[3]Tản mạn về yêu và sống[/3]
Hồi anh 16 tuổi, anh tự hỏi anh sinh ra làm gì? Anh làm được gì ở trên đời này, liệu 300 năm nữa có còn ai nhớ anh đã tồn tại trên đời này không?
Anh lớn dần lên, rồi nhiều câu hỏi khác xuất hiện, có cái anh trả lời được, có cái giờ anh vẫn đi tìm câu trả lời. Thế giới có 6 tỷ người, liệu anh có biết được một danh nhân ở một nước châu Phi xa xôi không? Chắc chắn là không, mặc dù họ rất nổi tiếng ở nước họ. Liệu anh có biết Newton, Pushkin là ai không? Biết. Nhưng biết gì về người ta?Chỉ một cái tên mà thôi. Có ai biết người ta đã yêu, đã sống, đã suy nghĩ như thế nào không? Có ai bảo là biết về con người đó không? Chắc không ai trả lời được ngoài một số nhà nghiên cứu, mà cũng chưa chắc đã hiểu hết.
Suy cho cùng mọi thứ chỉ là hư vô. Danh tiếng ư? Chả để làm gì. Tiền tài ư? Cũng là vô nghĩa. Quyền lực ư? Có giữ mãi được không? Bản thân trái đất này cùng loài người sau vài tỷ năm nữa có còn tồn tại không? Không. Bản thân vũ trụ chứa hàng tỷ, hàng tỷ hành tinh có sự sống như trái đất này tồn tại mãi mãi không? Không. Vậy tại sao anh lại muốn lưu tên mình lại làm gì? Muốn có quyền lực làm gì? Muốn tiền tài vật chất nhiều để làm gì? Khi anh chết đi, có còn giữ được gì không?Có còn mang được gì không, hay là anh sẽ luyến tiếc và ân hận vì đã có lúc vì tiền bạc, quyền lực mà đã đạp người khác xuống, gây không ít đau khổ cho đối thủ của mình.
Vậy ta sinh ra ở trên đời để làm gì?Tại sao chúng ta phải chịu bao nhiêu nỗi khổ mà một kiếp người phải chịu đựng? Sinh, lão, bệnh, tử! Ai chả đã từng lo lắng đến thắt lòng khi người thân của mình bị đau đớn, khi mạng sống của họ bị đe doạ, khi cảm nhận thấy sự mong manh của kiếp người, khi đối mặt với sự sợ hãi của bất ổn tương lai. Ai mà chả phải trải qua những lo nghĩ về tiền bạc, về tình yêu, về bạn bè. Tại sao ta cứ phải căng mình lên mà phấn đấu, mà đấu tranh mà vượt qua đau khổ và trở ngại? Vậy cốt lõi của việc ta sinh ra và sống ở trên đời là gì?
Câu trả lời chính là để sống, đấu tranh và tìm kiếm hạnh phúc cho mình và cho những người mình yêu. Khi anh tìm được câu trả lời đó anh mới thực sự cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa, anh không còn bị những ham muốn quyền lực, tiền bạc, danh tiếng làm cho mình phải đau khổ nữa. Mặc dù đôi khi anh vẫn chăn trở nhưng tịu trung lại anh hiểu điều mình cần đó là sống, đấu tranh và mang lại hạnh phúc cho mình và nguời mình yêu.
Thế hạnh phúc thế nào là đủ? Đức Phật có nói đến lửa tam muội, không phải lửa thường, mà là lửa lòng, tại sao lại là tam bởi vì nó là tổng hợp của tham, sân, si, ba tính cách thể hiện bản năng của con người. Lửa tam muội, không dùng nước để dập được, phải dùng tâm hồn tĩnh lặng để dập tắt. Phải chăng con người không phải là những người có voi đòi tiên ư? Khi có một, lại muốn có hai? Có hai lại đòi có ba? Đúng vậy, đó là tất yếu của cuộc sống mà cũng là động lực phát triển của xã hội. Nhưng nếu tham lam quá thì mãi mãi là nô lệ cho chính mình. Hạnh phúc khi đó chỉ là trăng trên đáy nước, không bao giờ có được. Có người có 1 lại muốn 10, có người có một chỉ cần 1/2 là đủ.
Tình yêu là gì? Không ai trả lời được câu hỏi đó. Cách thể hiện của tình yêu cũng muôn hình muôn trạng. Yêu nhau ai chả mong được thực sự thuộc về nhau, được sống, đấu tranh và hạnh phúc bên nhau. Nhưng cuộc sống này có phải cứ muốn là được đâu, bao nhiêu rào cản vô hình và hữu hình níu kéo. Em chắc hiểu điều này rõ nhất.
Hãy cứ sống như ta đã từng sống, cứ yêu như đã từng yêu, cứ đau khổ và hạnh phúc. Cuộc sống là như vậy, ta phải chấp nhận nó thôi. Cái ta làm được là cố gắng phấn đấu để mang hạnh phúc đến cho người ta yêu, cứ làm hết lòng mình, đó là sống và đó cũng là hạnh phúc. Thử hỏi ai chưa ăn đói bao giờ có hiểu được niềm vui khi được ăn no không? Thử hỏi ai chưa đau khổ bao giờ có hiểu được hạnh phúc mà mình hiện có hoặc sẽ có không?
Chẳng có hạnh phúc nào là không phải trả giá, chẳng có thành công nào là không phải đổ mồ hôi và nước mắt, chẳng có tình yêu nào là không gặp trắc trở cả. Mình cùng nhau vượt qua thôi, cố gắng vượt qua em ạ. Và nếu như mình không thể vượt qua được những rào cản, những níu kéo của các ràng buộc vô hình và hữu hình, mình vẫn ở cạnh nhau, an ủi nhau, buồn với nỗi buồn của nhau, lo với lo lắng của nhau, vui với thành công của nhau. Đó chẳng phải là hạnh phúc ư? Hạnh phúc được một người yêu thương hết mình đến cuối cuộc đời này.
Một chút tản mạn khi đọc bài em viết, khi anh cảm thấy mưa ở ngoài trời là nước mắt em chẩy trong lòng, khi em cần anh mà anh không ở bên cạnh em được. Khi người mình thương yêu vô cùng mắt nhòa lệ mà mình không thể làm gì được, màn hình đây, bàn phím đấy, bao yêu thương trút hết vào câu chữ. Cảm giác của tình yêu xa cách ấy giờ anh mới hiểu. Chỉ muốn em đừng nghĩ ngợi nữa. Đừng dằn vặt nữa. Đừng nghĩ là em có lỗi nữa. Em không có lỗi gì cả khi một người tự nguyện đứng ra yêu thương em đến hết cuộc đời này mà không cần đòi hỏi gì, bởi vì khi em hạnh phúc là khi người ấy cũng hạnh phúc . Khi đó chẳng phải là cả hai ta đã mang lại hạnh phúc cho nhau ư?