Khi con tim ta khóc Chiều xuống Thung lũng sương mù giăng giăng Nghe cô đơn trong nỗi nhớ chạy lăn quăn Buớc nhanh xuống phía dưới Trái tim vỡ oà tức tưởi Đêm về Con đường vắng thật vắng Cuộc sống chừng như cứ trĩu nặng Để đôi vai một lúc buông xuôi Nước mắt lăn từng giọt: ngậm ngùi Khuya rơi Đối diện với chính mình hụt hẫng Mãi một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn Tại sao ta vứt bỏ dễ dàng Và khi quay lưng, Chợt nhận ra rằng Hôm nay, trái tim mình bật khóc .... Sáng lên Đi giữa những cơn mưa phùn Hy vọng tất cả nỗi buồn Theo cơn mưa trôi tuột xuống lòng đất Vậy mà không, Mưa thấm ướt môi mắt, Ngừng lại thật lâu ở trái tim Và bỗng dưng Ta nghe giữa lưng chừng Tiếng cơn mưa, cũng bật khóc ... ( sưu tầm) o` e' e.....
Có một nơi mình không sinh ra. nhưng yêu và cảm thấy thân thuộc biết chừng nào "Chiều xuống Thung lũng Sương mù giăng giăng Nghe cô đơn trong nỗi nhớ chạy loang quanh Bước nhanh xuống phía dưới Trái tim vỡ oà tức tưởi.." .......... Chẳng hiểu sao mình vẫn mơ hồ tin rằng nếu hai người chụp hình với nhau trước khi đi xa... ắt sẽ không vui. Biết là thế, nhưng vẫn cố vớt vát níu kéo nỗi nhớ bằng những tấm hình. Lần đầu chụp chung nên cũng chẳng dám đứng gần (mặc dù mọi người xunh quanh chọc ầm ĩ...) Chiều. Thung lũng tình yêu mù trong sương. Mình nhớ tay anh ấm... Bên ấy lạnh, chắc bàn tay ấy còn ấm hơn... Rồi mình lại nhớ, và nhớ....... Nghe cô đơn trong nỗi nhớ chạy loanh quanh ... trái tim vỡ oà, tức tưởi...
................. Lại một lần về giữa phố thân quen Đâu rồi náo nức, hồn nhiên ngày trước Đâu một mái tóc dài óng mượt Chỉ còn mình hun hút dõi nhìn theo Con đường vắng, những ngã rẽ ngoằn ngoèo Ta về đâu và nơi nào là bến Đi loanh quanh, ừ rồi ta cũng đến Là nhà ư hay là chốn không tên... ........ NHẤT CẦN THẾ THƯỢNG VÔ NAN SỰ BÁCH NHẪN ĐƯỜNG TRUNG HỮU THÁI HÒA
Muộn màng Anh biết yêu em đã muộn màng Nhưng mà ai cưỡng được tình thương! Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc Anh chỉ xin về một chút hương Mắt ước trông nhau lệ muốn tuôn Gượng cười anh phải khóc thầm luôn Em là người của ai đấy Lưu luyến chi anh để sớt buồn Dầu chiếm tay em, anh vẫn hay Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay Bao giờ có được người yêu dấu! Chất chứa trong lòng vạn đắng cay Anh chỉ là con chim bơ vơ Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa; Qua gần tổ ấm đôi chim bạn Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ. Xuân Diệu BUL
Đêm không ngủ nghe Piano Em tì tay lên gối cho tóc nghẹn ngào trên vai Đêm sững sờ bóng tối Bản ballade trong veo nước mắt em dịu dàng quá đỗi Richard nhìn em khe khẽ: Thôi nào... Đêm không ngủ nghe bầu trời yên ả nỗi đau Nghe gió ngoài hiên rong chơi cô độc Tiếng piano như mưa trượt dài trên tóc Rớt xuống tim em vụn vỡ một câu thề... Vụn vỡ những hẹn hò, vụn vỡ những đam mê Còn lại nơi em nỗi hoài nghi thăm thẳm Một khoảnh khắc yên lành giờ cũng xa xôi lắm Nỗi bất ổn mơ hồ đập ngơ ngác tim em... Ngủ đi nào Đừng khóc nữa Đã tàn đêm Hà Nội đêm 22/02/2003 Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ... American Quyen
Ta phải về đâu, hỡi con sóng hững hỡ Vẫn lặng lẽ ngàn năm hát mãi Hát khúc ca của tình yêu đối lứa Đẹp như mơ nhưng có lúc nào thành Vẫn biết yêu người là hạnh phúc mong manh Mong vớt vát chút ân tình giang dở Để rồi sau mãi đoái hoài nuối tiếc Lòng rợn buồn tìm kỉ niệm xa xăm....... ------------------------------------------------- Nhất thất túc thiên cổ hận Tái hối xuất thị bạch đầu
Đêm về Con đường vắng thật vắng Cuộc sống chừng như cứ trĩu nặng Để đôi vai một lúc buông xuôi Nước mắt lăn từng giọt: ngậm ngùi Khuya rơi Đối diện với chính mình hụt hẫng Mãi một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn Tại sao ta vứt bỏ dễ dàng Và khi quay lưng, Chợt nhận ra rằng Hôm nay, trái tim mình bật khóc .... ( sưu tầm) o` e' e..... [/quote] Mình cũng đôi lần như vậy. Vội vội vàng vàng, rồi lại để vụt khỏi tầm tay những điều quý giá trong cuộc đời... Chẳng hiểu sao hồi ấy mọi suy nghĩ có thể đơn giản đến vậy. Nghĩ rằng yêu cũng giống như thích. Nghĩ rằng thích, thì cũng có thể quên. Và tự ái, và tự cao, và hờn giận. Kết quả là chia tay không níu kéo. Đến khi xa thật rồi, mới hay mình vẫn nhớ biết bao.... Và thế rồi thèm những phút lại được ngồi bên người ấy. Hạnh phúc giản dị thế, mà lúc ở bên nhau mình đã không nhận ra. Có những buổi chiều, trên ban công trường, nhìn về phía tây xanh thăm thẳm, mới hay mình vẫn nhớ, nhớ thật nhiều. Người ta rồi cũng giống mình thôi. Chắc cũng từng đau khổ. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua. Người ta sẽ quên. Còn mình? Vì mình chủ động, vì mình nhẹ dạ, vì mình dễ lao xao, vì mình yếu đuối. Lỗi do mình. Và vì thế, cũng rất khó cho mình xoá bỏ cái mặc cảm ngày nào. "Khuya rơi Đối diện với chính mình hụt hẫng Mãi một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn Tại sao ta vứt bỏ dễ dàng" Cái vòng kim cô ấy, tự ta đeo vào. Và chắc cũng chỉ tự ta có thể tháo gỡ ra. Nghĩ về nụ cười hiền ấy đi nhé. Và hãy tin hơn rằng, ở đời bao giờ cũng chất chứa những điều kỳ diệu bất ngờ. Như gương mặt thật hiền của một người, đã thành người dưng