Lại một ngày 8/3 sắp đến. Nhớ lại lần đầu tiên mình biết tặng quà 8/3 là như thế nào. Đó là ngày 8/3 của năm học đầu tiên trong cuộc đời sinh viên. Thật sự không hiểu sao lúc đó rất nhớ đến mama, ra mua ngay một cái thiệp gủi cho mama. Mấy hôm sau chú nói mới biết là mama mất ngủ cả đêm hôm sau, keke. Chắc là nghĩ thằng con bị hâm hâm. Có bao h biết tặng mama gì đâu. Hóa ra mình lại mang tội vào người mới chán chứ.
Nhưng cái đó không phải là ấn tượng duy nhất trong ngày 8/3 đầu tiên trong cuộc đời sinh viên. Lớp thì có vài mống con gái, con trai thì nhiều vô kể. Mình đã định chỉ tặng hoa cho mình em thôi, chả hiểu sao bọn lớp lại tín nhiệm bắt mình mang hoa tặng cho tất cả con gái. Khổ thân thằng bé, bị năm đứa con gái hành hạ, còn em thì đứng nhìn mình, chỉ cười thôi. Cuối cùng thì mình cũng mang được bó hoa duy nhất còn lại cho em. Đến bây giờ mình cũng ko hiểu tại sao lúc đó mình lại cảm thấy như thế. Đầu óc bay trên n tầng mây. Em nhìn mình, nói lời cảm ơn, rồi hạ giọng thật thấp nói một câu để cho bọn xung quanh đang ngó vào không nghe thấy được. Câu nói đó đã 6 năm rồi, nhưng mà đến bây giờ sao nó vẫn như bên tai. Thế mà hôm nay, đi làm qua cổng C1 BK, nhìn thấy em đứng một mình, tự dưng mất hết nhuệ khí. Mình thật là đụt, không dám vào chào em một câu, dù rằng mình mong có cơ hội để được nói 1 lần, 1 lần thôi, rồi sau thế nào cũng mặc. Đúng là hồi đó ngốc thật, cá rán trước mồm mèo mà không dám xơi. Thật đáng đời mình, kekeke. Hôm qua ngồi uống nước chè với thằng bạn, bà chủ quán nhìn mình bảo thằng này khổ về đường tình duyên, nghĩ cũng đúng. Đã 6 năm rồi, đã qua bao đứa con gái mà mình vẫn không thể nào quên được em. Biết là vương vấn mãi cũng chả được gì, cơ mà... Đứa con gái nào bây giờ đối với mình cũng thấy nhạt thếch, chả có cảm hứng ***** gì để tán tỉnh cả, kekeke.
Bài của tantim1
Được ngoisaocodon20985 sửa chữa / chuyển vào 17:31 ngày 09/03/2003