Lại tụt roài, lại fải cẩu nó lên thôi...
Lần này, là chuyện đi Cao Bằng - Bắc Kạn nhé. Dài lắm... sẽ pót từ từ để câu khách

Trước tiên là ảnh nhá, đề mô phát:

Bi h là bài nhá:
Nàng về nuôi cái cùng con
Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng...Lần lữa mãi mà vẫn chưa viết được gì cả về chuyến đi đấy. Không fải vì lười, chỉ vì lúc đó chưa in the mood for that. Chẹp chẹp, giờ thì có mood roài, lại thêm ở nhà rảnh rỗi dưỡng thương nên lọ mọ viết lại, để nhớ lại những lúc thật đáng nhớ, những cảnh sắc thật đẹp đẽ, hiền hoà, dịu dàng, bình yên, những khoảnh khắc đẹp không thể tả không đến nhiều lần trong đời...
Cũng giống như những lần đi trước đây, kế hoạch đi Cao Bằng, Bắc Kạn đã được lên từ trước đó chừng 1 tháng. Tại sao lại là CB-BK mà lại ko fải nơi nào khác? Đơn giản, vì đó là chỗ tớ chưa đến, bạn đồng hành (gọi là xe ôm cũng thế - hihi) cũng chưa đến. Các nơi hoành tráng khác thì không có đủ thời gian để đi, hoặc là 1 trong 2 người đã đi rồi... Thế nên, lựa chọn một nơi vừa cao vừa bằng, có nhiều di tích lịch sử, nhiều thứ hay ho, một nơi địa đầu đất nước, khung cảnh xinh đẹp như CB, hay một nơi mà tớ đã nghe nói nhiều nhưng cũng chưa có dịp nhìn tận mắt nó tròn méo, ngang dọc thế nào, cái hồ Ba Bể nó to ra làm sao... Chỉ nhớ hồi xửa xưa, đọc truyền thuyết về hồ Ba Bể, biết là ngày xưa ở đấy có bà goá, vì tử tế với một con rắn hay trăn thần gì đó, mà được toàn mạng, còn thì dân cư, làng bản ở khu vực đấy đều bị dìm trong nước hết, biến thành cái hồ Ba Bể bi h. Cái căn nhà của bà goá đấy, giờ vẫn còn sờ sờ ra đấy, gọi là Đảo Bà Goá.... (liên thiên một hôi để thấy mình cũng hiểu biết ra phết!!!!) Đại khái đấy là lí do cho chuyến đi đó.
Trước khi đi cũng tìm hiểu kĩ càng đường đi nước bước thế nào, nên đi những đâu, đường nào thì đẹp và lạ... rồi lên đường. Có một chút vấn đề về xe cộ. Đầu tiên định là một quả Future cho nó trâu bò, rồi Future rơi vào tay người khác, chuyển sang Minsk, nhưng Minsk mới mua, chủ nhân chưa đầu tư sửa chữa nên lởm khởm không để đâu cho hết... Đi mượn xe thì cũng ngại, thế là vác luôn quả xe best đi. (Một bà chị sau khi được nghe tường thuật lại chuyến đi hoành tráng này bằng xe best thì đã khóc thét, chỉ còn thiếu nước vái sống iem)
2 cái ba lô đựơc chằng buộc kĩ càng. Tớ yêu cái ba lô xanh của tớ ghê cơ. Nó đã đi theo tớ bao nhiêu nơi roài, chuyến nào cũng có mặt. Bền bỉ, dai dẳng lắm. Lại còn đẹp nữa. Nổi nữa. Không lạc đi đâu được!!!
Mọi thứ sẵn sàng, thẳng tiến... Đúng là cái thói đi của hội Fan ngấm vào máu rồi. Cứ đi qua chỗ nào đèm đẹp là bọn tớ lại dừng lại chụp ảnh, hết đoàn thuyền lững lờ nối đuôi nhau trên sông Hồng tới những ao bèo tím ngắt hoa, hay những ruộng lúa xanh mướt mát...
Chạy khoảng 2 tiếng gì đó thì tới Thái Nguyên. Nghỉ chân một chút nào. Ngồi ngay giữa trung tâm thành phố uống nước mía, ngắm người qua lại trong ngày lễ đông đúc. Xong rồi nghĩ thế nào lại phi vào Hồ Núi Cốc, lại lóc cóc vứt xe đó, lao xuống hồ chụp ảnh... Giống như biển ý, cũng bờ thoai thoải, cũng cát trắng, cũng thuyền đánh cá... Rồi lại lao ra ngoài phố, ăn trưa xong và lên đường đi Bắc Kạn...
Đoạn đường từ TN đi BK quả thật là khủng khiếp. Xe ô tô nhiều không tưởng, và bụi thì từng lớp từng lớp dày thốc vào mặt. Toàn bụi đất đỏ... Kinh khủng khiếp hơn cái đoạn đường qua Vĩnh Phúc hôm hội Fan đi Tam Đảo nhiều lắm!!! Fải đến 3-4 cây số bụi mù mịt như thế thì bọn tớ mới thoát ra được... Nhưng kể từ đó trở đi, đến địa phận Bắc Kạn thì đường đẹp không thể tả... 2 bên đường là những ruộng ngô, ruộng lúa xanh rì, con sông Cầu lững thững chảy, những chú bé chăn trâu nằm nhoài nghỉ mệt trên những bãi cỏ ven sông... Có những đoạn người ta trồng chè trên đồi... Cả cọ nữa... Khá nhiều cọ... Tớ đã cứ nghĩ mãi về những ông mặt trời màu xanh đó. Nó thật khác với cọ được trồng ở Hn. Lá xanh non mướt, sáng bóng lên dưới ánh mặt trời. Đẹp theo một cách mà tớ chỉ biết là mình cứ ngắm mãi, ngắm mãi, mà không dám bảo bạn đồng hành dừng lại một chút để giữ lại những mặt trời màu xanh ấy... Nhưng có lẽ cũng không cần lắm, vì đến giờ, tớ vẫn nhớ như in những tán cọ xoè xanh rợp trên những ngọn đồi ở 2 bên đường, và những ngôi nhà lúp xúp dưới đó. Và lúc đó, tớ đã nghĩ rằng đôi khi, người ta chỉ cần giữ lại một hình ảnh nào đó ở trong đầu, và những đường nét, màu sắc của nó thì rõ ràng và đẹp hơn bất cứ một tấm ảnh được chụp chuyên nghiệp nào...
Bọn tớ đến Bắc Kạn vào lúc khoảng 4h, lại dừng lại nghỉ một chút cho lại sức, cho giãn gân cốt sau khi ngồi ê ẩm mấy tiếng trên xe... Trung tâm của các tỉnh đều có một cái vẻ nào đó giống nhau đến khó tả... Những khối nhà, những con đường vuông chằn chặn, thẳng tắp, cắt ngang cắt dọc, những dải phân cách lớn với những hàng cây trồng ở giữa, cái vẻ đìu hiu thế nào đó của một nơi thị xã... cho dù cái tỉnh hay thành phố đó có lớn đến đâu... Nó vẫn cứ có một cái vẻ xa lạ nào đó mà tớ không thể yêu nổi... Nó vô hồn... Nó mang lại cảm giác cô đơn và trống trải... Những con phố xa lạ, những gương mặt xa lạ...
Để đảm bảo cho thời gian của chuyến đi, bọn tớ fải đến được thị xã CB trong buổi tối đó. Khoảng 4 rưỡi thì lại xuất fát từ Bắc Kạn đi CB. 117 km. Trời thì cứ như muốn tối ngay... Bắt đầu có gió lạnh - dấu hiệu của sự thay đổi địa hình. Đi được một chốc thì tự nhiên tớ thấy người nôn nao, kiệt sức. Tớ đoán là mình bị tụt huyết áp nên lấy ngay một viên kẹo trong túi ra ngậm. Thế nhưng vẫn không đỡ, tớ sợ mình sẽ rơi xuống trên đường đi mất, đành fải dừng lại cho hồi sức... Tớ đã cố và nghĩ rằng trạng thái này sẽ qua nhanh thôi, nhưng đi một đoạn nữa tớ vẫn không thể khá hơn... Cảm giác bất lực, có lỗi bắt đầu xâm chiếm tớ. Tớ không muốn làm ảnh hưởng đến chuyến đi của bạn tớ, cũng không muốn mình lại trở thành một gánh nặng cho người khác như vậy. Nhưng thực sự thì tớ không cố gượng được nữa... tớ ngồi thụp xuống đất, chẳng cần biết mình đã ngồi lên cái gì, nó sạch hay bẩn, khô hay ướt, chỉ biết ngồi xuống để có thể cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút... Bạn đồng hành lo lắng, và bắt đầu nghĩ đến việc fải vẫy xe ôtô cho tớ đi lên trước. Mà lúc đấy đã 6h tối, xe bắt đầu thưa thớt, thậm chí không có chiếc xe khách nào đi từ phía HN lên, toàn xe chạy ngược từ CB xuống. May mắn làm sao, có một chiếc xe tấp lại. Tớ chỉ nghe loáng thoáng họ hỏi là ?obị hỏng xe à?? rồi thì tớ thấy có một bác ko fải người VN ra hấp tấp mở cửa xe cho tớ, rồi tớ được đỡ ngồi lên băng ghế trước, và tớ ngủ thiếp đi, chẳng biết gì nữa. Đến khi xe đến nơi, và mọi người gọi tớ xuống rửa mặt cho tỉnh táo, tớ thấy mình đứng giữa một khoảng đất cao, nhìn xuống fía dưới là đèn điện rực rỡ của thị xã CB. Đấy là ngôi nhà của một người ngồi trong xe ?" Mai. Mai về nhà thăm mẹ, đi cùng một ông sếp hay gì đó người Hàn Quốc. Tớ vào bếp rửa mặt, thấy tỉnh táo ra nhiều, và bắt đầu đứng nói chuyện với ông HQ trong khi chờ bạn tớ đi xe máy lên.
Thực tình, nhiều lúc tớ nghĩ số mình cũng may mắn. Nếu không phải là người tốt, thì trong lúc tớ chẳng biết gì, người ta hoàn toàn có thể chở tớ đi tận đẩu đâu, hoặc bán sang TQ làm ô sin. Ặc ặc... Nói chuyện mới biết, hoá ra ông í cũng biết sếp cũ của tớ ở Kotra. Thế giới quả thật là tròn. Tớ thích điều đó. Cũng chính vì thế mà dạo này tớ thích đeo cái vòng LIVE STRONG, với câu slogan A WORLD WITHOUT STRANGERS... Nó khiến tớ thấy an tâm, khi mà đi đâu mình cũng có thể tìm thấy một ai đấy tử tế để mà tin tưởng!
Cuối cùng thì 8 rưỡi tối, bạn tớ cũng tìm được đường lên ngôi nhà nằm chênh vênh trên đỉnh đồi nhìn xuống phố rực rỡ đèn của Mai. Tạm biệt và cám ơn mọi người xong, bọn tớ xuống phố, tìm một chỗ nghỉ sau một ngày dài mệt nhoài những đường những núi, những cột cây số, những biển chỉ đường...