Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Thư pháp Việt chính thống.

imgs20/01/12 · 22:51 #81
Lập thể xem thế nào.

Lần sửa cuối bởi Tran_Thang - 24/01/12 lúc 14:35
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs21/01/12 · 07:47 #82


Lần sửa cuối bởi Tran_Thang - 21/01/12 lúc 08:22
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs22/01/12 · 08:15 #83


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/01/12 · 08:11 #84
Xem lại chữ Phật thì thấy có thể tạo hình Phật chỉ bằng...3 nét.



Hiệu ứng...3D ?

Lần sửa cuối bởi Tran_Thang - 24/01/12 lúc 14:34
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs26/01/12 · 10:14 #85
Một số hiệu ứng.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs27/01/12 · 13:14 #86
Hôm qua sơ ý đánh rơi cái di động vào chén nước chấm, lại phải lau chùi sấy khô...Cũng may không việc gì...

Cũng thật lạ là ta lại bắt đầu lại với những vấn đề về viết chữ. Đa số chúng ta đều đã trải qua việc học viết chữ, ít nhất cũng chục năm nhỉ. Việc viết chữ theo một lề lối, chuẩn mực như chữ Quốc ngữ đã có thể gọi là Thư pháp được rồi. Chữ Hán khi xưa không có chấm phết, không thể viết hoa và người ta phải tạo ra một cung cách viết nhằm thay thế cho những chuẩn mực về mặt ngữ pháp, văn phạm. Chữ Hán là một hình thức cấu trúc nghĩa hết sức độc đoán. Sự độc đoán này được Thư pháp đưa lên hàng Thánh nhân, hàng Đạo. Vì một mặt bằng xã hội phong kiến, Nho gia mà người ta phải tự khép mình vào những khuôn phép và chuẩn mực của chữ viết. Phóng túng và tự do là một đặc quyền, một thứ rất xa xỉ đối với người cầm viết. Với chữ hệ Latin thì chúng ta có được mọi chuẩn mực để phục vụ cho việc truyền tải thông tin, tri thức một cách tối ưu. Đấy là sự tự do phóng túng về mặt thông tin và tri thức. Tri thức không còn là thứ độc quyền của "thánh nhân" nữa, nó thuộc về từng cá nhân biết sử dụng chữ viết trong xã hội. Tri thức lại đưa ta đến với sự tự do phóng túng của nghệ thuật. Nghệ thuật là sự hủy cấu trúc. Nếu xem Thư pháp là cấu trúc chữ và viết chữ theo những chuẩn mực thì nghệ thuật Thư pháp là một sự phá hủy hay giải cấu trúc, với một chừng mực nào đó. Chuẩn mực và tự do phóng túng tuy không thể tách biệt, song ta phải chọn lựa đâu là chủ đạo của nghệ thuật. Hoặc là chuẩn mực rồi cũng có lúc tự do phóng túng, hoặc tự do phóng túng cũng chỉ để đạt đến những chuẩn mực. Dĩ nhiên đây chỉ nói riêng về nghệ thuật, về mặt văn hóa xã hội thì cần phải cân nhắc về tự do phóng túng.

Chữ quốc ngữ như tôi đã nêu trên là đã đạt được những chuẩn mực, từ những chuẩn mực này nó rất dễ ngã sang khía cạnh dễ dãi phóng túng như để thoát khỏi những gò bó như chữ Hán. Về mặt Thư pháp, có chăng chúng ta nên bắt đầu bằng tự do phóng túng để tìm đến những chuẩn mực mới.




.....
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/01/12 · 11:38 #87
Một chữ Hán bằng mấy chữ Việt, song trật tự cấu trúc nghĩa lại ở trong không gian cố định. Giải pháp của tôi là ta phải “thư pháp hóa” câu văn tiếng Việt, để giảm thiểu tính chất tuyến tính và ngữ âm, đồng thời ta có thể tự do sắp xếp bố cục của câu văn đó. Thay cho nghệ thuật mực thước, trật tự, đơn điệu mang tính biểu tượng bằng sự phóng túng về bố cục. Có lẽ tất thảy các vấn đề về Thư pháp chữ Việt chỉ có thể là như thế. Tập luyện của bạn cũng chỉ để đạt được một bố cục “xem được”, nó tổng quan hơn và quan trọng về mặt ngữ nghĩa, hơn là chăm chút từng nét chữ sao cho đủ nghĩa. Chữ Hán mang nghĩa “kín” hay “thâm”, còn chữ Việt mang nghĩa “mở” và thoáng hơn. Để được như thế chúng ta buộc phải trở nên phóng túng khi viết Thư pháp chữ Việt. Xã hội thường vẫn có những định kiến về tự do phóng túng, vì nó vượt khỏi những chuẩn mực và trật tự xã hội. Họ vẫn cứ phải giữ những “chuẩn mực” đó cho dù nó khiến cho cuộc sống của họ trở nên gò bó, hơn là trở thành một người tự do phóng túng. Thực ra thì trong mớ vật chất xa xỉ, hỗn độn người ta khó mà tự do phóng túng, hay ít nhất là cảm nhận được nó. Phật giáo cũng đã dạy con người nên cho để bớt đi những gánh nặng vật chất, để cảm nhận được sự thảnh thơi, tự do. Và thực tế là xã hội chúng ta đang chìm dần vào trì trệ, quan liêu và tự mãn, đó là mần mống của sự khổ dâm. Tự do phóng túng không nhất thiết phải có nhu cầu cao về vật chất, đó là một qui tắc hay lối sống khá đơn giản.

Có những câu chữ tôi viết mà ngẫu nhiên nó đạt đến một mức độ xem được nào đó, và tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ viết được tương tự như thế nữa. Như thế tôi viết Thư pháp chữ Việt là để tìm kiếm một sự hài hòa hình thức nào đó mà chính tôi cũng cũng chưa biết được. Sự hài hòa này ít nhiều phụ thuộc vào tâm trạng của tôi lúc viết. Cái gọi là “tĩnh tâm” ở Thư pháp chữ Hán là do những chuẩn mực, phép tắc, nhất là nó cần thiết cho việc vận dụng cây viết lông mực tàu. Với sự cầu kỳ như thế thì tự do phóng túng lại trở nên rất …quí giá. Điều cao nhất mà Thư pháp Hán đạt được là phong thái, cung cách mang tính chất của đạo học. Còn cái mà Thư pháp Việt (viết theo lối này) đạt được có lẽ là sự khoáng đạt, kỉ năng và sự khéo léo trong sắp xếp bố cục mà ta có thể áp dụng cho bất cứ công việc nào.

Đây có thể gọi là "chữ" được không nhỉ ? Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ viết được một chữ "xem được" như thế này




Và 1 số chữ mà có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ viết được như thế.




Tôi đã khai thác hết một số phương tiện sẵn có để phác họa về một lối viết Thư pháp chữ Việt. Vẫn còn đó những khó khăn nhất định cần thử nghiệm và tìm giải pháp thích hợp...

...............
1 người thích bài viết này: danghoa2209 (20/02/12)
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/11/12 · 20:29 #88

Bài viết này Đã bị ẩn bởi ban quản trị



Hạ Viện.
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

16426 người online, 507 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading