gayeu viết
Mọi người chắc cũng đang theo dõi vụ này: Ngọc Khuê bị nghi đạo thơ
Sau khi bài thơ "Cha và mùa thu" của ca sĩ Ngọc Khuê đăng trên báo hồi tháng 12/2005, Nguyễn Thị Minh Thương, sinh viên năm thứ 3, Đại học Sư phạm Hà Nội, rất bức xúc vì theo cô, Ngọc Khuê đã đạo thơ của mình. Dưới đây là cuộc trò chuyện với cả hai tác giả.
Chị đến với việc sáng tác thơ từ bao giờ? Ca sĩ Ngọc Khuê. - Thơ ấy ạ, tôi làm vui vui thôi mà. Tôi làm nhiều rồi, làm tặng cha, tặng mẹ, những người thân yêu và cả chú mèo con của mình nữa. ?oHâm hâm? lên tôi lại làm ấy mà, thế nhưng cũng được khá nhiều rồi đấy ạ, chẳng nhớ là bao nhiêu bài nữa. Nói chung, có nhiều lúc cảm xúc không trì hoãn được, cứ thế là làm...
Tôi làm thơ chỉ là làm cho riêng mình thôi, không có ý định chơi thơ cũng không có ý định đọc thơ cho mọi người cùng nghe rồi cùng bàn luận. Riêng bài thơ Cha và mùa thu đăng trên báo Tiền Phong đặc san cuối tháng 12/2005 là do bố tôi đưa cho một chị bên báo đó, chị ấy thấy hay cho đăng luôn chứ tôi cũng không có ý định gửi đăng.
- Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh nào?
- Tôi làm vào năm 2004, lúc đó gia đình có một chuyện buồn, chị tôi mất. Bố tôi rất buồn, tôi nghĩ phải làm một cái gì đó động viên bố nên tôi đã xúc cảm làm bài thơ này. Lần ấy, tôi định không tham dự Sao Mai - Điểm hẹn 2004 vì chuyện buồn đó. Trước khi vào Sài Gòn tham dự cuộc thi, tôi có làm bài thơ này để trong phòng bố và bố đã giữ trong ví rất lâu cho đến ngày báo Tiền Phong phỏng vấn.
- Khi bài thơ xuất hiện, hẳn nhiều ý kiến ngạc nhiên về một ca sĩ làm thơ, chị thấy sao?
- Khi báo ra, họa sĩ Lê Thanh Sơn làm ngay một bài thơ để chúc mừng. Anh Sơn nghĩ, bình thường trông tôi vô tư thế, ít nghĩ ngợi thế không ngờ lại làm được một bài thơ tràn trề xúc cảm như vậy.
- Có ý kiến cho rằng, bài thơ này không phải do chị làm mà đại khái là nhờ ai đó làm hộ, hay ảnh hưởng của ai đó?
- Tôi khẳng định, bài thơ này của mình, chính mình làm chứ chẳng nhờ vả ai làm hộ hay lấy của ai.
- Nhưng có một nữ sinh trong cuộc thi Nữ sinh và tương lai trên Đài Truyền hình đã đọc bài thơ này và cô ấy cũng nói là viết tặng cha mình... Và bài thơ này đã được đăng báo trước đó?
- Thế à? Bài này tôi làm từ năm 2004 cơ mà. Hôm bố đưa bài thơ cho báo, tôi cũng không đồng ý lắm. Tôi nghĩ rằng, những tâm sự riêng không nên đưa lên báo. Tôi từng chịu nhiều tin đồn không hay. Tôi không muốn người khác đưa thơ em ra mổ xẻ, bình luận.
Tôi nghĩ, về cá nhân mình là người của công chúng thì luôn luôn phải trau dồi các khả năng giao tiếp, những kiến thức đời thường làm sao để dễ hòa đồng nhất và không để khán giả dị nghị mới là điều quan trọng. Còn thơ văn chỉ là một thoáng suy nghĩ thôi và chỉ viết cho riêng mình chứ không có ý định chia sẻ.
Nguyễn Thị Minh Thương
- Xuất xứ bài thơ của chị từ đâu?
- Hồi đó, gia đình tôi gặp chuyện buồn, anh trai bị tai nạn. Bố tôi là người thương con một cách thầm lặng và cũng thường giấu nỗi buồn thầm lặng như thế. Tôi ngồi viết nhật ký một chuyện buồn, tự nhiên cảm xúc lại thành thơ. Tôi không có ý định đưa bài thơ này cho bố đọc, lại càng không bao giờ có ý định đem ra để đăng báo.
- Nhưng sao bài thơ đó vẫn xuất hiện trên báo?
- Hè năm 2003, Trường chuyên Hùng Vương mà tôi đang học có phối hợp với Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Phú Thọ mở một lớp năng khiếu sáng tác văn học hè. Tôi nằm trong danh sách được chọn và cô giáo bảo phải nộp 1 tác phẩm. Từ trước tới giờ tôi chẳng có sáng tác nào, chỉ mỗi bài thơ đó, đành lấy bài thơ tặng bố đem đi nộp. Đầu tháng 8, lớp sáng tác đó bế mạc. Nhà thơ Đỗ Bạch Mai, nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến ở báo Văn Nghệ Trẻ có đến dự. Cô Bạch Mai có chọn trong 36 bài thơ của cả lớp một số bài để đăng báo Văn Nghệ Trẻ và cô thích bài thơ của tôi nên chọn đăng ở vị trí đầu tiên trong chùm thơ, cũng trong tháng 8 năm ấy. Năm 2005, Báo Truyền hình (của Đài Truyền hình VN) có đăng bài thơ này của tôi.
- Chị phát hiện ra sự trùng hợp thơ của mình với của Ngọc Khuê khi nào?
- Cô giáo tôi phát hiện và gọi điện cho tôi nhưng không gặp được. Tôi gọi điện về cho cô, cô bảo có một bài thơ của cô ca sĩ Ngọc Khuê đăng trên báo rất giống thơ tôi và bảo tôi tìm đọc, cô còn trêu hay là tôi ?obán bản quyền??. Bận thi nên tôi chưa đi tìm tờ báo ngay. Sau khi thi xong, đúng dịp nghỉ tết em vào thăm cô giáo và cô có đưa cho tôi tờ báo. Em bị sốc thực sự: Sao thơ mình mà Ngọc Khuê lại bảo là thơ của Ngọc Khuê. Đọc kỹ, tôi thấy Ngọc Khuê không nhận bừa đâu mà cố ý sửa chữa cho nó hợp với hoàn cảnh của cô ấy như Mây trắng phiêu đời nghệ sĩ của cha còn thơ tôi là Mây trắng phiêu trôi một đời cha phiêu bạt và một số từ nữa. Còn lại là y chang.
- Tại sao chuyện lâu như vậy rồi mà bây giờ chị mới phản ứng?
- Thực ra, tôi định im lặng cho qua chuyện vì nghĩ Ngọc Khuê còn trẻ, sự nghiệp còn dài, còn mình cũng chỉ là một sinh viên, tôi không muốn làm ảnh hưởng đến cô ấy. Nhưng đã đến nước này thì tôi nghĩ cô ấy không tôn trọng tác giả khi cô ấy khẳng định bài thơ này do cô ấy sáng tác. Ngọc Khuê là người của công chúng nên sự trung thực là điều cần thiết.
- Nhưng Ngọc Khuê cũng có một cảnh ngộ tương tự như chị?
- Thà là cô ấy cứ trung thực mà nói là cô ấy chép bài thơ này tặng bố, chứ không thể ngồi sửa sang lại rồi nói dối bố là cô ấy làm.
- Chị muốn nói với Ngọc Khuê điều gì?
- Khi biết chuyện này người buồn nhất là bố của Ngọc Khuê, chứ không phải là tôi hay là Khuê. Nhưng tôi không thể im lặng. Có người không biết sẽ nghĩ rằng tôi là người ?othuổng? thơ của Ngọc Khuê thì sao? Tôi muốn một lời xin lỗi ở Khuê!
Cha và mùa thu
Nguyễn Thị Minh Thương
Con chẳng gặp lá rơi vàng trước ngõ
Khi mùa thu giăng lối trước hiên nhà
Chỉ gặp dáng cha ngồi lặng lẽ
Chẳng bao giờ thanh thản với thời gian
Chẳng biết bao giờ mùa thu cứ mênh mang
Cho trời xanh thêm và gió đưa lời hát
Cho ngày con sinh chẳng bao giờ
nắng nhạt
Để cha cười ấm áp một vầng mây
Mùa thu gầy như khói xanh bay
Cay cay mắt con dối lòng không khóc
Cha trở mình từng đêm khó nhọc
Khát vọng ngày xưa dạt mãi phía chân trời
Trách làm gì mùa thu cũ xa xôi
Mây trắng phiêu trôi một đời cha
phiêu bạt
Lặng giấu nỗi buồn sau ánh nhìn đã nhạt
Cha tìm gì trong sâu thẳm trời xanh?
Đi qua mùa thu không qua được nỗi buồn
Ám ảnh thời gian điều còn, điều mất
Dẫu ngày con sinh nắng vàng, gió hát
Nụ cười cha không trọn vẹn bình yên.
Cha và mùa thu
Ngọc Khuê
Con chẳng gặp lá rơi vàng trước ngõ
Khi thu qua giăng lối trước hiên nhà
Chỉ gặp dáng cha ngồi lặng lẽ
Chẳng bao giờ thanh thản với thời gian
Chẳng biết bao giờ mùa thu cứ mênh mang
Chân trời xanh thêm và gió đưa lời hát
Ngày chị con đi vào một chiều nắng nhạt
Để cha ngồi man mác một vầng mây
Mùa thu gầy như khói xanh bay
Cay cay mắt con dối lòng không khóc
Cha trở mình từng đêm trằn trọc
Khát vọng ngày xưa dạt mãi phía chân trời
Trách làm chi khi mùa đông đã tới
Mây trắng phiêu đời nghệ sĩ của cha
Lặng giấu nỗi buồn sau những điều đã mất
Cha tìm gì trong sâu thẳm trời xanh?
Mùa thu qua nỗi buồn cha chưa dứt
Ánh mắt cha không trọn vẹn bình yên
Chị con đi ngày trời xanh, gió hát
Khúc hát buồn sâu thẳm nơi tim cha.
(Theo Người Lao Động) So sánh 2 bài thơ thì thấy Ngọc KHuê đạo văn rùi, thơ của Thương hay hơn nhiều, lắng đọng hơn, sâu sắc hơn.Những chỗ mà Khuê thay đổi làm bài thơ sống sượng quá...
Có ai biết em Thương này không nhỉ? Có đúng là Khuê đạo văn không nhỉ? Nếu đúng là thơ của em Thương thì hay thật đây, mình hâm mộ quá, chửa có bao giờ làm được bài thơ nào cả hic hic...
|