Trích:
ngayxuaoi0210 viết
Bác này có vẻ hận trường mình kinh khủng nhỉ. Mà nói cho cùng cũng có ai dám nói trường CHV là tốt, tốt và tốt; giỏi, giỏi và giỏi đâu. Chẳng có bất kỳ một cá nhân hay tập thể nào có thể can đảm tuyên bố là mình toàn diện cả, cả bản thân bác, bản thân em hay bất cứ ai khác cũng thế thôi. Đúng là CHV có nhiều thứ rất dở, nhưng em cảm thấy vì được học ở đó mà em có được ngày hôm nay, cũng chẳng bằng ai, mà là so với chính bản thân em nếu không được học ở đó. Và nói chung chất lượng học ở đó vẫn hơn trường ngoài rất nhiều. Vì thế mà em chẳng hề thấy hận mà ngược lại thấy mình đã rất may mắn. Tất nhiên có rất nhiều trường hợp cá biệt, và cảm giác của những người cá biệt đó về CHV thì tất nhiên là không tốt rồi. Nên em nghĩ dù sao cứ hãy cố gắng tự rèn luyện mình trước đã trước khi chỉ trích người khác. Phải chăng sự thất bại của mình là nguyên nhân thù hận, thành kiến với người khác? ....
Trích:
diao viết
<BLOCKQUOTE id=quote><font size=1 face="Arial" id=quote>Trích từ: thứ nhất: Bác học khóa 91-94 thì đúng là lớn so với tụi em ở đây rồi, nhưng mà nói phân nửa không biết dùng PC với cả internet thì bác phải nói rõ đó là thời điểm nào? thời bác học CHV hay hiện tại. Bác có biết là thời của em (94-97) học khóa chuyên tin đầu tiên của trường mà chỉ có mấy cái máy tính, còn phải photo cái hình keyboard đặt lên bàn để mà ngồi gõ cho quen tay (có máy cóc đâu mà gõ keyboard xịn  ). Còn internet lúc đó cũng không có trong từ điển luôn. nếu không nhầm thì internet vào việt nam khoảng năm 1997..
|
Ý mình nói là ngay tại thời điểm này , năm 97 mới có Net nhưng mãi đến 2001 mới phổ biến . Mà bạn bè thì có đứa học Kỹ thuật có đứa học xã hội , có cả bị đuổi khỏi trương đại học về quê cưới vợ . Nói 1/2 là ước lệ thôi tuy không chính xác nhưng cũng phản ánh nhiều người không biết sài , ví dụ mấy thằng bạn mình làm thẩm phán ở mấy toà án cấp huyện thì không thể gõ nổi 1 cái văn bản băng máy tính cho tử tế toàn ngồi mổ cò rôi nhờ người chỉnh lại. hay như mấy đưa bỏ học giơ đã 2 con rôi thì nó vân gọi màn hình vi tính là cái tivi.
Mình cũng không có ý chê nơi đã đào tạo mình , mà mình muốn nói rằng hoài cổ là cái mà ai cũng mắc phải nhưng phải nhắc cả chuyện tốt chuyện không tốt . Hệ thống trường chuyên lớp chọn thực sự là nơi biến con người ta thành cái máy học (mình muốn nói về Trưòng chuyên Vĩnh Phú ở tx PT,lúc mình học thì còn chưa tách tỉnh còn trường ở việt trì bây giờ khác rồi nên các bạn thấy nó cũng vui vẻ vi` thực tế nó cũng như các trường khác thôi chỉ khác về mặt chất lượng). Minh nhắc lại là thời kì mình học nó là Trường chuyên Vĩnh Phú , khi mình học lớp 11 thày hiệu trưởng tuyên bố "Tôi thà đổi tất cả các thành tích đại học hay môn khác để lấy 1 cái giải khuyến khích Toán Quốc Gia". Lúc đấy trương chưa bao giờ được 1 cái giải Toán nào cả , không như bây giờ đâu. Để thực hiện ước mơ của thầy, học sinh phải học như 1 cái máy phai đua chen nhau chỉ vì 1 môn Toán mà quyên răng cuộc học sinh còn nhiều thứ khác nữa . Cũng vì bệnh thành tích mà tuổi nhỏ đã phải nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực . Bọn mình phải ăn cơm tập thể , đên gần kì thi thì những ai trong đội tuyển quốc gia sẽ đưọc ăn mâm cơm riêng và nhà trường cho thêm mỗi thành viên đội tuyển 3 miếng chả hoặc giò, mình thường chia sẻ cho đứa bạn cùng phòng nhưng không trong đội tuyển để nó đỡ tủi thân . Dùng miếng ăn đẻ dụ dỗ người khác đã là điếm nhục rồi nhưng cái điếm nhục hơn là năm lớp 12 trường đã thuê mấy thày ra đề thi Quốc gia về ôn luyện (thực chất là để mua đề thôi). Người ta đã lồng ghép dề thi vào mấy buỏi ôn luyện . Nhưng khi thi vẫn các bài đấy nhưng chỉ là trương hợp đặc biệt hơn cả đội tuyển vân không ai làm được bài nào.
|
[/QUOTE]
Tời ơi! Cơm chả, giò cái thời buổi khó khăn đấy, lại còn ăn ngon lành rùi, sao lại kêu là mang miếng ăn ra dụ dỗ nhể? Em chẳng hiểu bác này sao? Buồn sầu cho quá khứ đã qua, mà nói thực chứ lúc đó chắc các bác ở đội tuyển cũng thấy oai phong kinh người, lúc thi ko được giải nên phải thi ĐH, quay lại kêu ca. Chuối, dám chơi đội tuyển thì dám chịu chứ, ai lại mắng hoàn cảnh lịch sử ấy! Ông này chuối quá. Ông mà được giải QG hồi ấy chắc ông lại nổ ác nữa. Thời ấy chắc là thầy Chức làm Hiệu Trưởng, nghĩ thương thầy ghê. Ko có giải QG thì lấy cái quái gì làm báo cáo để kêu gọi ngân sách cho trường và cơm chả giò cho đội tuyển các ông bồi dưỡng. Ăn đẫy rùi phát biểu lăng nhăng.
Sống trong đời, sống cần có một tấm lòng!
|