Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Một chút cảm xúc về Đà Lạt

imgs29/05/07 · 18:35 #81
Nhớ lắm Đà Lạt , một chuyến đi trở về .Nhiều kỷ niệm chợt quay về , nhớ quay quắt !


Đà Lạt  >>>> Bạn đã đến Thung Lũng Tình Yêu chưa ??

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs01/06/07 · 13:28 #82


Dalat thật gần dẫu xa cách lâu nay, thông thưa thớt trong lòng thành phố, gió hát lao xao và nắng vàng rất nhẹ, mưa nắng thất thường chậm bước em qua.

Dalat dốc cao se lạnh buổi chiều tà, em áo mỏng dải khăn choàng rất nhẹ, bàn tay lạnh và mắt môi sẽ sắt, nhớ nhung gì trong đôi mắt xa xăm.

Dalat xa rồi cũng đã mười năm, em tập quen với Saigon bỏng nắng, đi xe máy trên những con đường thẳng, chân nhớ nhung con dốc nhỏ hôm nào.

Dalat bốn mùa thông hát lao xao, hoa với cỏ dịu dàng trên lối nhỏ, những gốc cây quen trong khuôn viên đại học, nắng đã chiều mà lòng vẫn sớm mai.

Dalat má hồng xao xuyến tim trai, buổi tan học ngôi trường như trang điểm, áo trắng học trò tóc dài trên phố, em mỏi mắt nhìn tiếc nhớ tuổi hoa niên.

Dalat xa rồi, nỗi nhớ triền miên...



 


điều đó rồi cũng qua đi...

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs09/06/07 · 19:25 #83
Trích:
bunnie viết Xem bài viết



Dalat thật gần dẫu xa cách lâu nay, thông thưa thớt trong lòng thành phố, gió hát lao xao và nắng vàng rất nhẹ, mưa nắng thất thường chậm bước em qua.

Dalat dốc cao se lạnh buổi chiều tà, em áo mỏng dải khăn choàng rất nhẹ, bàn tay lạnh và mắt môi sẽ sắt, nhớ nhung gì trong đôi mắt xa xăm.

Dalat xa rồi cũng đã mười năm, em tập quen với Saigon bỏng nắng, đi xe máy trên những con đường thẳng, chân nhớ nhung con dốc nhỏ hôm nào.

Dalat bốn mùa thông hát lao xao, hoa với cỏ dịu dàng trên lối nhỏ, những gốc cây quen trong khuôn viên đại học, nắng đã chiều mà lòng vẫn sớm mai.

Dalat má hồng xao xuyến tim trai, buổi tan học ngôi trường như trang điểm, áo trắng học trò tóc dài trên phố, em mỏi mắt nhìn tiếc nhớ tuổi hoa niên.

Dalat xa rồi, nỗi nhớ triền miên...



Phố này có phải.. Dốc Duy Tân
Dốc quanh co, chốn riêng vắng lặng
Xôn xao gió và xôn xao nắng
Lối đi về mù khuất trong sương

Đường này có lẽ ..về nhà "ai"
Đi xuống dốc rồi rẽ lên dốc khác
Cà phê Tỉ Muội nằm khuất vắng
Gốc đào buồn ngắt chả vì đâu

Con đường này, xưa mình hay qua
Dấu chân cũ xa mù khuất nẻo
Góc quán quen xì xào như cũ
Vắng tụi mình .. chắc phố đã quên

Giờ tìm nhau, chỉ nhờ dòng tin
Tiếng điện thoại khua đêm lạt lẽo
Nhớ phố ư?Ngày xa khuất nẻo
Có nghe lòng nhớ bạn không.."ai" ???




Smile! Smile! Miệng mỉm cười tự nhiên!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs09/06/07 · 19:40 #84
Trích:
tuminhdethuong viết Xem bài viết

Trích:
bunnie viết Xem bài viết



Dalat thật gần dẫu xa cách lâu nay, thông thưa thớt trong lòng thành phố, gió hát lao xao và nắng vàng rất nhẹ, mưa nắng thất thường chậm bước em qua.

Dalat dốc cao se lạnh buổi chiều tà, em áo mỏng dải khăn choàng rất nhẹ, bàn tay lạnh và mắt môi sẽ sắt, nhớ nhung gì trong đôi mắt xa xăm.

Dalat xa rồi cũng đã mười năm, em tập quen với Saigon bỏng nắng, đi xe máy trên những con đường thẳng, chân nhớ nhung con dốc nhỏ hôm nào.

Dalat bốn mùa thông hát lao xao, hoa với cỏ dịu dàng trên lối nhỏ, những gốc cây quen trong khuôn viên đại học, nắng đã chiều mà lòng vẫn sớm mai.

Dalat má hồng xao xuyến tim trai, buổi tan học ngôi trường như trang điểm, áo trắng học trò tóc dài trên phố, em mỏi mắt nhìn tiếc nhớ tuổi hoa niên.

Dalat xa rồi, nỗi nhớ triền miên...



Phố này có phải.. Dốc Duy Tân
Đường quanh co, chốn riêng vắng lặng
Xôn xao gió và xôn xao nắng
Có ngõ nào mù khuất trong sương***Đường này có lẽ ..về nhà "ai"
Xuống dốc rồi rẽ lên dốc khác
Cà phê Tỉ Muội nằm khuất vắng
Gốc đào buồn ngắt chả vì đâu***Con đường này xưa tụi mình qua
Chọc phá nhau, chạy ù khắp nẻo
Góc quán quen xì xào như cũ
Vắng tụi mình .. chắc phố đã quên***Giờ tìm nhau, chỉ nhờ dòng tin
Tiếng điện thoại khua đêm xa lạ
Tìm về phố, hay tìm bản ngã
Có nghe lòng nhớ bạn không.."ai" ???





Smile! Smile! Miệng mỉm cười tự nhiên!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/08/07 · 11:00 #85
Tháng 7 mưa dầm. Kỳ nghỉ hiếm hoi của năm ướt sũng, lạnh buốt. Dalat mưa buồn nhưng đẹp lắm. Trời càng lạnh, những ngọn thông già càng xanh hơn. Mùa mưa k fải mùa dành cho khách du lịch nhưng lại là mùa dành cho những kẻ thích lang thang mơ mộng như tôi. Mưa k cho tôi cơ hội tung tăng trên thảm cỏ hay chưng diện cái váy màu trắng yêu thích nhưng mưa cho tôi cảm giác ấm áp khi tay trong tay chung bước trên con đường dốc mờ sương. Sương mang đến cho Dalat vẻ đẹp thật dịu dàng. Ngồi Dalat Night buổi tối, ngắm nhìn Dalat lúc ẩn lúc hiện trong màn sương làm tôi lúc nào cũng như trẻ con khi vừa phát hiện ra đối tượng của trò chơi cút bắt. Sương phủ thật dày rồi tan nhanh. Lúc đó, Dalat hiện ra trong vắt và sắc nét như bức tranh vừa vẽ, và lớp nước sơn vẫn chưa kịp khô đi.
Bánh su được tôi tiêu thụ nhiệt tình đến k ngờ. Ở SG chả mấy khi thèm bánh ngọt, vậy mà lên Dalat ngày nào cũng vài chiếc bánh su. Lạ thật! Trước khi khởi hành, thu thập các chỗ ăn uống rồi ?ođích thân đi kiểm nghiệm?. hehe? Món duy nhất thất vọng là lẩu dê. Nhiều người khen lắm nhưng thật sự k hợp khẩu vị chút nào. Chắc nó ngon kiểu khác tôi tưởng tượng. Bánh bèo số 4 tìm mãi k ra. Hic! Nhưng các món còn lại thì tuyệt. Nem nướng, phở Hiếu, ốc 1C, bún bò, bánh mì cay, kem trái cây?Chuyến đi thành công rực rỡ về mặt ẩm thực. hahaha?
Nghe đồn đại về con đường mới hoàn tất chạy từ Dinh III ra trúc Lâm thiền viện nên cũng hăng hái ?okiểm tra?. Được ½ đường, mưa như trút nước. Bỏ dở đoạn đường còn lại, quay về trong ấm ức. (Nhưng sau đó 1 tháng, quay lại và đi hết. hehe?)
Dalat mưa lạnh buốt nhưng k ngăn nổi 1 ly chanh xí muội đá. Thành thói quen rồi, k thể nào uống nước mà k bỏ đá. Cũng vì vậy mà tối nào cũng có cảm giác như cổ họng đang sưng. May mà sáng ra thì hết. Ah, Dalat còn có yaourt rất ngon nữa, thơm thơm lành lạnh.
Canh me mãi, cuối cùng cũng được đi 1 chuyến xe lửa. Xe ồn lắm và cảnh cũng k đẹp như khi đi đường bộ nhưng tôi thích vẻ yên bình của trại Mát. Nhà ga nằm ngay chợ mà vẫn có chút gì đó tĩnh lặng. Hình như ở đây ngta ngại nói lớn, ngại phá vỡ sự thanh bình mong manh mà chả biết sẽ còn giữ được bao lâu trước cơn lốc phát triển.
Theo vật lý học thì khi nhiệt độ thấp, tốc độ di chuyển của các hạt cũng giảm xuống. K biết có fải vì thế mà cái lạnh ở đây đã giữ người dân ?osống chậm? hơn? Sống chậm, điều mà tôi mong muốn nhưng khó thực hiện giữa đất SG có nhịp sống cuồn cuộn chảy, nay lại bắt gặp trên cao nguyên này.
Nhớ mãi cái lần cuốc bộ hết đường BSKN kiếm quán Liễu Ơ nhưng quán k hoạt động, đành ngơ ngẩn vừa đi vừa than thở khi nghĩ đến chặng đường phải cuốc về. Rồi 1 người lạ chạy theo chúng tôi lên hết con dốc đến mặt đường chỉ để mách 1 quán café gần đó, cảnh đẹp k kém. Lời cám ơn hình như k đủ, cảm giác vui vui cứ theo tôi suốt hôm đó. Uh, vì Dalat có những con người như thế nên tôi cứ như kẻ say tình, cứ mong ngóng ngày được gặp lại.
Rất nhiều người nghĩ tôi có 1 tình yêu thật đẹp nào đó ở Dalat nên hễ nhắc đến là mắt chớp như đèn pha. Hehe?Người yêu của tôi ?ohoành tráng? quá, k mang về SG được nên cứ mỗi năm lại phải vác balo lên thăm cho thỏa nỗi mong nhớ trải đều những mùa mưa nắng SG. Dalat ơi, khát lắm 1 lần du lịch bụi mùa đông mà k thể. Công việc níu chân, cuộc sống níu chân và cả những lý do khác nữa. Có đang tự ngụy biện hay thật sự k thể đi? Chả biết, chỉ thấy lòng nôn nao mỗi khi đông về. Bồn chồn bứt rứt khi nghe tin ai đó lên Dalat, hăng hái mách bảo những chỗ ăn ngon và nghe trong lòng 1 nỗi nhớ bùng dậy, đành mở hình xem xem cho đỡ nhớ. Thảm! Hic!.


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs20/09/07 · 03:47 #86
Chán Hà Nội và nhớ Đà Lạt lắm rồi bạn ơi. Không thể về nổi.


Tháng ngày không EM mưa tràn phố núi


Tôi thiên di sạch trong bằng khói thuốc men nồng


Đêm loạng quạng đóng cửa phòng rồi khóc


Có giọt nào chảy đến phía EM không?


Đ.L.P

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs06/10/07 · 08:28 #87
nhớ quá đà lạt ơi ko biết bao giờ trở lại tôi ước gì được đi bộ từ bến xe về hai bà trưng nơi tôi đã từng sống ..........và chỉ cần ngửi những mùi hương của hoa cúc quỳ hăng hắc là mãn nguyện lắm rồi


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs10/10/07 · 09:44 #88
Sai gòn hôm qua mưa, trời se se lạnh, thế là nghĩ mình đang ở ĐL, và rất ngon giấc.
Có những ngày nhớ nhà kinh khủng. Ước muốn giản dị thôi là đi lòng vòng hồ Xuân Hương, gặp mấy đứa bạn thân tám một chút chuyện . Ngồi ở công viên trong một buổi chiều vàng với nhỏ bạn thân như hồi lớp 12, nới ngớ nga ngớ ngẩn thế mà vui. Nhớ những buổi tối đi bộ như điên chỉ để ăn uống lòng vòng. Nhớ 1 đêm tối đi bộ mà thấy run run, vừa lạnh, vừa sợ, khuya quá mà. Bây giờ người ĐL cũng không còn như xưa nữa, ĐL cũng nóng lên nhìu quá. Mới đi có mấy năm mà thấy mình không còn teen nữa. Già thật rồi khi thấy con nhỏ bạn thân đi lấy chồng. Nói chuyện với nó bây giờ sao khó, mình bây giờ là học hành công việc. Nó là mỹ phẩm ,trang sức, chồng con. Khoảng cách thật đáng sợ. Thế mà vẫn nhớ ĐL đấy. Hay thật


dudannho2


1......2.......3....nhảy........bùm bùm
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

21865 người online, 660 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading