Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

- 149 người online , 3 thành viên
Tất cả các diễn đàn
Ngôn ngữ và văn hoá các nước
 

Anh (English Club)Pháp (Club de Français)Nhật (Japan Club)Trung (China Club)Đức (German Club)Nga (Russian Club)Mỹ (United States)Úc (Australia)CanadaNgôn ngữ và văn hoá các nước khácCzechHàn QuốcTây Ban NhaThái LanItalyBắc ÂuHà Lan - Bỉ - LuxembourgSingaporeẤn Độ


   Anh (English Club)
 
  Thử dịch những mẩu chuyện nhỏ các bạn ơi!!! Mục lục trang 1


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
Đánh dấu chủ đề   Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    1 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

Tìm trong chủ đề này: ( )

<<Các chủ đề trước... Các chủ đề tiếp theo>>




Trang: 
    |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
Tác giả Chủ đề này đã có 177954 lượt đọc và 312 bài trả lời  
     
( 18 người bầu )
  
linly
- Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

Thành viên tích cực


,Vietnam
Thành viên từ 22:02, 30/10/01


Hiện có 41
Đã được 48 người bình chọn (4.27)

   
        Bình chọn/Cảm ơn

Love story
Once upon a time, there was an island where all the feelings lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said, "Richness, can you take me with you?" Richness answered, "No, I can''''t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you."
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel, "Vanity, please help me!" "I can''''t help you Love. You are all wet and might damage my boat." Vanity answered.
Sadness was close by so Love asked for help, "Sadness, let me go with you." "Oh....Love, I am so sad that I need to be by myself!"
Happiness passed by Love too, but he was so happy that she did not even hear when Love called her!
Suddenly, there was a voice, "Come Love, I will take you." It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
Love realizing how much he owed the elder and asked Knowledge, another elder, "Who helped me?" "It was Time," Knowledge answered. "Time?" asked Love. "But why did Time help me?" Knowledge smiled with deep wisdom and answered, "Because, only Time is capable of understanding how great Love is."

Mai em sẽ post bản dịch của em, các bác tham gia cùng cho vui đi.



CONTENT

Page 1 : Love story, Thinking of you
Page 2 : Bellflower, Summer of Love, Eveline, Sandcastles
Page 3 : Faulkner - Diễn từ nhận giải Nobel, How Poor we are, "I Have a Dream" Speech
Page 4 : Cheering Me On, The Last Lesson, The sister I never knew, The not-so-friendly Lupe..., missing you, a friend is someone, the Magic of Love, What you are to me, Standing by, can we still be friends ?
Page 5 : Trà Hoa Nữ, Gone Fishin''
Page 6 : The tragedy of war and hate on the day of love, Tự do-bình đẳng-bác ái, The Monkey''s paw
Page 7: Unconditional love, The Christmas presents, Three days to see, Hearts and Hands
Page 8 : Skills make labour more valuable, Vitamins for the mind, postcards from my son, We are what we eat!!!, What took you so long, they''re coming home!
Page 9 : The christmas presents, Rudolph - the Red-nosed Reindeer, the Gift of the Magi
Page 10 : The Mother, the last leaf, Life''''s Struggles...
Page 11 : Rich Dad-poor dad, For a Vietnamese American..., a perfect mistake
Page 12 : The Phaedo, The Right Moves, The most important body part, Sand and Stone, the rose will grow
Trang 13 : The girl in the CD shop, Câu chuyện chưa phải là TÌNH YÊU, Beethoven''''s Immortal Beloved Love Letters, four words, Harry Potter và "order" Phượng Hoàng chapter 1
Trang 14 : Kindness, Paid in full with one glass of milk, The Sandpiper, The Wise Woman''''s Stone
Page 15 : I cannot believe that I just ate a scorpion, Springtime à la carte, [dialogue between male & female], [the king with 4 wives], Big two-hearted river,
Page 16 : [SHIT], the yellow ribbon
Page 17 : If I knew, Puppies for sale, Roses for rose, In memory of president Reagan
Page 19 : Đại Bàng và Con Chim Sẻ, Waiting at the Door
Page 20 : Khi nước mắt đã cạn.

Được esu sửa chữa / chuyển vào 17:51 ngày 13/10/2004

Gửi lúc 05:19, 14/03/02


  • 1 người đã cảm ơn chủ đề này hữu ích:Nguoi_Thao_Luan_new (06:35, 21/03/02),

  • longatum
    C.S.C

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Canada
    Thành viên từ 00:44, 08/10/01


    Hiện có 813
    Đã được 64 người bình chọn (3.23)

       
    ID bài viết: 262684

    Trích từ bài của linly viết lúc 05:19 ngày 14/03/2002:

    Love story
    Once upon a time, there was an island where all the feelings lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
    Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said, "Richness, can you take me with you?" Richness answered, "No, I can't. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you."
    Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel, "Vanity, please help me!" "I can't help you Love. You are all wet and might damage my boat." Vanity answered.
    Sadness was close by so Love asked for help, "Sadness, let me go with you." "Oh....Love, I am so sad that I need to be by myself!"
    Happiness passed by Love too, but he was so happy that she did not even hear when Love called her!
    Suddenly, there was a voice, "Come Love, I will take you." It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
    Love realizing how much he owed the elder and asked Knowledge, another elder, "Who helped me?" "It was Time," Knowledge answered. "Time?" asked Love. "But why did Time help me?" Knowledge smiled with deep wisdom and answered, "Because, only Time is capable of understanding how great Love is."



    Câu chuyện tình củ
    Xưa xửa xừa xưa, có một cái đảo là nơi ở của các bác cảm giác: bác Vui, bác Buồn, bác Tri thức và một lố các bác còn lại, bao gồm cả bác Tình Yêu.
    Có một ngày, các bác này được báo là cái đảo sắp chìm, thế là các bác kéo nhau chuẩn bị thuyền để chẩu. bác Tình Yêu muốn persevere (the heck is it) được lúc nào hay lúc ế. Đến lúc đảo chìm đến nơi rồi thì bác ý mới quyết định tìm người giúp đỡ. Bác Giầu Sụ lái quả tầu to bự đi qua. Bác Tình Yêu nói "Anh Giầu Sụ ơi, anh cho em quá giang được không?" Bác Giậu Sụ giả nhời "Ứ được đâu đồng chí ạ. Tầu tớ chở toàn vàng với bác, ứ có chỗ cho đồng chí."
    Đồng chí Tình Yêu quyết định xin bác Phù Phiếm giúp, bác này cũng cùng lúc đang lái con tầu hơi bị ngon đi qua. "bác Phù Phiếm ơi, giúp em với." "Anh không giúp được chú rồi chú Tình Yêu ạ. Chú ướt như chuột thế kia thì lên đây làm hỏng tầu ngon của anh mất thôi." - Phù Phiếm đáp.
    Bác Buồn cũng đang ở gần nên Tình Yêu lại xin tiếp. "Buồn ơi, cho tao đi với mày nhá." "Ôi, thằng Tình Yêu đấy à... tao buồn lắm, tao chỉ muốn ở một mình thôi."
    Em Vui cũng đi ngang qua đấy nhưng mà em ý đang sướng quá nên chẳng nghe thấy bác TÌnh Yêu gọi.
    Bỗng nhiên, một giọng nói cất lên "Đi nào, thằng Tình Yêu. Tao đưa mày đi vậy." Giọng nói đó là của một cụ khốt. Tình Yêu, đắm chìm trong cảm giác sung sướng vì gặp may, quên cả hỏi tên của bô lão này. Khi tới đất liền, cụ cắp đít đi luôn.
    Nhận thấy rằng mình nợ cụ bô này hơi bị nhiều, Tình yêu hỏi Tri Thức, một cụ bô khác "Cái bác giúp cháu là ai thế?" "À, đồng chí Thời Gian ấy mà." Tri Thức trả lời. "Thời Gian á?" Tình Yêu hỏi "Dưng mà sao bác ý lại đi giúp cháu nhể." Tri Thức cười theo kiểu cực kỳ trí thức và nói "Vì chỉ có đồng chí Thời Gian mới hiểu là cháu TÌnh Yêu hơi bị tuyệt của nó..."


    what have I learned from it?
    First of all, Love is such a dumbass. Everybody knows staying means dying. He knows that, he's awared of that, he's warned of that and yet he's not prepared for that. Such a dumbass, in a flood, if you cant help yourself, no one else can. he sure deserves death more than any other very-close-to-death fools around the world.
    Second of all, Time must be gay. Why? because when everybody else is making wise choices not to let that so called Love dumbass on their boat, Time does. And by the conclusion of Mr Knowledge, we can somehow guess that Time is very very gay and Love has offered some "service" to him before (Time knows Love is GREAT, right?)
    About my assumption of Love being a male. Well, he sure is a male, you guys should realize that. A female should never have to wait for an elder to come finally to be made use of in a time of chaos, right? I would say, if Love was an ugly girl, Richness might ignore her but Vanity sure would seize the chance.

    hehehe, that's my interpretation. My final word: well, for all its flaws, I still have to admit that this is such a nice little story. Nice job, Linly, I hope to see your version tomorrow.





    One impulse from a vernal wood
    May teach you more of man
    Of moral evil and of good
    Than all the sages can


    Được sửa chữa bởi - longatum vào 14/03/2002 06:08

    Gửi lúc 06:07, 14/03/02Về đầu trang

    linly
    - Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

    Thành viên tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:02, 30/10/01


    Hiện có 41
    Đã được 48 người bình chọn (4.27)

       
    ID bài viết: 264208
     
    ( 1 người bầu )

    Hehhehe... you're soooooo funny, Longatum. Good translation and interpretation, though

    Here is mine

    Câu chuyện Tình yêu

    Ngày xửa ngày xưa có một hòn đảo là nơi trú ngụ của tất cả các cảm xúc: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và tất cả những cảm xúc khác gồm cả Tình yêu. Vào một ngày nọ, các cư dân trên đảo được thông báo rằng hòn đảo sẽ bị chìm. Tất cả mọi người đều chuẩn bị rời đi chỉ riêng Tình yêu vẫn muốn ở lại tới giây phút cuối cùng.
    Khi hòn đảo hầu như đã chìm hẳn, Tình yêu mới quyết định tìm người giúp. Lúc đó anh chàng Giàu có ngang qua trên một con tàu lớn. Tình yêu gọi "Anh Giàu có ơi, anh làm ơn cho Tình yêu đi cùng được không?". "Tình yêu, tôi không thể. Con tàu của tôi chứa đầy vàng bạc, không còn chỗ cho Tình yêu nữa."
    Tình yêu quay sang cầu cứu anh Phù phiếm cũng vừa ngang qua trên một con tàu lộng lẫy . "Hãy giúp em, anh Phù phiếm!". "Không, anh không thể, Tình yêu. Em ướt sũng thế kia sẽ làm hỏng con tàu xinh đẹp của anh mất" . Phù Phiếm trả lời.
    Khi Nỗi buồn đi qua, Tình yêu lại nhờ giúp đỡ. "Nội buồn ơi, cho Tình yêu đi cũng được không?" "Oh, Tình yêu... tôi đang buồn đến mức chỉ muốn ở một mình thôi."
    Hạnh phúc cũng đi ngang qua nhưng cô ấy đang hạnh phúc đến mức không nghe thấy lời cầu cứu của Tình yêu.
    Bỗng nhiên một giọng nói vang lên:"Hãy đi cũng ta, Tình yêu." Đó là một người đã đứng tuổi. Tình yêu đắm chìm trong vui sướng và may mắn đến quên việc hỏi tên người đàn ông đó. Khi tới một vùng đất khô ráo, người đàn ông đó đã đi mất. Tình yêu cảm thấy mắc nợ người đàn ông đã cứu giúp mình quá nhiều, cô tìm hỏi Tri thức, một người lớn tuổi khác "Ai đã cứu cháu hả bác?". "Thời gian đấy." Tri thức trả lời. "Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu hả bác?" Tình yêu hỏi. "Bởi vì chỉ có Thời gian mới hiểu được Tình yêu tuyệt diệu đến thế nào." Tri thức trả lời với nụ cười thông thái trên môi.

    Hihihi các bác đừng cười nhớ.


    Gửi lúc 01:42, 15/03/02Về đầu trang

    hhv
    "........................"

    Thành viên rất tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:36, 21/08/01


    Hiện có 8370
    Đã được 28 người bình chọn (2.89)

       
    ID bài viết: 264316
       
    ( 3 người bầu )

    Ngày xửa ngày xừa, ở trên một hòn đảo nhỏ nơi có những cảm xúc ngự trị. Mội hôm, cư dân trên đảo được thông báo rằng chiếc đảo sẽ bị quân đội thuỷ quân lục chiến của đế quốc Mỹ đánh chiếm trong nay mai, do đó tất cả mọi người phải rời đảo để bảo toàn tính mạng ( khi đi nhớ mang theo hết các tài sản ).
    Tất cả mọi người đã chuẩn bị rời đảo, riêng nàng Tình Yêu vẫn còn chần chừ vì cô chưa tìm được số vàng mình đã chôn giấu dưới móng nhà từ 20 năm trước ( đếch biết thằng nào xấu tính đào mất của bà rồi ). Đến khi quân Mỹ đánh tới nơi, nàng Tình Yêu đỏng đảnh mới bắt đầu cuống lên tìm cách rời đảo. Thấy anh Giầu Sụ cưỡi trên con aircraft carrier to uỳnh đi qua, nàng Love thỏ thẻ : " Tinh yêu ơi cho em quá giang một tý có được không ạ ?"
    Đồng chí Giầu Sụ lừ mắt nhìn nàng Tình Yêu : " Trông cô cũng khá đấy, nhưng có tiền không ? Tiền vé đi tầu + xăng dầu là 100 USD, nếu không có tiền thì xin mời xuống"
    Hơi sốc, nhưng nàng TÌnh yêu vẫn không bỏ cuộc ( mình xinh thế này làm gì chẳng có người giúp). Đúng lúc đó anh Phù Phiếm đi qua, nàng Tinh Yêu liển tiếp cận ngay từ phía sau, nhẹ nhàng " Anh gì đẹp trai ơi, cho em đi nhờ tàu với được không ạ ? ". Chàng Phù Phiếm hào hoa liếc mắt nhìn nàng Tình Yểu rồi khinh khỉnh cười khẩy: " Xấu thế kia mà đòi ngồi lên tàu của tôi à, em có cô bạn nào xinh xinh thì bảo ra đây tôi cho đi nhờ".
    Đúng lúc đó chàng Buồn đi qua với con tàu ngầm U-571. Nàng Tình Yêu liền vớ ngay lấy và xin đi cùng. Chàng Buồn nhếch mép lạnh lùng : " Tôi chỉ chơi những với người buồn, mà tôi thấy cô vui vẻ với cả thằng Giàu Có và thằng Phù Phiếm rồi, toi soi hết cả đấy, chẳng có gì mà che được mắt tôi đâu"
    Anh Hạnh Phúc ( người yêu cũ của nàng Tình Yêu) cũng đi qua, nhưng nàng Tình Yêu không dám hỏi tại vì anh này đang đèo một cô bé rất xinh ( cô Ghen Tỵ), xinh hơn nàng Tình Yêu nhiều, mà cô bé này hồi trước lại là bạn thân của nàng Tình Yêu
    Nàng Tình Yêu cảm thấy đất dưới chân mình như sụp xuống, nàng rơi vào trạng thái vô ngã. Đúng lúc nàng đang ngẩn ngơ, thì tự nhiên có một cái túi đen to đùng chụp lên người nàng, và một mùi thơm thoang thoảng, trước khi lịm đi, nàng vẫn còn nghe thấy một tiếng cười nham hiểm.
    Khi tình dậy, nàng Tình Yêu thấy mình nằm trong một khu rừng rậm rạp, tối om om, quần áo rách bươm, xác xơ ( đến vùng đất mới rồi nhé), sờ vào túi thì tiền đã mất sạch. Tình Yêu bèn hỏi Kiến Thức xem ai đã cứu mình. Sau khi nghe rõ đầu đuôi, Kiến Thức nhìn nàng Tình Yêu một cách thương hại :" Chính là thằng Thơi Gian nham hiểm rồi, ta biết chỉ có nó mới có trò đấy, đã lấy hết tiền rồi mà không còn tha cho con gái nhà người ta". Tình Yêu gục xuống, thôi rồi, khôn ba năm dại một giờ. Bỗng nhiên nàng vùng lên như một con thú bị thương, túm cổ áo ông già Kiến Thức khốn khổ và gào lên " Tại Sao ?? Tại sao ông biết mà không cản nó giúp tôi"
    Kiến Thức điềm tĩnh trả lời " Ai bảo cô xinh quá, với cả thằng Thời Gian nó hứa với tôi là sau nó sẽ đến lượt tôi, cô thông cảm, anh hùng khó qua ải mỹ nhân"
    Xin hết


    Giờ em mong manh như khói
    Giờ ta nắng đã chiều rồi
    Tình xưa giờ như chiếc lá
    Bay đi phương nào, tan tác muôn nơi..........

    Gửi lúc 03:28, 15/03/02Về đầu trang

    linly
    - Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

    Thành viên tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:02, 30/10/01


    Hiện có 41
    Đã được 48 người bình chọn (4.27)

       
    ID bài viết: 267900

    Một truyện nữa nhớ

    Thinking of you

    To live in hearts we leave behind is not to die.
    Thomas Campbell

    Sophie’s face faded into the gray winter light of the sitting room. She dozed in the armchair that Joe had bought for her on their fortieth anniversary. The room was warm and quiet. Outside it was snowing lightly.
    At a quarter past one the mailman turned the corner onto Allen Street. He was behind on his route, not because of the snow, but because it was Valentine’s Day and there was more mail than usual. He passed Sophie’s house without looking up. Twenty minutes later he climbed back into his truck and drove off.
    Sophie stirred when she heard the mail truck pull away, then took off her glasses and wiped her mouth and eyes with the handkerchief she always carried in her sleeve. She pushed herself up using the arm of the chair for support, straightened slowly and smoothed the lap of her dark green housedress.
    Her slippers made a soft, shuffling sound on the bare floor as she walked to the kitchen. She stopped at the sink to wash the two dishes she had left on the counter after lunch. The she filled a plastic cup halfway with water and took her pills. It was one forty-five.
    There was a rocker on the sitting room by the front window, Sophie eased herself into it. In a half-hour the children would be passing by on their way home from school. Sophie waited, rocking and watching the snow.
    The boys came first, as always, running and calling out things Sophie could not hear. Today they were making snowballs as then went, throwing them at one another. One snowball missed and smacked hard into Sophie’s window. She jerked backward, and the rocker slipped off the edge of her oval rag rug. The girls dilly-dallied after the boys, in twos and threes, cupping their mittened hands over their mouths and giggling. Sophie wondered if they were telling each other about the valentines they had received at school. One pretty girl with long brown hair stopped and pointed to the window where Sophie sat watching. Sophie slipped her face behind the drapes, suddenly self-conscious.
    When she looked out again, the boys and girls were gone. It was cold by the window, but she stayed there watching the snow cover the children’s footprints.
    (to be continued)

    Gửi lúc 01:45, 17/03/02Về đầu trang

    linly
    - Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

    Thành viên tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:02, 30/10/01


    Hiện có 41
    Đã được 48 người bình chọn (4.27)

       
    ID bài viết: 267902
      
    ( 1 người bầu )

    Thinking of you (cont.)

    A florist’s truck turned onto Allen Street. Sophie followed it with her eyes. It was moving slowly. Twice it stopped and started again. Then the driver pulled up in front of Mrs. Mason’s house next door and parked.
    Who would be sending Mrs. Mason flowers? Sophie wondered. Her daughter in Wisconsin? Or her brother? No, her brother was very ill. It was probably her daughter. How nice of her.
    Flowers made Sophie think of Joe and, for a moment, she left the aching memory fill her. Tomorrow was the fifteenth. Eight months since his death.
    The flower man was knocking at Mrs. Mason’s front door. He carried a long white and green box and a clipboard. No one seemed to be answering. Of course! It was Friday – Mrs. Mason quilted at the church in Friday afternoons. The delivery man looked around , then started toward Sophie’s house.
    Sophie shoved herself out of the rocker and stood close to the drapes. The man knocked. Her hands trembled as she straightened her hair. She reached her front hall on his third knock.
    “Yes?” she said, peering around a slightly opened door. “Good afternoon, ma’am” the man said loudly. “Would you take a delivery for your neighbor?”
    “Yes,” Sophie answered, pulling the door wide open.
    “Where would you like me to put them?” the man asked politely as he strode in.
    “In the kitchen, please. On the table.” The man looked big to Sophie. She could hardly see his face between his green cap and full beard. Sophie was glad he left quickly, and she locked the door after him.
    The box was as long as the kitchen table. Sophie drew near to it and bent over to read the lettering: “NATALIE’s flowers for every occasion.” The rich smell of roses engulfed her. She closed her eyes and took slower breaths, imagining yellow roses. Joe has always chosen yellow. “To my sunshine,” he would say, presenting the extravagant bouquet. He would laugh delightedly, kiss her on the forehead, then take her hands in his and sing to her “you are my sunshine.”
    It was five o’clock when Mrs. Mason knocked at Sophie’s front door. Sophie was still at the kitchen table. The flower box was now open though, and she held the roses on her lap, swaying slightly and stroking the delicate yellow petals. Mrs. Mason knocked again, but Sophie did not hear her, and after several minutes the neighbor left.
    Sophie rose a little while later, laying the flowers in the kitchen table. Her cheeks were flushed. She dragged a stepstool across the kitchen floor and lifted a white porcelain vase from the top corner cabinet. Using a drinking glass, she filled the vase with water, then tenderly arranged the roses and greens, and carried them into the sitting room.
    She was smiling as she reached the middle of the room. She turned slightly and began to dip and twirl in small slow circles. She stepped lightly, gracefully, around the sitting room, into the kitchen, down to the hall, back again. She danced till her knees grew weak, and then she dropped into the armchair and slept.


    Gửi lúc 01:46, 17/03/02Về đầu trang

    linly
    - Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

    Thành viên tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:02, 30/10/01


    Hiện có 41
    Đã được 48 người bình chọn (4.27)

       
    ID bài viết: 267903
         
    ( 2 người bầu )

    Thinking of you (cont.)

    At a quarter past six, Sophie awoke with a start. Someone was knocking on the back door this time. It was Mrs. Mason.
    “Hello, Sophie,” Mrs. Mason said. “How are you? I knocked at five and was a little worried when you didn’t come. Were you napping?” She chattered as she wiped her snowy boots on the welcome mat and stepped inside. “I just hate the snow, don’t you? The radio says we might have six inches by midnight, but you can never trust them, you know. Do you remember last winter when they predicted four inches and we had twenty-one? Twenty-one! And they said we’d have a mild winter this year. Ha! I don’t think it’s been over zero in weeks. Do you know my oil bill was $263 last month? For my little house!”
    Sophie was only half-listening. She had remembered the roses suddenly and was turning hot with shame. The empty box was behind her on the kitchen table. What would she say to Mrs. Mason?
    “I don’t know how much longer I can keep paying the bills. If only Alfred, God bless him, had been as careful with money as your Joseph. Joseph! Oh, good heaven! I almost forgot about the roses.”
    Sophie’s cheeks burned. She began to stammer an apology, stepping aside to reveal the empty box.
    “Oh good,” Mrs. Mason interrupted. “You put the roses in water. Then you saw the card. I hope it didn’t startle you to see Joseph’s handwriting. Joseph had asked me to bring you the roses the first year, so I could explain for him. He didn’t want to alarm you. His “Roses Trust” I think he called it. He arranged it with the florist last April. Such a good man, your Joseph…”
    But Sophie has stopped listening. Her heart was pounding as she picked up the small white envelop she has missed earlier. It had been lying beside the flower box all the time. With trembling hands, she removed the card.
    “To my sunshine,” it said. “I love you with all my heart. Try to be happy when you think of me. Love, Joe.”
    Alicia von Stamwits
    Chicken Soup for the Couple’s Soul.


    Gửi lúc 01:47, 17/03/02Về đầu trang

    apricot
    Cat lover

    Thành viên tích cực


    ,Iceland
    Thành viên từ 10:50, 04/01/02


    Hiện có 1638
    Đã được 26 người bình chọn (4.92)

       
    ID bài viết: 269781
         
    ( 3 người bầu )

    Ánh sáng buổi sớm mùa đông vào phòng khách làm khuôn mặt Shophie bớt xanh xao. Cô mơ màng trên chiếc ghế bành mà Joe mua nhân lễ kỉ niệm bốn mươi năm ngày cuới. Căn phòng ấm áp và yên tĩnh. Ngoài trời tuyết vẫn rơi nhè nhẹ...
    01.15, người đưa thư rẽ vào góc phía trên phố Allen. Trễ so với lộ trình của mình không phải bởi lớp tuyết mà hôm nay là ngày lễ Valentine và có nhiều thư hơn mọi ngày. Ông đi qua ngôi nhà của Shophie mà không ngước lên. 20 phút sau ông trở lại xe và lái đi.
    Shophie khẽ nhấc mình khi nghe thấy tiếng của chiếc xe đưa thư, cô bỏ kính ra rồi lau nhẹ miệng và đôi mắt bằng chiếc khăn mùi xoa luôn để trong ống tay áo. Cô chống tay vào thành ghế, dần dần đứng thẳng dậy, phủi vạt váy màu xanh lục cho phẳng.. Cô bước nhẹ nhàng vào phòng bếp. Rửa hai chiếc đĩa ở bồn rửa bát còn sót lại sau bữa trưa. Rồi rót lưng cốc nước để uống thuốc. Bây giờ là 1.45.
    Trong phòng khách có chiếc ghế bập bênh cạnh cửa sổ, Shophie thấy dễ chịu khi ngả mình vào nó. Bọn trẻ con sẽ đi qua đây để tới trường trong khoảng nửa tiếng đồng hồ. Shophie ngồi đợi, đung đưa chiếc ghế và ngắm tuyết rơi.
    Giống như mọi ngày, đầu tiên là những cậu bé, chạy và hò hét những điều Shophie không nghe nổi. Hôm nay, chúng làm những nắm tuyết vừa đi, vừa ném nhau. Một nắm tuyết chệnh hướng và rơi bụp vào cửa sổ nhà Shophie. Cô giật mình ngả về phía sau, chiếc ghế trượt khỏi mép chiếc thảm oval. Những cô bé bước chầm chậm theo sau, nhóm hai hay nhóm ba, khum bàn tay có những chiếc găng tay hở ngón che miệng, cười khúc khích. Shophie tự hỏi chúng sẽ nói với nhau những gì trong những tấm thiệp chúc mừng ngày Valentine ở trường. Một cô bé có bộ tóc nâu dài dễ thương đứng lại rồi chỉ tay vào ô cửa sổ Shophie đang ngồi nhìn. Shophie nhanh né mặt sau chiếc rèm cửa, bất ngờ ngượng ngùng. Khi nhìn ra lại, những cậu bé, cô bé đã đi khỏi. Bên cửa sổ khá lạnh, nhưng cô vẫn đứng để dõi theo những bước chân còn in trên tuyết của bọn trẻ.
    (còn nữa... )

    apricot

    Gửi lúc 10:34, 18/03/02Về đầu trang

    apricot
    Cat lover

    Thành viên tích cực


    ,Iceland
    Thành viên từ 10:50, 04/01/02


    Hiện có 1638
    Đã được 26 người bình chọn (4.92)

       
    ID bài viết: 269883
         
    ( 1 người bầu )

    Một chiếc xe đưa hoa rẽ vào phố Allen. Sophie đứng rõi theo nó. Chiếc xe đi rất chậm. Nó dừng lại hai lần rồi tiếp tục đi. Người lái xe dừng lại một lúc trước cửa nhà bà Mason.
    Ai gửi hoa cho bà Mason thế nhỉ? Sophie phân vân. Cô con gái của bà ở Wisconsin? Hay ông anh của bà? Không, ông ấy ốm lắm. Có lẽ là cô con gái rồi. Cô ấy chu đáo thật.
    Những bông hoa lúc đó làm Sophie nghĩ tới Joe, trong cô đầy ắp những kỉ niệm buồn. Mai là ngày mười lăm. Tám tháng kể từ khi Joe qua đời.
    Người đưa hoa gõ cửa nhà bà Mason. Ông mang một chiếc hộp dài màu trắng và xanh cùng một cái bìa kẹp đơn để kí. Hình như không có ai trả lời. Ừ nhỉ, hôm nay là thứ sáu_ Bà Mason thường tới nhà thờ vào chiều thứ sáu. Người đưa hoa nhìn quanh, hướng ánh mắt về ngôi nhà của Shophie. Cô nhấc mình khỏi ghế và tới gần rèm cửa. Ông ta gõ cửa. Những ngón tay của Sophie khẽ run khi cô vuốt tóc cho thẳng. Đến tiếng gõ thứ ba, cô tới bên cửa ra vào.
    "Dạ?" Cô nhìn qua khe cửa và nói.
    "Xin chào bà, người đàn ông nói lớn, bà có thể chuyển giup món đồ này cho người hàng xóm của bà được không?"
    "Vâng", Shophie trả lời, kéo cửa rộng ra.
    "Bà muốn tôi đặt nó ở đâu?", ông lịch sự hỏi khi bước vào nhà.
    "Ở trong bếp ạ. Ở trên bàn í ", Người đàn ông trông to lớn so với Sophie. Cô khó có thể nhìn rõ mặt ông vì chiếc mũ lưỡi trai màu xanh cùng bộ râu quai hàm lớn. Sophie cảm thấy vui khi ông sớm đi khỏi và khoá cửa lại.
    Chiếc hộp đặt trên bàn ăn trong bếp. Sophie tới gần, cúi xuống đọc dòng chữ: " Cửa hàng hoa NATALIE cho mọi dịp lễ". Cô nhấn chìm bởi mùi hoa hồng nồng nàn. Cô nhắm mắt lại, hít hơi thở chậm rãi, tưởng tượng ra những bông hoa hồng vàng. Joe đã luôn chọn màu vàng. "Cho ánh dương của anh", Joe sẽ nói vậy và sẽ tặng cho cô một bó hoa lớn. Anh sẽ mỉm cười hài lòng, hôn lên trán cô, nắm lấy bàn tay cô và hát :" Em là ánh dương của đời anh".
    5 giờ, bà Mason gõ cửa nhà Sophie. Cô vẫn đứng trong bếp. Hộp hoa bây giờ đã bị mở. Cô ôm những bông hoa trong vạt váy và khẽ đu đưa, vuốt ve những cánh hoa mỏng manh. Bà Mason lại gõ cửa, Sophie không nghe thấy, sau vài phút thì bà bỏ đi.
    Sophie ôm bó hoa trong giây lát nữa rồi đặt xuống bàn. Má cô đỏ ửng....

    (còn nữa...)


    apricot

    Gửi lúc 11:35, 18/03/02Về đầu trang

    linly
    - Một người tuy đã đi xa nhưng sẽ sống mãi trong trái tim các thành viên English Club! -

    Thành viên tích cực


    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:02, 30/10/01


    Hiện có 41
    Đã được 48 người bình chọn (4.27)

       
    ID bài viết: 270029
         
    ( 3 người bầu )

    One more thing, tớ nghĩ có khi nên dịch la "bà" hơn là "cô" vì họ đã từng kỷ niệm"their fortieth anniversary" rùi mà.
    Tớ tiếp đoạn 2 nhớ

    Một chiếc xe giao hoa của cửa hàng hoa rẽ vào phố Allen. Sophie đưa mắt dõi theo. Nó chạy chầm chậm, dừng lại hai lần rồi lại chạy tiếp. Rồi người lái xe tiến tới trước cửa nhà bà Mason rồi đỗ lại.
    Ai gửi hoa cho bà Mason nhỉ? Sophie tự hỏi. Hay là cô con gái ở Wisconsin? Mà co thể là anh trai của bà ấy. Không, ông anh của bà ấy đang ốm nặng. CHắc là cô con gái rồi. Cô ấy thật dễ thương.
    Những bông hoa lại gợi nhớ về Joe và trong giây lát bà để mặc cho những hồi ức đau đớn xâm chiếm. Ngày mai là 15, tròn 8 tháng kể từ ngày ông mất.
    Người đàn ông của tiệm hoa gõ cửa trước nhà bà Mason. Ông ta mang theo một cái hộp trắng và xanh lá cây và một kẹp giấy. Hình như ko có ai trả lời. Mà dĩ nhiên rồi, hôm nay là thứ sáu. Bà Mason thường quilted (dịch là gì nhỉ?) ở nhà thờ vào mỗi chiều thứ Sáu. Nguời đưa hoa nhìn quanh rồi bước tới nhà bà Sophie.
    Bà Sophie rời khỏi ghế xích đu rồi bước lại bên rèm cửa. Người đàn ông gõ cửa. Bà run run vuốt lại mái tóc rồi bước tới phòng ngoài khi người đàn ông gõ tới lần thứ 3.
    "Ông cần gì thế?" bà hỏi trong khi lách qua cánh cửa mở hé.
    "Chào bà" người đàn ông nói rất to. "Bà có thể nhận giúp hoa cho người hàng xóm được không ạ?"
    "Được chứ" Sophie trả lời và mở cửa rộng hon.
    "Bà muốn tôi đặt ở đâu?" người đàn ông lịch sự hỏi khi ông ta bước vào nhà.
    "Ông làm ơn đặt nó ở trong bếp, trên bàn ý." Người đàn ông trông có vẻ to quá khổ. Bà khó cóthẻ nhận ra khuôn mặt ông ta trong chiếc mũ mềm màu xanh lá cây và hàm râu rậm rạp (nghe điêu nhờ các bác nhờ hehehhe...). Sophie mừng rỡ vì ông ta đi ra luôn và bà khoá luôn cửa sau lưng ông ta.
    Chiếc hộp dài đúng bằng chiều dài của chiếc bàn bếp. Sophie lại gần và cúi xuóng đọc dòng chữ "Cửa hàng hoa Natalie cho mọi dịp lễ". Hương hoa ngào ngạt bao trùm lên bà. Bà nhắm mắt và thở thật chậm, hình dung ra những bông hồng vàng. Joe thường chọn màu vàng. "Tặng mặt trời của anh," ông sẽ nói thế khi đưa tặng bà bó hoa lộng lẫy đó. Ông sẽ cười vui sướng, hôn lên trán bà, cầm lấy đôi tay bà và hát "em là ánh mặt trời của anh."
    5 giờ chiều bà mason gõ cửa trước. Lúc đó Sophie vẫn ngồi trong bếp. Hộp hoa đã mở tung, bà đang ôm những bông hồng trong lòng, khẽ đi đưa và chạm nhẹ vào những cánh hoa vàng mượt mà. Bà Mason gõ lần nữa nhưng Sophie không nghe thấy và sau vài phut thì bà hàng xóm ra về.
    Sau đó một chút Sophie đứng dậy, đặt những bông hoa trên bàn. Má của bà ửng đỏ. Bà kéo chiếc ghế nhỏ trên nền bếp và lôi xuống một chiếc bình sứ từ ngăn trên cùng của tủ bếp. Dùng chiếc cốc uống nước bà đổ đày nước vào bình, rồi khẽ khàng cắm hoa vào bình và mang đặt trong phòng khách.
    Bà mỉm cười khi bước tới giữa phòng. Bà khẽ quay vòng và bắt đầu nhún và xoay những vòng nhỏ và chậm. Bà lướt nhẹ nhàng, vui sướng quanh phòng khách, bếp rỗi tới phòng ngoài rồi lại vòng lại. Bà nhảy cho tới khi đầu gối mỏi rrồi thả người vào chiếc ghế bành và ngủ thiếp đi.
    Sáu giờ 15, Sophie tỉnh dậy. Có ai đó đang gõ ở cửa sau. Đó là bà Mason.
    ""Chào Sophie," bà Mason nói "bà thế nào, có khoẻ không? Tôi gõ cửa lúc 5 giờ và hơi lo lắng khi không thấy bà ra. Bà vừa chợp mắt phải không?" Bà Mason vừa nói vừa giũ đôi giầy đi tuyết vào chiếc thảm chùi chân và bước vào. "Tôi ghét tuyết vô cùng, bà thì sao? Radio nói là tuyết có thể dầy 6 inches đêm nay nhưng chúng ta ko thể tin tưởng được. Bà nhớ năm ngoái họ dự báo 4 inches nhưng cuối cùng là 21 ko? 21 inches đấy! Và họ dự báo là mùa đông năm nay ấm áp hơn cơ đấy! Tôi không nghĩ là nhiệt độ vượt quá 0 độ hàng mấy tuần liền. Bà biết không, hoá đơn sưởi của tôi là $263 tháng trước đấy, chỉ riêng cho cái nhà nhỏ xíu của tôi!"
    Sophie chỉ nghe 1 tai. Bà chợt nhớ ra những bông hồng và cảm tháy nóng bừng lên vì xấu hổ. Cái hộp hoa rỗng không nằm phía sau trên chiếc bàn bếp. Bà phải nói gì với bà Mason bây giờ nhỉ?
    "Tôi không biết tôi có thế cầm cự trong bao lâu nữa. Chỉ có Alfred, cầu chúa phù hộ cho ông ấy, là thận trọng với việc tiền nong giống như ông Joseph nhà bà vậy! Lậy chúa, suýt nữa thì tôi quên bẵng những bông hồng!"
    Má của Sophie nóng bừng. Bà bắt đầu lắp bắp mấy lời xin lỗi, bước ra để lộ chiếc hộp rỗng không.
    "Ồ, tốt quá," bà Mason ngắt lời. "Bà đã cắm hoa rồi à. Chắc bà đã thấy cái bưu thiếp. Tôi hy vọng bà không giật mình khi đọc những dòng chữ do chính Joseph viết. Ông ấy nhờ tôi mang hoa cho bà trong năm đầu tiên, để tôi có thể giải thích giùm ông ấy. Ông ấy không muốn nói trước với bà. "Những bông hồng ủy thác" tôi nghĩ là ông ấy gọi như thế. Ông ấy đã đặt trước từ tháng 4 năm ngoái. Một người đàn ông tuyệt vời, Joseph của bà..."
    Nhưng Sophie ko nghe thấy gì nữa. Tim bà đập thình thịch khi bà nhặt chiếc phong bì nhỏ màu trắng mà bà ko nhìn thấy từ lúc đầu. Nó vẫn nằm dọc theo hộp hoa. Run rẩy, bà mở bưu thiếp.
    "Tặng em, ánh mặt trời của anh. Anh yêu em với cả trái tim. Hãy cố gắng hạnh phúc mỗi khi nhớ tới anh. Yêu em, Joe." Chiếc thiếp viêt như thế.

    Xúc động phải không các bác?

    Gửi lúc 13:38, 18/03/02Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.


    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  Các bài mới đăng |  Bài gần đây nhất |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    TTVNOL.com (c) 2008 TTVN

    Sử dụng phần mềm TTVN Forum 8.5


    1.0001984