HẠNH PHÚC LANG THANG
Ai cũng có những niềm hạnh phúc trong cuộc đời mình. Với tôi, hạnh phúc gắn liền với những con đường.
Một đứa con gái ngoài 20, say sưa mải miết đi trong những con đường mưa nắng, với rất nhiều người, đó là điều chẳng đẹp đẽ gì.
Tôi thừa hưởng đam mê từ gia đình, từ người bố vốn dĩ là dân trinh sát. Cách của bố tôi đi là thâm nhập vào địa bàn của những người dân bản địa trên những vùng núi cao của tổ quốc đã ngấm vào tôi từ những ngày tóc còn mọc lơ thơ. Tôi đã đi và đến, rất nhiều nơi trong quãng đời thơ bé của mình.
Tôi không thể nhớ tên những làng bản tôi đã đến, cũng không thể nhớ mặt những người dân bản tôi đã gặp và nhận họ làm bố mẹ nuôi... Có quá nhiều, nhưng không bao giờ tôi quên được cái cảm giác đôi chân đau man dại vì đi bộ suốt trên những con đường đất lầy lội.
Ngày vào đại học, cũng là ngày đánh dấu cho những chuyến đi xa thực sự của đứa con gái vào tuổi trưởng thành. Cái ngày ấy, tôi viết đơn ra khỏi ngành trong sự thất vọng của gia đình. Tôi sẽ không giống như bố tôi, anh tôi... Tôi muốn đi theo một cách khác. Tôi muốn dành thời gian để đi được xa hơn, xa hơn nữa... Tôi đã rời xa dấu chân của bố và bắt đầu say sưa độc hành trên những cung đường.
Lần đầu tiên nghe đến từ Phượt cách đây vài ba năm, tôi nhận ra mình cũng đã “Phượt” quá nhiều. Hóa ra cái định nghĩa mới mẻ mà người đời đang bàn về nó ngày đêm kia, tôi đã thấm nhuần và song hành với nó từ quá lâu rồi.
Với mỗi nơi tôi đến, với mỗi con đường mà tôi đã đi qua... thật kỳ lạ là tôi chẳng có bức ảnh nào. Ừ thì là Phượt đấy, nhưng làm gì có ảnh Cột mốc như mọi người, làm gì có nào Cờ, nào Pháo giấy, nào Sâm panh... Chỉ có tôi và chiếc xe cũ, gắn bó với nhau trên mọi ngả đường. Cách đây 6 năm, với một đứa sinh viên, tiền đâu để mua máy ảnh, tiền dành dụm cho mỗi chuyến đi đã là sự cố gắng lắm rồi. Này thì Tây Bắc, này thì Sông Mã, này thì kênh Vĩnh Tế... tất cả hình ảnh đều còn được lưu giữ trong ký ức tôi.
Người ta nói mỗi chuyến đi xa không quan trọng là đi đâu mà là đi với ai. Với tôi lại thật khác. Cái cảm giác đơn độc giữa những con đường đầy đất đỏ, giữa rừng cây đầy gió, giữa những con đường dài hun hút nắng... là điều kỳ diệu nhất mà mình có được. Khi ấy tôi thấy mình đã là một người lớn – một cô gái trưởng thành thật sự. Tôi đã không còn thấy bóng của bố mình đổ lên chiếc bóng cỏn con của tôi ngày bé dại...
Ký ức đã từng là ám ảnh, nhưng những chuyến đi đã chôn vùi những ám ảnh ấy, và mang đến cho tôi niềm hạnh phúc giản dị: Hạnh phúc lang thang.
Tôi vừa học vừa làm thêm để có thể tiếp tục đi và trải nghiệm. Có những khi, tôi gặp một vài người trên đường tôi qua. Chúng tôi chào nhau, xin số điện thoại, và rồi đi qua nhau rất nhanh như thế.
Có rất nhiều nơi tôi đi và muốn quay lại. Những nơi ấy đôi khi níu kéo tôi chỉ vì tôi nặng tình với một con đường, hay vì không quên được men rượu cay chếnh choáng trong một đêm mưa. Những nơi ấy... không biết đã có bao nhiêu đoàn từng ghé thăm. Nhưng chắc chắn một điều rằng, những cảm xúc sẽ chẳng bao giờ trùng lặp.
Mỗi chúng ta sẽ có những kỷ niệm riêng, những nỗi nhớ riêng, những tình yêu riêng. Tôi đi và chẳng tìm kiếm điều gì hết, chỉ đơn giản ấy là đam mê. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện và gặp nhiều người, mà họ đặt mục đích cho những chuyến đi: có người để quên đi những chuyện buồn, có người muốn gạt bỏ căng thẳng trong công việc, có người đi tìm một người bạn tri kỷ, có người đi để uống rượu... Vô vàn mục đích. Và mục đích nào cũng đẹp, nếu như chúng ta biết yêu và gìn giữ những con đường.
Vĩnh viễn, tôi không quên được mùi máu tanh pha mùi đất ải khi ngã xe trong một chiều mưa. Tôi... bơ vơ nằm ở mép trên đường đi Mường Khương. Không có ai, chỉ có nước mưa tát vào mặt rát bỏng. Máu chảy tràn trên mặt. Đó không phải lần đầu tiên tôi thấy sợ hãi vì đi một mình. Tôi đã cố gắng bằng những nỗ lực mạnh mẽ nhất để bám chặt lấy cái gốc cây mục nát, để không bị trôi mình xuống vực như chiếc xe tội nghiệp kia. Khi ấy tôi mới hiểu, cái khao khát được sống và tiếp tục lang thang nó lớn thế nào. Và... tôi đã sống, sau khi ngất lịm đi giữa con đường cô quạnh. Người thanh niên đã cứu tôi cứ ngạc nhiên mãi, vì tại sao khi tôi nằm bất tỉnh bên đường, trên môi vẫn còn nở một nụ cười. Tôi không biết nguyên do, có lẽ tôi đã rất hạnh phúc, vì biết mình đã vượt qua sự sợ hãi đã từng ngự trị nơi ranh giới của sự sống và cái chết.
Tôi đã bỏ thói quen đi một mình...và có những người bạn đồng hành. Có những người chỉ đi với tôi một lần, cũng có thể hơn, có những người yêu quý và cũng có người không... Điều ấy thật khó tránh. Bởi tôi đã từng đi qua quãng đường độc hành một mình một ngựa, dừng đâu ngủ đấy...Tôi chưa quen với những kế hoạch. Ở mỗi một giai đoạn, dường như người ta có những cảm nhận khác nhau. Nhưng tôi chắc một điều rằng, tôi sẽ vẫn Phượt bằng những đam mê, thiêu cháy trái tim mình...
( Còn nữa...)
Lần sửa cuối bởi chipchina - 22/04/11 lúc 12:25
Có 35 người thích bài viết này: 0oSanji (19/04/11), amydoan (11/01/12), anhsaodem84 (16/09/11), bcdung (20/03/12), besua_xx (11/03/12), blackjackvy (26/10/11), bluemountainno1 (19/04/11), born_to_dieeeee (11/07/12), caoboionline (08/01/12), dualcpu (18/04/11), ducm3tal (15/07/12), ElLula (18/04/11), favourite (19/04/11), harchitec (19/04/11), hummer2008 (04/10/11), keep_l0vjng (09/03/12), KimNguyen1511 (24/05/12), lababo2009 (24/04/11), LastWalkman (18/04/11), ledattiensinh (21/04/11), moalovetoa (19/04/11), muadongbuon124155 (13/01/12), nhuamit (18/04/11), nunachan (11/07/12), oliverhaha (04/08/12), onamiowada (18/04/11), ovuong (18/04/11), rock_n_classic (21/04/11), sauthienthu2 (23/02/12), soldierTX (19/04/11), songtunu (22/04/11), tuanlong64 (22/07/12), Tuan_Kid (18/04/11), vari_ty_xyz_new (20/04/11), Vitkon (27/07/12)
|