Một chữ Hán bằng mấy chữ Việt, song trật tự cấu trúc nghĩa lại ở trong không gian cố định. Giải pháp của tôi là ta phải “thư pháp hóa” câu văn tiếng Việt, để giảm thiểu tính chất tuyến tính và ngữ âm, đồng thời ta có thể tự do sắp xếp bố cục của câu văn đó. Thay cho nghệ thuật mực thước, trật tự, đơn điệu mang tính biểu tượng bằng sự phóng túng về bố cục. Có lẽ tất thảy các vấn đề về Thư pháp chữ Việt chỉ có thể là như thế. Tập luyện của bạn cũng chỉ để đạt được một bố cục “xem được”, nó tổng quan hơn và quan trọng về mặt ngữ nghĩa, hơn là chăm chút từng nét chữ sao cho đủ nghĩa. Chữ Hán mang nghĩa “kín” hay “thâm”, còn chữ Việt mang nghĩa “mở” và thoáng hơn. Để được như thế chúng ta buộc phải trở nên phóng túng khi viết Thư pháp chữ Việt. Xã hội thường vẫn có những định kiến về tự do phóng túng, vì nó vượt khỏi những chuẩn mực và trật tự xã hội. Họ vẫn cứ phải giữ những “chuẩn mực” đó cho dù nó khiến cho cuộc sống của họ trở nên gò bó, hơn là trở thành một người tự do phóng túng. Thực ra thì trong mớ vật chất xa xỉ, hỗn độn người ta khó mà tự do phóng túng, hay ít nhất là cảm nhận được nó. Phật giáo cũng đã dạy con người nên cho để bớt đi những gánh nặng vật chất, để cảm nhận được sự thảnh thơi, tự do. Và thực tế là xã hội chúng ta đang chìm dần vào trì trệ, quan liêu và tự mãn, đó là mần mống của sự khổ dâm. Tự do phóng túng không nhất thiết phải có nhu cầu cao về vật chất, đó là một qui tắc hay lối sống khá đơn giản.
Có những câu chữ tôi viết mà ngẫu nhiên nó đạt đến một mức độ xem được nào đó, và tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ viết được tương tự như thế nữa. Như thế tôi viết Thư pháp chữ Việt là để tìm kiếm một sự hài hòa hình thức nào đó mà chính tôi cũng cũng chưa biết được. Sự hài hòa này ít nhiều phụ thuộc vào tâm trạng của tôi lúc viết. Cái gọi là “tĩnh tâm” ở Thư pháp chữ Hán là do những chuẩn mực, phép tắc, nhất là nó cần thiết cho việc vận dụng cây viết lông mực tàu. Với sự cầu kỳ như thế thì tự do phóng túng lại trở nên rất …quí giá. Điều cao nhất mà Thư pháp Hán đạt được là phong thái, cung cách mang tính chất của đạo học. Còn cái mà Thư pháp Việt (viết theo lối này) đạt được có lẽ là sự khoáng đạt, kỉ năng và sự khéo léo trong sắp xếp bố cục mà ta có thể áp dụng cho bất cứ công việc nào.
Đây có thể gọi là "chữ" được không nhỉ ? Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ viết được một chữ "xem được" như thế này
Và 1 số chữ mà có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ viết được như thế.
Tôi đã khai thác hết một số phương tiện sẵn có để phác họa về một lối viết Thư pháp chữ Việt. Vẫn còn đó những khó khăn nhất định cần thử nghiệm và tìm giải pháp thích hợp...
...............