4.3Giữa những năm 90, Hà Nội cũng đã có ít nhiều sân bóng rổ. Nhưng phong trào thì im ắng lắm, bởi người chơi bóng rổ chưa nhiều. Có những cái sân trơ trọi 2 chân cột với bảng rổ. Chân cột được anh em yêu đá bóng tận dụng làm cái gôn tôm, cũng vừa ra trò. Còn bảng thì trơ khấc với nắng mưa, lâu ngày cong vênh. Bạc phếch. Như hình ảnh của phong trào bóng rổ Hà Nội lúc bấy giờ vậy.
Cũng có vài cái sân thoát được hình ảnh đáng buồn ấy. Là sân 10-10, sân Ams, sân Vạn Phúc, và sân Y. Bấy giờ, sân Y có lẽ là cái sân bóng rổ ngoài trời (của 1 trường đại học ) lúc nào cũng nhộn nhịp đông vui. Xưa thế. Nay vẫn vậy.
Đến những năm 99-2000, Y mới chỉ có một sân bóng rổ. Gọi là sân số 1.(Là cái sân ở phía xa phòng tập bóng bàn). Bây giờ gọi là sân
Seri B. Nghĩa là chủ yếu dành cho bọn mới tập toẹ đập bóng với học hai bước lên rổ. Và dành cho tuyển Y. Từ hơn 20 năm nay, tuyển Y vẫn tập và thi đấu trên cái sân ấy.
Nhớ về sân số 1 là đầy ắp những kỷ niệm khó phai. Ngày xưa có anh Nguyên trường Tổng hợp, chiều nào cũng đội mũ bảo hiểm đèo quả bóng lên sân xin chơi cùng anh em (những năm 90 mà đã tích cực đội mũ bảo hiểm là hiếm lắm ý). Anh Nguyên chơi không giỏi, được cái nhiệt tình kéo lại, hơn nữa anh có quả bóng da khá ngon, nên việc đợi vào đội 3,đội 4 cũng là trong tầm tay. Hình ảnh quen thuộc của anh là chạy đà từ xa dẫn bóng lên rổ, vòng qua lưng ( 1vòng). Qua háng ( vòng nữa). Lên rổ ( trượt). Bao nhiêu lần vẫn trượt. Nhưng anh không nản bao giờ.Ý chí con người vững vàng thế chứ. Mãi rồi mọi người cũng quen. Nhiều người nhớ cái động tác đấy mới chết. Lên sân là đưa mắt nhìn xem anh Nguyên đã lên chưa, sắp biểu diễn chưa. Vui lắm.
Có điều sân được bao quanh bởi 2 khu KTX của sinh viên nên cũng ít nhiều phiền toái. Sinh viên mà, khó lường lắm. Lúc vui thì ra đứng ở hành lanh nhìn xuống anh em chơi bóng rổ mà hô hoán cổ vũ. Khi buồn tình thì sẵn sàng đổ cả chậu nước xô rác xuống đầu mấy thằng gây ồn ào ở dưới để giải sầu. Sợ.
Ngày xưa có anh Nguyên thì bây giờ có bác béo người Trung Quốc làm nhân vật đặc biệt . Hay rủ anh em đánh 1 :1 . Sở trường là chổng mông vừa lùi vừa dẫn bóng. Khó cản ra phết. Chơi không giỏi nhưng thích gọi đối thủ là chicken. Vào sân là
tả tả liên hồi. Máu lửa vãi cả ra.
Đến những năm 99- 2000 thì xây thêm cái sân thứ 2 ( sân gần nhà tập bóng bàn). Trước là cái sân chiều chiều thanh niên xếp gạch kê gôn tôm đá bóng. Xây sân xong, thời gian đầu mấy anh bảo vệ toàn phải vào đuổi bọn đá bóng trộm trên sân bóng rổ. Vớ được quả bóng đá là rạch nát ngay. Sau dân bóng đá cũng nản, một là tìm chỗ khác chơi, hai là thử chuyển qua cái môn thể thao đã lấn sân bóng đá, xem nó ra làm sao ? Đó là câu chuyện một thời của những Minh đen, Tuấn phỉ, Tuấn Anh đen...những người chơi bóng rổ bất đắc dĩ.
Bây giờ thì sân bóng rổ đã được xây tường bao với hàng rào để còn thu tiền 2k/ người nếu muốn vào trong chơi . Có quán nước u Sự với bác Nhanh vừa trông xe vừa phục vụ giải khát . Gốc cây xà cừ già trong sân lúc nào cũng vứt đầy quần áo, cặp sách của mấy thằng đi học về là ra ngay sân bóng rổ. Mấy cái rổ nhỏ- đặc sản của sân Y một thời cũng đã được thay bằng rổ khác to hơn. Sân Y đã là sân nhà của những HD, DW, 7and 1... Đông vui và nhộn nhịp hơn ngày xưa nhiều lắm.
Và cũng khác xưa nhiều lắm. Chẳng còn tự do ra vào ở lại trên sân đến 8,9h tối, tập đi tập lại một động tác dưới ánh sáng mờ mờ hắt xuống từ những ô cửa sổ KTX. Đến khi mồ hôi nhễ nhại, lưng trần nằm ngửa trên sân nóng ấm, thanh thản và thoải mái đến lạ kỳ. Dăm ba câu chuyện gẫu với anh em...
Ước mơ lớn lên từ sân bóng rổ...
-------------
( Còn nữa)