Online
2 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Tôi đã quen với những ngày lễ chỉ-một-mình-mình

imgs24/12/08 · 16:43 #1
Hôm nay là Noel, bạn bè hỏi tối nay có kế hoạch gì không? Tôi tỉnh queo trả lời: đi làm về, nấu một gói mỳ ăn liền và 2 quả trứng như mọi hôm. Ăn xong lên giường nằm xem TV. Có nghĩa là mọi hôm thế nào, hôm nay vẫn thế, cũng như nhiều ngày lễ từ 3 năm trở lại đây cũng thế.
Bạn bảo: Lạ thế? Sao lại thế? Ngày hôm nay mà nằm ở nhà được á?
Được chứ sao không. Quen rồi. Khi đã thành thói quen thì thấy nó bình thường lắm.
Đã từ bao lâu rồi tôi không đi chơi vào những ngày lễ? Đã bao lâu rồi tôi không biết tụ tập bù khú là gì? 28 tuổi, đã già đâu mà cuộc sống đơn điệu, buồn tẻ thế? Sinh nhật năm nay, tôi tự mua cho mình một cái bánh gatô 10K, hai chục hoa hồng đủ các màu cắm trong một bình gốm xù xì tự làm hôm đi Bát Tràng. 20/10, đại diện phụ nữ phòng lên nhận bó hoa to đùng của các anh cùng phòng tặng.8/3 thì chẳng nhớ gì nữa vì không có gì để nhớ,...
Hỏi, có thấy tủi thân không? Nói thật là không cảm xúc gì nữa. Chỉ thấy chạnh lòng thôi, 1 thoáng rất nhanh.
Đôi khi tự thấy lạ, không biết mình đã tự biến mình thành ra cái gì nữa.Tìm thấy niềm vui và sự thích thú khi xem những bộ phim truyền hình dài lê thê, lang thang nhà sách mua những đồ vật bé xíu và vô dụng,cafe 1 mình ở 1 cái quán yên tĩnh và ngồi trong một góc khuất.
Umh, kệ thôi, có lẽ ai rồi cũng đến lúc thấy mình không là mình của ngày xửa ngày xưa.



..Mệt quá thân ta này,
Nằm xuống với đất muôn đời!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/12/08 · 16:50 #2


Giống hệt em roài chị ạh

Đã quen...Tưởng quen...

Hoá ra...cứ vào những ngày đó...


Chạnh lòng.!

Chúc chị noen an lành...em cũng ăn mỳ tôm..hiiiiiiii


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/12/08 · 19:56 #3
Rất hiểu cho cảm xúc của Chị, đôi khi cuộc sống bắt Mình phải thích ứng và nếu như khi Chị nghĩ đơn thuần ngày lễ cũng chỉ là ngày Bình Thường như bao ngày Chị sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Cô đơn mãi rồi cũng sẽ hết cô đơn, cuộc Vui nào cũng phải tàn...
Tủi thân có chứ, nỗi cô đơn xấm chiếm lấy suy nghĩ và không gian. Có lúc thấy mệt mỏi và muốn buông xuôi, nhưng cuộc đời còn dài và Mình sẽ mạnh mẽ đối mặt với mọi thử thách.
Chúc Chị sớm Thành Công!


Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ ???

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs25/12/08 · 00:38 #4
đã mấy mùa noen đi wa rồi ko còn nhớ nữa,mà có khi nhớ càng thêm buồn.noen năm nay cùng vậy đi lam về muộn thấy người ta nô nức đi chơi có đôi có bạn mình thì thui thủi đi về trong cái dòng xe nườm lượm ấy mà muốn khóc wá.về nhà chơi với đứa cháu 1 lúc vô đây vừa đọc bài vừa nge nhạc của NGUYỄN HƯNG &NGỌC LAN càng thấy buồn thê thảm.và thấy tự dưng thấy cái j nó cay cay từ khoé mắt


                   FARMAVITA_guiding manual
HÃNG MỸ PHẨM_DƯỢC CHUYÊN CHĂM SÓC TÓC made in ITALIA
                        http://muare.vn/ThoiTrangMyPham/2185333
                     
  
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs25/12/08 · 16:43 #5
[QUOTE=iwcotte;1]iwcotte viết lúc 16:50 ngày 24/12/2008-]


[size=3][red]

Đã quen...Tưởng quen...

Hoá ra...cứ vào những ngày đó...

Chạnh lòng.!


[teal]Umh, đúng thật. Tưởng là đã quen nhưng không phải vậy. Người ta chỉ quen với sung sướng, hạnh phúc và no đủ chứ chẳng ai có thể quen với đói khổ và cô đơn.
Không phải yếu đuối và ủy mị đâu. Một chút chạnh lòng thôi.
Hôm nay đã qua Noel rồi, nhưng sắp tới là Tết. Ngày xưa háo hức chờ đến Tết đến nghẹt thở, còn bây giờ sợ Tết. Đã trót mang tiếng đi làm lương cao nên bản thân thà chịu đựng thiếu thốn chút chứ nhất định phải đủ đầy quà cáp cho những chỗ không thể không có quà, và đã có quà là phải đàng hoàng . Rồi ông, bà, bố, mẹ; cuối cùng là trẻ con. Sao mà lắm trẻ con thế...
Vậy cho mình được chút gì? Năm nay không biết, nhưng giao thừa năm ngoái đã nằm im trong chăn xem TV rùi; thậm chí không còn muốn chạy lên ban công tầng 2 xem pháo hoa nữa dù nhà rất gần chỗ bắn pháo hoa, nằm trong chăn vẫn nghe thấy pháo nổ "bụp, bụp".





..Mệt quá thân ta này,
Nằm xuống với đất muôn đời!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs28/12/08 · 13:58 #6
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian... thật khẽ
Bạn thân mến. Có lẽ, bạn cũng đang như tôi... cô đơn.
Nhưng có lẽ, bạn khác tôi, không phải vì bạn là con gái, tôi là con trai, mà bạn đang tự thu mình vào cái vỏ ốc của chính mình.
"3 năm trở lại đây cũng thế..." vậy là mối tình gần nhất, đã trôi qua được 3 năm rồi phải không?
Mối tình gần nhất của tôi cũng trôi qua được nửa năm rồi. Không phải lâu, mà cũng chẳng phải ngắn.
Phải, tôi là con trai, bạn là con gái.
Tôi có lúc cũng rất cô đơn, buồn tẻ. Nhiều lúc cũng muốn gào to lên: Ôi chán quá, chán đời quá....
Tôi luôn thấy thiếu thốn tình cảm, luôn thấy cần yêu, và được yêu, luôn muốn có một người để có thể chia sẻ buồn vui, sự lạnh lẽo của mùa đông, hay những ngày lễ... có người để mình tặng quà.
Nhưng bạn hãy thử làm giống tôi xem...
Xung quanh chúng ta còn rất nhiều người bạn, có thể quan tâm, chia sẽ. Đồng nghiệp nè, bạn học nè, bạn xã hội nè, ngay cả những người bạn online nữa.
Khi bạn mở lòng ra, sẽ có thêm nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ nhận được nhiều sự quan tâm hơn... biết đâu đó, một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, bạn sẽ tìm thấy được người bạn cần có trong cuộc đời này.
Nhưng trước tiên, bạn phải tìm được chính bản thân bạn đã nhé. Hãy vui lên, cười thế này này và mình tin rằng bạn sẽ... ít cảm thấy cô đơn như hồi trước nhiều...
PS: Một ngày chủ nhật buồn, ngồi nhà online chờ xem đội tuyển VN thi đấu. hihi. Bạn đừng bảo con trai gì mà lắm lời nhá


và khi tôi yêu thì tôi biết, tôi không bao giờ hối tiếc, dù cuộc tình tôi có lúc sẽ vỡ tan... tôi hiểu rằng tình yêu đã quá giới hạn, là một điều nhỏ nhoi trong thế gian... chẳng có chi không phai tàn...
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs28/12/08 · 15:23 #7
Trích:
fancy8x viết Xem bài viết

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian... thật khẽ
Bạn thân mến. Có lẽ, bạn cũng đang như tôi... cô đơn.
Nhưng có lẽ, bạn khác tôi, không phải vì bạn là con gái, tôi là con trai, mà bạn đang tự thu mình vào cái vỏ ốc của chính mình.
"3 năm trở lại đây cũng thế..." vậy là mối tình gần nhất, đã trôi qua được 3 năm rồi phải không?
Mối tình gần nhất của tôi cũng trôi qua được nửa năm rồi. Không phải lâu, mà cũng chẳng phải ngắn.
Phải, tôi là con trai, bạn là con gái.
Tôi có lúc cũng rất cô đơn, buồn tẻ. Nhiều lúc cũng muốn gào to lên: Ôi chán quá, chán đời quá....
Tôi luôn thấy thiếu thốn tình cảm, luôn thấy cần yêu, và được yêu, luôn muốn có một người để có thể chia sẻ buồn vui, sự lạnh lẽo của mùa đông, hay những ngày lễ... có người để mình tặng quà.
Nhưng bạn hãy thử làm giống tôi xem...
Xung quanh chúng ta còn rất nhiều người bạn, có thể quan tâm, chia sẽ. Đồng nghiệp nè, bạn học nè, bạn xã hội nè, ngay cả những người bạn online nữa.
Khi bạn mở lòng ra, sẽ có thêm nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ nhận được nhiều sự quan tâm hơn... biết đâu đó, một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, bạn sẽ tìm thấy được người bạn cần có trong cuộc đời này.
Nhưng trước tiên, bạn phải tìm được chính bản thân bạn đã nhé. Hãy vui lên, cười thế này này và mình tin rằng bạn sẽ... ít cảm thấy cô đơn như hồi trước nhiều...
PS: Một ngày chủ nhật buồn, ngồi nhà online chờ xem đội tuyển VN thi đấu. hihi. Bạn đừng bảo con trai gì mà lắm lời nhá


Bạn viết hay lắm chứ ko lắm lời đâu


when i close my eyes, I SEE YOU
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/12/08 · 14:42 #8
[QUOTE=fancy8x;1]fancy8x viết lúc 13:58 ngày 28/12/2008-]

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian... thật khẽ
Bạn thân mến. Có lẽ, bạn cũng đang như tôi... cô đơn.
Nhưng có lẽ, bạn khác tôi, không phải vì bạn là con gái, tôi là con trai, mà bạn đang tự thu mình vào cái vỏ ốc của chính mình.
"3 năm trở lại đây cũng thế..." vậy là mối tình gần nhất, đã trôi qua được 3 năm rồi phải không?
Mối tình gần nhất của tôi cũng trôi qua được nửa năm rồi. Không phải lâu, mà cũng chẳng phải ngắn.
Phải, tôi là con trai, bạn là con gái.
Tôi có lúc cũng rất cô đơn, buồn tẻ. Nhiều lúc cũng muốn gào to lên: Ôi chán quá, chán đời quá....
Tôi luôn thấy thiếu thốn tình cảm, luôn thấy cần yêu, và được yêu, luôn muốn có một người để có thể chia sẻ buồn vui, sự lạnh lẽo của mùa đông, hay những ngày lễ... có người để mình tặng quà.
Nhưng bạn hãy thử làm giống tôi xem...
Xung quanh chúng ta còn rất nhiều người bạn, có thể quan tâm, chia sẽ. Đồng nghiệp nè, bạn học nè, bạn xã hội nè, ngay cả những người bạn online nữa.
Khi bạn mở lòng ra, sẽ có thêm nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ nhận được nhiều sự quan tâm hơn... biết đâu đó, một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, bạn sẽ tìm thấy được người bạn cần có trong cuộc đời này.
Nhưng trước tiên, bạn phải tìm được chính bản thân bạn đã nhé. Hãy vui lên, cười thế này này và mình tin rằng bạn sẽ... ít cảm thấy cô đơn như hồi trước nhiều...
PS: Một ngày chủ nhật buồn, ngồi nhà online chờ xem đội tuyển VN thi đấu. hihi. Bạn đừng bảo con trai gì mà lắm lời nhá


" Hãy mở lòng ra mà sống" là câu mà chúng ta vẫn nói với ai đó đang cảm thấy không ổn. Nhưng bạn ơi, có bao nhiêu cơ hội cho chúng ta được mở lòng?
Phải! Có rất nhiều những mối quan hệ xung quanh chúng ta. Và tin tôi đi, nếu bạn off với tôi, bạn sẽ thấy một người rất ổn, như kiểu chưa từng viết "Tôi đã quen với những ngày lễ chỉ- một-mình-mình", như kiểu tôi là loại người ồn ào lắm, vui vẻ lắm chứ không chịu cafe 1 mình, nằm cuộn tròn trong chăn theo dõi những bộ phim truyền hình dài lê thê,....
Bạn nói đúng. Tôi có thể mở lòng với những người bạn online, và tôi đã làm như thế. Tôi có thể nói cho những người có thể không bao giờ gặp mặt, không liên quan, không dính dáng gì đến công việc của tôi.
Còn hàng ngày, tại những nơi mà tôi hiện diện, tôi chẳng có cơ hội nào để có thể mở lòng. Mà giả sử là tôi cứ làm vì tôi là người có suy nghĩ tích cực, thì tôi có thể sẽ được coi là " không bình thường". Bạn biết đấy, trong công việc rất khó để tìm người thực sự tốt. Người ta cứ phải sống trong sự cảnh giác, dè dặt lẫn nhau( có lẽ tớ sẽ lập một topic mới cho chủ đề này mới được).
Thật ra là ai cũng muốn sống với thật nhiều lòng nhiệt tình, lúc nào cũng đầy ắp những niềm vui cùng với những người bạn tốt, nhưng nếu họ luôn chỉ có một mình, thích làm mọi việc một mình, thích đắm chìm trrong những tản mạn chưa hẳn bởi vì họ cô đơn và khép mình với cuộc sống quá. Mà có thể là họ tìm thấy niềm vui trong cảm giác đó. Như tôi. Và nếu có cố gắng kéo họ vào những cuộc vui có thể sẽ gây sự miễn cưỡng.
Như hôm qua, VN thắng Thái Lan, tôi cũng hòa mình vào đám đông đổ ra đường ăn mừng chiến thắng nhưng giữa đám đông ấy tôi chỉ cười, vì tôi vui. Tôi không thấy những hành động ăn mừng của mọi người là lố bịch gì cả nhưng tôi cũng không thể hò hét theo họ. Tôi chỉ cười, cười nhiều, vì thấy vui.
Như tôi chỉ nói, thấy cảm giác chạnh lòng thoáng- qua khi những ngày lễ cũng chỉ một mình.
Chỉ-thoáng-qua-thôi-rồi- qua- rất- nhanh.








..Mệt quá thân ta này,
Nằm xuống với đất muôn đời!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/12/08 · 20:30 #9
Trích:
cafealone viết Xem bài viết

Hãy mở lòng ra mà sống" là câu mà chúng ta vẫn nói với ai đó đang cảm thấy không ổn. Nhưng bạn ơi, có bao nhiêu cơ hội cho chúng ta được mở lòng?
Phải! Có rất nhiều những mối quan hệ xung quanh chúng ta. Và tin tôi đi, nếu bạn off với tôi, bạn sẽ thấy một người rất ổn, như kiểu chưa từng viết "Tôi đã quen với những ngày lễ chỉ- một-mình-mình", như kiểu tôi là loại người ồn ào lắm, vui vẻ lắm chứ không chịu cafe 1 mình, nằm cuộn tròn trong chăn theo dõi những bộ phim truyền hình dài lê thê,....
Bạn nói đúng. Tôi có thể mở lòng với những người bạn online, và tôi đã làm như thế. Tôi có thể nói cho những người có thể không bao giờ gặp mặt, không liên quan, không dính dáng gì đến công việc của tôi.
Còn hàng ngày, tại những nơi mà tôi hiện diện, tôi chẳng có cơ hội nào để có thể mở lòng. Mà giả sử là tôi cứ làm vì tôi là người có suy nghĩ tích cực, thì tôi có thể sẽ được coi là " không bình thường". Bạn biết đấy, trong công việc rất khó để tìm người thực sự tốt. Người ta cứ phải sống trong sự cảnh giác, dè dặt lẫn nhau( có lẽ tớ sẽ lập một topic mới cho chủ đề này mới được).
Thật ra là ai cũng muốn sống với thật nhiều lòng nhiệt tình, lúc nào cũng đầy ắp những niềm vui cùng với những người bạn tốt, nhưng nếu họ luôn chỉ có một mình, thích làm mọi việc một mình, thích đắm chìm trrong những tản mạn chưa hẳn bởi vì họ cô đơn và khép mình với cuộc sống quá. Mà có thể là họ tìm thấy niềm vui trong cảm giác đó. Như tôi. Và nếu có cố gắng kéo họ vào những cuộc vui có thể sẽ gây sự miễn cưỡng.
Như hôm qua, VN thắng Thái Lan, tôi cũng hòa mình vào đám đông đổ ra đường ăn mừng chiến thắng nhưng giữa đám đông ấy tôi chỉ cười, vì tôi vui. Tôi không thấy những hành động ăn mừng của mọi người là lố bịch gì cả nhưng tôi cũng không thể hò hét theo họ. Tôi chỉ cười, cười nhiều, vì thấy vui.
Như tôi chỉ nói, thấy cảm giác chạnh lòng thoáng- qua khi những ngày lễ cũng chỉ một mình.
Chỉ-thoáng-qua-thôi-rồi- qua- rất- nhanh.



Trong công việc thì chỉ có làm sao để công việc tiến triển trôi chảy còn người ta cư xử với nhau tốt hay không đâu có quan trọng gì. Nhưng tớ nghĩ khái niệm mở lòng không có nghĩa là phải sống thật mọi lúc mọi nơi, thế nên xã hội bây giờ người ta trọng cư xử khéo léo đến là vậy, và những người không khéo thì nếu không làm mất lòng người khác sẽ khó mà cởi mở được, họ chẳng biết phải thể hiện như thế nào. Cậu giống tớ ở chỗ không dễ hò hét theo đám đông, cảm thấy cứ tách biệt sao ấy. Dù tớ không còn cô đơn nhưng tính cách thì rất khó thay đổi, dù mỉm cười, dù muốn nói điều gì đó thân thiện thì sự đáp lại là rất khó chịu. Trong giao tiếp người ta chỉ quan tâm đến hiệu quả giao tiếp chứ không quan tâm nhiều lắm đến việc người khác nghĩ gì, thực là như vậy. Cafe có phải một người sôi nổi không? Cafe làm tớ lúc đầu nghĩ cậu là cafeden trước đây. Lâu rồi không thấy cafeden lên diễn đàn, giờ nàng này sao rồi nhỉ?


  
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs31/12/08 · 00:47 #10
Trích:
fancy8x viết Xem bài viết

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian... thật khẽ
Bạn thân mến. Có lẽ, bạn cũng đang như tôi... cô đơn.
Nhưng có lẽ, bạn khác tôi, không phải vì bạn là con gái, tôi là con trai, mà bạn đang tự thu mình vào cái vỏ ốc của chính mình.
"3 năm trở lại đây cũng thế..." vậy là mối tình gần nhất, đã trôi qua được 3 năm rồi phải không?
Mối tình gần nhất của tôi cũng trôi qua được nửa năm rồi. Không phải lâu, mà cũng chẳng phải ngắn.
Phải, tôi là con trai, bạn là con gái.
Tôi có lúc cũng rất cô đơn, buồn tẻ. Nhiều lúc cũng muốn gào to lên: Ôi chán quá, chán đời quá....
Tôi luôn thấy thiếu thốn tình cảm, luôn thấy cần yêu, và được yêu, luôn muốn có một người để có thể chia sẻ buồn vui, sự lạnh lẽo của mùa đông, hay những ngày lễ... có người để mình tặng quà.
Nhưng bạn hãy thử làm giống tôi xem...
Xung quanh chúng ta còn rất nhiều người bạn, có thể quan tâm, chia sẽ. Đồng nghiệp nè, bạn học nè, bạn xã hội nè, ngay cả những người bạn online nữa.
Khi bạn mở lòng ra, sẽ có thêm nhiều mối quan hệ, thì bạn sẽ nhận được nhiều sự quan tâm hơn... biết đâu đó, một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, bạn sẽ tìm thấy được người bạn cần có trong cuộc đời này.
Nhưng trước tiên, bạn phải tìm được chính bản thân bạn đã nhé. Hãy vui lên, cười thế này này và mình tin rằng bạn sẽ... ít cảm thấy cô đơn như hồi trước nhiều...
PS: Một ngày chủ nhật buồn, ngồi nhà online chờ xem đội tuyển VN thi đấu. hihi. Bạn đừng bảo con trai gì mà lắm lời nhá



đúng như bạn kiss_fromarosenói:bạn viết hay lắm
nhưng ko hẳn là như vậy,ai chả muốn mở lòng nhưng có pải nói là đc đâu
mình cùng wan điểm với bạn cafealone,với những người bạn onlnie ta có thể trải nỗi lòng và tâm sự của mình ,nhưng với những ng quanh ta thì khó lắm
nhìn bên ngoài có ai nói là ta ko ổn ,là ta mỗi khi ,mỗi dịp lễ tết hay cuộc chơi nào đó đường phố nhộn nhịp đông người là ta lại alone ngồi với cái máy tính ,cái tivi đâu



                   FARMAVITA_guiding manual
HÃNG MỸ PHẨM_DƯỢC CHUYÊN CHĂM SÓC TÓC made in ITALIA
                        http://muare.vn/ThoiTrangMyPham/2185333
                     
  
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

11642 người online, 435 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading