Lang thang qua những trang viết, nhặt nhạnh những cảm xúc của tản mạn... mình thấy bỗng nhiên dường như cuộc đời này quá ngắn ngủi với một con người...
Thế mà mình đã làm những gì? Chỉ vì sự tự ái vụn vặt hay chỉ vì những trạng thái cảm xúc không tốt, không kiềm chế được, lại thêm một lần nữa làm đau người, làm người mệt mỏi và bị tổn thương... Dù yêu nhau hay ghét nhau thì hình như người ta luôn làm khổ nhau thì phải... Yêu cũng làm người ta khổ vì yêu mà ghét cũng làm cả người cả mình cùng đau khổ...
Mình không nên cư xử như thế. Cách mình làm như vậy là không nên chút nào cả. Nhưng có lẽ, thời gian vừa rồi, cái mình nhận được từ người ta là sự hờ hững và nhạt nhẽo… Người ta chẳng còn quan tâm đến mình nhiều, cũng chẳng còn đủ nhiệt tình với mình như xưa nữa… Người ta đang dành cho mình thứ tình cảm gì nhỉ? Không thể gọi tên được… Với mình, mình chỉ biết có lẽ đó là cảm giác chán, chán nhau vì người ta là người thích sự chuyển động, thích khám phá những điều mới mẻ. Mà mình giờ trở thành điều gì đó cũ và không còn mang lại cảm xúc hay mang lại những điều tươi mới đối với người ta nữa rồi…
Mình cảm nhận thấy thế… Mình cũng tự hiểu, cái vị trí mà mình đang đứng là ở đâu, mình đang có gì và không thể có gì…
Dù hôm qua đã nói hết với nhau rồi… Nhưng hôm nay sao mình vẫn chưa thể bình yên được nhỉ? Sáng, mình đã thấy 1 ngày mới tươi sáng hơn ngày cũ rồi, nhưng đến chiều, người ta lại đưa mình vào cảm giác ấy… Cảm giác của một người sắp trở nên thừa thãi trong những câu chuyện hay cuộc sống của người ta… Và cảm giác ấy thật đáng sợ, khi mình đang là điều gì đó không còn quan trọng đối với người ta nữa, khi mình thấy người chỉ còn hờ hững và lạnh nhạt… Điều đó đáng sợ hơn một vết thương thể xác… Nỗi giày vò và sa sút về tinh thần mới là điều không thể chữa lành ngay.,.
Vẫn biết tình cảm là thứ mong manh, vẫn biết tình cảm là thứ mà mình không thể kiểm soát được, vẫn biết mình và người sẽ chẳng thể ở bên nhau, với mình, người là một trong những điều mà dù có cố gắng đến mấy, mình cũng không bao giờ được với tới… Những cảm giác đè nặng trong lòng… vẩn vơ…
Mình bảo với người rằng, mỗi người đều có một cái duyên với nhau, duyên để gặp gỡ nhau, để làm bạn với nhau, để tìm thấy nhau giữa biển người bao la… Những người khác, như người thì còn có duyên để gặp gỡ và tìm kiếm những người bạn khác, còn với mình, sau khi gặp người, thì mọi cơ hội và duyên phận của mình cũng đã hết. Tự mình lại ngồi 1 mình, mình chỉ còn lại một mình…
Hết đi cái duyên phận thì chỉ còn lại cái nghiệp… nghiệp nặng vốn mang vào thân mình như một món nợ mà mình phải trả… Có nhiều lúc, mình nghĩ rằng, mình sẽ không thể sống cuộc sống như lúc này được nữa, vì nhân quả mình gây ra, vì những gì mà mình đã gieo trồng, mình sẽ gặt hái lấy nó, gặt hái nó vào một lúc nào đó… Rồi sớm hay muộn, nó cũng sẽ đến, sẽ đến… nó sẽ đến ngay thôi…
Mình thấy người xa vời, càng đưa tay với, người càng rời xa mình…
Em một mình giữa biển cả bao la
Con sóng nhỏ dâng trào cùng bọt nước
Chấp chới níu cánh tay người phía trước
Những bập bềnh như đẩy sóng trôi xa
Em níu tay người, nhưng lại phải buông ra
Từng cơn sóng dạt vào rồi xa mãi
Níu con nước chạm bờ không trở lại
Em chạm vào anh rồi, anh có nắm tay em?
Ngồi vẩn vơ quá… viết những câu thơ chẳng đầu chẳng cuối nữa rồi… Nhưng đó là cảm giác của mình về sự rời xa, sự níu kéo một điều gì đó, dường như nghe mơ hồ, dường như nghe buốt giá và đớn đau… Cảm giác của người vô vọng, của người lữ khách, của một kẻ đang sắp chết đuối, nhìn thấy cái phao gần mình, nhưng đến gần phao ấy thì lại bị những cơn sóng đuổi nhau đưa chiếc phao ấy ra xa…
Nhớ biển…
Nhớ biển những ngày tháng sáu...
Tháng 6… Lẽ ra, những ngày này, mình đã nghe thấy tiếng ve kêu… Nhưng năm nay chuyển nơi làm việc nên không còn được nghe tiếng ve râm ran như mọi năm nữa. Chỉ còn nhìn thấy hoa phượng, thắp đỏ một màu lửa chói chang giữa mùa hè thôi... Những năm trước, mình bồi hồi và miên man khi thấy phượng nở, năm nay, mình chẳng để ý đã nhìn thấy bông phượng đầu tiên của mùa hè vào lúc nào nữa... Có lẽ bông phượng sớm nhất mà mùa hè năm nay mình nhìn thấy là bông phượng tím ở Đà Lạt trong những ngày giữa tháng 4 vừa rồi khi mình đi cùng với người. Những bông phượng tím, man mác như màu tím của bằng lăng chứ không phải là phượng đỏ... Chắc mình già thật rồi, chai sạn hơn nhiều quá mất rồi...
Tháng 6, nhớ cái gì đó dường như đã trôi xa... Đã bao lâu rồi không còn được ướt áo dưới cơn mưa chiều tháng 6 giữa Hà Nội ngột ngạt nắng nữa rồi... "Trời không mưa, và em không nhớ, em còn biết làm gì?"... Một cảm giác mong manh, xuất hiện trong 1 phần tư của giây rồi biến mất như chưa bao giờ xuất hiện...
Tháng 6, mình chẳng biết là mình thích tháng 6 hay là ghét tháng 6 nữa... Thôi, thì nó cũng là tháng trung bình cộng của 12 tháng trong năm... Một con số lưng chừng cho những con số lưng chừng khác... Một con số chẵn giữa muôn vàn số lẻ, và một con số lẻ giữa muôn vàn số chẵn... chẵn và lẻ... lẻ và chẵn... nhưng có thực sự cân bằng???
Nếu đốt hết những nhớ thương còn lại...
Khói bụi nào cay mắt những chiều vui...???