Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Chạm Tay Vào Mùa Đông Đi Anh...!!!

imgs01/06/11 · 08:00 #1
CHẠM TAY VÀO MÙA ĐÔNG ĐI ANH...!!!

1.

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Để nghe con tim mình hát vang lời tuyệt vọng
Hai chúng ta cách xa kìa vòi vọi
Một cuộc tình còn rơi rớt đâu đâu ...

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Để rồi hãy thử chạm tay vào nỗi nhớ
Mình em bước trên phố đông ... lạc lõng
Một bóng một hình , và một nửa yêu thương .

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Có thấy không trái tim người giá lạnh ?
Mất nhau rồi làm gì cho nhau nữa
Thôi ta đành đi qua nhau thôi sao ?

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Giọt nước mắt rơi tiễn người xa ta mãi
Lời nói yêu thương nghe nửa chừng nghèn nghẹn
Nói để làm gì ... bên nhau cho xa nhau ...

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Chẳng một lời níu giữ thôi thì đành thôi thế
Một cái chạm tay rồi một đời lầm lỡ
Nhìn nhau làm gì cho đau thương thêm thôi .

Đừng chạm tay vào mùa đông anh ơi
Nếu có cô đơn thì mình em là đủ
Một người khóc cho một người cười mãi
Một người với một người chưa đủ cho yêu thương ...

2.

Anh có thấy không
Em đang ở đây này
Một nơi mà ánh sáng đã quên không chạm đến
Nơi để em nhìn anh trong câm lặng
Nơi chẳng ai tìm đuợc em ... đau thương ...

Anh có cố không
Cố nhớ em một lần
Cho em biết mình vẫn còn một ai để hoài tưởng
Người cho người là tình yêu mênh mông như biển cả
Vì sao em không là một ngọn sóng bé con ?

Em tìm em trong quá khứ chẳng tròn
Trong hiện tại không còn là hiện tại ...

Em chạm tay vào mùa đông nghe anh
Thử xem mùa lạnh hay là tay em lạnh ...
Giọt nước mắt chưa kịp rơi đã đông rồi nơi khoé mắt
Để hoá thanh một tình yêu pha lê

Lạc lõng trong biển đời
Ai có cần em như cần một nơi để về khi mệt mỏi
Nụ cười vỡ rồi
Rơi rớt bên đời ... thời gian trôi ...

Hết rồi anh ơi lúc chưa kịp để bắt đầu
Em đau thương nhưng vì sao chẳng khóc
Nghẹn lại trong tim ...
Và kiếm tìm trong bế tắc
Một thứ thôi , chẳng ai biết là gì
Để vùi cuộc đời vào nơi mình chẳng biết
Cảm giác không tên
Cảm giác chẳng gọi tên ...

3.

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Cơn gió thoảng hay tiếng người lạnh thế
Em chớp mắt nhìn ai trong ánh mắt
Một linh hồn hay chỉ một bóng ma ?

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Chẳng ai giữ cho mình một mảnh mùa lạnh giá
Em góp nhặt trong muôn ngàn tiếng lá
Để ghép thành một mùa thu hanh hao ...

Chạm tay vào nỗi nhớ
Chạm tay vào bâng quơ
Chạm tay vào một buổi chiều đầy nắng
... Màu cỏ úa , màu hoàng hôn
Vội vàng lẫn trong màu môi tím tái
Chạm tay vào mùa đông đi anh ...

4.

Em vẫn cười cho người không nghĩ rằng em khóc
Đau khổ một lần
Sợ lắm rồi những nỗi đau cứa vào tim nhức nhối
Anh ơi ...

Em vẫn cười anh có hay ... em khóc
Để chạm đến tâm hồn bằng giọt nước trong veo
Tát bớt nỗi đau gần đầy tràn trong đáy mắt ...............
Lần đầu tiên em ước mình là thuỷ nữ đáng thương
Không cần đến cái quyền rơi nước mắt ...

...
Thế là xong nhé
Tan vỡ rồi một mảnh tình nhỏ bé
Câu nói nào còn đọng lại ở đầu môi
Anh hãy cất vào trong đi rồi nói cùng kẻ khác
Em đi ...

Em đi
Như từ xưa với anh em chưa một lần đến
Sinh ra vào mùa thu ... nhưng chết ở mùa đông
Hoá thân thành tuyết cho lạnh lùng mãi mãi
Em đi ...

5.

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Những bông tuyết phủ dày trên mái tóc
Anh thở dài , em cười qua tiếng khóc
Nghe ai phả vào hồn mình một hơi thở mỏng manh ...

Chạm tay vào nhau đi
Cho mưa làm ướt màu mắt hiền lạnh buốt
Cho bóng tối nhuộm đen cái khoảng tâm hồn ai trắng tựa là mây
Cho tóc ai bay bay trong buổn chiều thiếu nắng
Cho lòng em đi qua vội lòng anh.

Chạm vào mùa đông là chạm vào băng giá
Ôm em vào lòng anh đi rồi hôn lên đôi má
Để em tan dần trong hơi ấm người dưng ...

Đếm những vì sao đang chớp sáng nhẹ nhàng
Nếu anh là mặt trăng tròn thì em là trăng khuyết ...

Đã tắm mình trong bóng tối miên man
Em chẳng tìm ánh sáng nơi vùng trời xa lạ
Thôi thì thua nhé ?
Cho đừng phiền người mỗi lúc nghĩ về em
Đặt một dấu chấm vào vòng quay định mệnh
Em khóc lần này thôi rồi cười mãi ... anh ơi ...

Chạm tay vào mùa đông đi anh
Chẳng ai giữ cho mình một mảnh mùa lạnh giá
Em góp nhặt trong muôn ngàn tiếng lá
Để ghép thành một mùa thu hanh hao ...

Chạm tay vào nỗi nhớ
Chạm tay vào bâng quơ
Chạm tay vào một buổi chiều đầy nắng
... Màu cỏ úa , màu hoàng hôn
Vội vàng lẫn trong màu môi tím tái
Chạm tay vào mùa đông đi anh ...
....

Đừng chạm tay vào mùa đông anh ơi
Nếu có cô đơn thì mình em là đủ
Một người khóc cho một người cười mãi
Một người với một người chưa đủ cho yêu thương ...

Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 03/06/11 lúc 16:02
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs01/06/11 · 08:11 #2
Ngày hôm nay là ngày đầu tiên của tháng sáu, thế mà mình lại mở một chủ đề viết về mùa đông... Thật buồn cười, nhưng đó là bài thơ mà mình rất thích, thích từ lần đầu tiên đọc được nó... Thích và day dứt điều gì đó về nó... Mỗi lần đọc lại, lại thấy mình xao xuyến đến lạ kỳ... Nó như có một sức hút đối với mình vậy...
Ngày đầu tiên của tháng 6, Mình chưa được nhìn thấy cái nắng chói chang như mọi năm... Xung quanh là bốn bức tường, mình cứ ngồi đó từ sáng đến chiều tối, nhiều hôm không còn chút ánh sáng nào của một ngày vừa qua mình mới bắt đầu cuộc hành trình về nhà...
Sáng đi mặt trời vẫn còn đang ngái ngủ, chiều về mặt trời đã chẳng còn sáng thêm được nữa... Cuộc sống cứ lặp lại như thế, như thế...
Có lúc nào đấy mình cảm thấy mình sống vô nghĩa. Vì cuộc sống của mình cứ trôi đi, lặng lẽ từng ngày nối ngày như thế, từng ngày này tiếp nối ngày kia như thế... Một cuộc sống bình lặng, bình lặng đến mức mình cảm thấy ngột ngạt vì nó...
Mình quyết định viết nhật ký của mình ở đây, bộc bạch những tâm trạng của mình ở đây, nơi mà:

"Em đang ở đây này
Một nơi mà ánh sáng đã quên không chạm đến
Nơi để em nhìn anh trong câm lặng
Nơi chẳng ai tìm đuợc em ... đau thương ..."

Và nơi này, mình không phải:

"Em vẫn cười cho người không nghĩ rằng em khóc
Đau khổ một lần
Sợ lắm rồi những nỗi đau cứa vào tim nhức nhối ..."

Chỉ viết thế thôi... Sẽ viết tiếp khi nào mình muốn...





Gone with the wind...!!!
Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 03/06/11 lúc 16:01
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs01/06/11 · 14:34 #3
Ẩn mình vào trong cái góc tối này...
Thay đổi những gì đã là của mình để xuất hiện như một con người mới hoàn toàn, chẳng hề giống như con người cũ của ngày hôm qua nữa...
Ta bắt đầu thay đổi, thay đổi từ điểm xuất phát này...
...
Chiều lững thững về... Vẫn chẳng biết ngoài kia là nắng hay mưa nữa... Vẫn là 4 bức tường, trước mặt vẫn ngổn ngang giấy tờ, tài liệu... Nói ta bận rộn thì đúng là ta đang bận rộn, nhưng ta vẫn có thể dành riêng cho mình những khỏang thời gian để ngó nghiêng chỗ này 1 tý, chỗ kia 1 tý, ngó nghiêng những gì mà người khác trải lỏng...
Dù bận đến mấy, nhưng ta tin, khi ta muốn và luôn nghĩ về điều gì đó, ta sẽ dành đủ thời gian cho nó, vẫn đủ thời gian để nghĩ đến nó, để làm bất cứ điều gì và tranh thủ tất cả thời gian rảnh của ta dành cho điều đó... Ta vẫn thế, vẫn là con người như thế...
Mấy hôm trước buồn buồn, ngồi đọc lại Tiếng chim hót trong bụi mận gai, có lúc ước mình được 1 lần như con chim trong truyền thuyết ấy, cất tiếng hót 1 lần trong đời, nhưng tiếng hót ấy hay hơn cả tiếng họa mi hay bất kỳ một loài chim nào có thể hót được. Vì chỉ có thể cất tiếng hót duy nhất 1 lần trong đời, đánh đổi cả cuộc sống để lấy 1 lần được hót... Ôi con chim dũng cảm...
Mỗi ngày trôi qua là biết bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang trong đầu...
Như ngày hôm nay, cuối cùng mình cũng chẳng hiểu nổi do mình ích kỷ hay do người cũng đến lúc chán và nhạt... Cảm giác bị người khác hờ hững thật buồn.. Và cảm giác người ta chẳng còn dành cho mình nhiều sự quan tâm nữa, người ta nhạt dần với những tình cảm ấy... Thì bên nhau mãi cũng nhàm chán... Ăn mãi một món ăn mà không được đổi món cũng thầy nhàm nhàm...
Định tặng người ta thêm 1 quyển sách mình thích, nhưng nhớ lại, bộ Gone with the wind yêu thích của mình tặng người vẫn nằm yên trên giá sách... có lẽ được gần 3 tháng rồi mà người ta chưa hề đọc. Thôi thì không ép người ta phải thích những gì mình thích, tự mình thích, tự mình cảm nhận lấy thôi, và không chia sẻ cho ai thêm nữa...
Vừa đọc được câu này thấy cũng hay hay:
"Sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn chảy đời suối, đời người cũng để sống và thả trôi đi những niềm đau..."
Thì thả trôi những niềm đau đi vậy... và hãy F5 cho tất cả mọi thứ...
Ngày đầu tiên của tháng Sáu, ngày mình quyết định xuất hiện như một con người khác... Khác cũng đúng thôi, bởi vì không bao giờ còn có ngày hôm qua để trở lại nữa, nên ta chỉ có thể sống cho mình, cho ngày hôm nay, cho giờ phút hiện tại mà ta đang có... thế thôi...
Có những lúc nhìn vào gương... Chợt thấy bóng của một người xa lạ...

Gone with the wind...!!!
Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 03/06/11 lúc 16:01
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/06/11 · 14:10 #4
NGƯỠNG VỌNG(YANG WANG)




Lời dịch:
Ánh mặt trời rực rỡ rọi sáng trái tim này

Có anh rồi em mới hiểu được rõ ràng điều ấy

Mở to đôi mắt em nhận lấy ánh thái dương

Nếu không có anh , em thà đắm chìm trong giấc ngủ ngàn thu

Vạn năm không tỉnh ...

Chỉ cần có anh trong đôi mắt em

Em có thể vượt qua mọi chốn đất trời cao rộng

Chẳng thể nào ngăn cấm mình....ngẩng đầu nhìn ngắm anh

Đón lấy hơi thở của anh

Em mới có thể duy trì cho mình sinh mệnh

......

Em rời xa mẹ hiền

Là để tìm kiếm anh

Không có anh, em còn thiết tha chi tấm thân này nữa

Ở trong vòng tay anh nhìn từng ngày trôi qua

Và rồi chết đi cũng trong vòng tay ấy

Đó chính là số mệnh mà em chọn cho mình....

Gone with the wind...!!!
Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 03/06/11 lúc 16:00
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/06/11 · 15:41 #5
Tôi đó đọc và thấy nội tâm
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/06/11 · 16:46 #6
Trích:
habitat_cj viết lúc 15:41 - 02/06/2011 Xem bài viết
Tôi đó đọc và thấy nội tâm
Bạn muốn nói về điều gì? Bài thơ ấy nội tâm, hay bản nhạc mà mình thích nó mang tính nội tâm?
Cảm ơn bạn ghé qua đây, nơi mình thể hiện những tâm trạng của mình, thế giới riêng, nơi mà không có ai phán xét mình được... Nơi mà mình thả hết những băn khoăn trong lòng theo gió bay...@}



Gone with the wind...!!!
Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 02/06/11 lúc 16:47
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/06/11 · 17:51 #7
Lang thang qua những trang viết, nhặt nhạnh những cảm xúc của tản mạn... mình thấy bỗng nhiên dường như cuộc đời này quá ngắn ngủi với một con người...
Thế mà mình đã làm những gì? Chỉ vì sự tự ái vụn vặt hay chỉ vì những trạng thái cảm xúc không tốt, không kiềm chế được, lại thêm một lần nữa làm đau người, làm người mệt mỏi và bị tổn thương... Dù yêu nhau hay ghét nhau thì hình như người ta luôn làm khổ nhau thì phải... Yêu cũng làm người ta khổ vì yêu mà ghét cũng làm cả người cả mình cùng đau khổ...
Mình không nên cư xử như thế. Cách mình làm như vậy là không nên chút nào cả. Nhưng có lẽ, thời gian vừa rồi, cái mình nhận được từ người ta là sự hờ hững và nhạt nhẽo… Người ta chẳng còn quan tâm đến mình nhiều, cũng chẳng còn đủ nhiệt tình với mình như xưa nữa… Người ta đang dành cho mình thứ tình cảm gì nhỉ? Không thể gọi tên được… Với mình, mình chỉ biết có lẽ đó là cảm giác chán, chán nhau vì người ta là người thích sự chuyển động, thích khám phá những điều mới mẻ. Mà mình giờ trở thành điều gì đó cũ và không còn mang lại cảm xúc hay mang lại những điều tươi mới đối với người ta nữa rồi…
Mình cảm nhận thấy thế… Mình cũng tự hiểu, cái vị trí mà mình đang đứng là ở đâu, mình đang có gì và không thể có gì…
Dù hôm qua đã nói hết với nhau rồi… Nhưng hôm nay sao mình vẫn chưa thể bình yên được nhỉ? Sáng, mình đã thấy 1 ngày mới tươi sáng hơn ngày cũ rồi, nhưng đến chiều, người ta lại đưa mình vào cảm giác ấy… Cảm giác của một người sắp trở nên thừa thãi trong những câu chuyện hay cuộc sống của người ta… Và cảm giác ấy thật đáng sợ, khi mình đang là điều gì đó không còn quan trọng đối với người ta nữa, khi mình thấy người chỉ còn hờ hững và lạnh nhạt… Điều đó đáng sợ hơn một vết thương thể xác… Nỗi giày vò và sa sút về tinh thần mới là điều không thể chữa lành ngay.,.
Vẫn biết tình cảm là thứ mong manh, vẫn biết tình cảm là thứ mà mình không thể kiểm soát được, vẫn biết mình và người sẽ chẳng thể ở bên nhau, với mình, người là một trong những điều mà dù có cố gắng đến mấy, mình cũng không bao giờ được với tới… Những cảm giác đè nặng trong lòng… vẩn vơ…
Mình bảo với người rằng, mỗi người đều có một cái duyên với nhau, duyên để gặp gỡ nhau, để làm bạn với nhau, để tìm thấy nhau giữa biển người bao la… Những người khác, như người thì còn có duyên để gặp gỡ và tìm kiếm những người bạn khác, còn với mình, sau khi gặp người, thì mọi cơ hội và duyên phận của mình cũng đã hết. Tự mình lại ngồi 1 mình, mình chỉ còn lại một mình…
Hết đi cái duyên phận thì chỉ còn lại cái nghiệp… nghiệp nặng vốn mang vào thân mình như một món nợ mà mình phải trả… Có nhiều lúc, mình nghĩ rằng, mình sẽ không thể sống cuộc sống như lúc này được nữa, vì nhân quả mình gây ra, vì những gì mà mình đã gieo trồng, mình sẽ gặt hái lấy nó, gặt hái nó vào một lúc nào đó… Rồi sớm hay muộn, nó cũng sẽ đến, sẽ đến… nó sẽ đến ngay thôi…
Mình thấy người xa vời, càng đưa tay với, người càng rời xa mình…
Em một mình giữa biển cả bao la
Con sóng nhỏ dâng trào cùng bọt nước
Chấp chới níu cánh tay người phía trước
Những bập bềnh như đẩy sóng trôi xa
Em níu tay người, nhưng lại phải buông ra
Từng cơn sóng dạt vào rồi xa mãi
Níu con nước chạm bờ không trở lại
Em chạm vào anh rồi, anh có nắm tay em?
Ngồi vẩn vơ quá… viết những câu thơ chẳng đầu chẳng cuối nữa rồi… Nhưng đó là cảm giác của mình về sự rời xa, sự níu kéo một điều gì đó, dường như nghe mơ hồ, dường như nghe buốt giá và đớn đau… Cảm giác của người vô vọng, của người lữ khách, của một kẻ đang sắp chết đuối, nhìn thấy cái phao gần mình, nhưng đến gần phao ấy thì lại bị những cơn sóng đuổi nhau đưa chiếc phao ấy ra xa…
Nhớ biển…
Nhớ biển những ngày tháng sáu...
Tháng 6… Lẽ ra, những ngày này, mình đã nghe thấy tiếng ve kêu… Nhưng năm nay chuyển nơi làm việc nên không còn được nghe tiếng ve râm ran như mọi năm nữa. Chỉ còn nhìn thấy hoa phượng, thắp đỏ một màu lửa chói chang giữa mùa hè thôi... Những năm trước, mình bồi hồi và miên man khi thấy phượng nở, năm nay, mình chẳng để ý đã nhìn thấy bông phượng đầu tiên của mùa hè vào lúc nào nữa... Có lẽ bông phượng sớm nhất mà mùa hè năm nay mình nhìn thấy là bông phượng tím ở Đà Lạt trong những ngày giữa tháng 4 vừa rồi khi mình đi cùng với người. Những bông phượng tím, man mác như màu tím của bằng lăng chứ không phải là phượng đỏ... Chắc mình già thật rồi, chai sạn hơn nhiều quá mất rồi...
Tháng 6, nhớ cái gì đó dường như đã trôi xa... Đã bao lâu rồi không còn được ướt áo dưới cơn mưa chiều tháng 6 giữa Hà Nội ngột ngạt nắng nữa rồi... "Trời không mưa, và em không nhớ, em còn biết làm gì?"... Một cảm giác mong manh, xuất hiện trong 1 phần tư của giây rồi biến mất như chưa bao giờ xuất hiện...
Tháng 6, mình chẳng biết là mình thích tháng 6 hay là ghét tháng 6 nữa... Thôi, thì nó cũng là tháng trung bình cộng của 12 tháng trong năm... Một con số lưng chừng cho những con số lưng chừng khác... Một con số chẵn giữa muôn vàn số lẻ, và một con số lẻ giữa muôn vàn số chẵn... chẵn và lẻ... lẻ và chẵn... nhưng có thực sự cân bằng???
Nếu đốt hết những nhớ thương còn lại...
Khói bụi nào cay mắt những chiều vui...???

Gone with the wind...!!!
Lần sửa cuối bởi Cateyes82 - 02/06/11 lúc 17:52
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs02/06/11 · 19:35 #8
Hy vọng bạn cảm thấy thoải mái nơi đây!






Sóigiàcựckỳgianác ~~>


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/06/11 · 07:32 #9
Trích:
MATRIX. viết lúc 19:35 - 02/06/2011 Xem bài viết
Hy vọng bạn cảm thấy thoải mái nơi đây!
Ừh, viết ra được là cũng đã thấy lòng mình thoải mái rồi bạn ạh... Cảm ơn bạn nhé...

Gone with the wind...!!!
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/06/11 · 11:18 #10
Tôi thấy bạn là người sống Nội tâm
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn