(tiếp theo)
Các số liệu thu được nhờ các phương pháp phân tích hóa sinh, sinh lý, dịch tễ học.
- Phương pháp xác định độc cấp tính:
Để đánh giá độc cấp tính của thực phẩm hay một chất nào đó ng ta thực hiện bằngcách cho động vật ăn hoặc đưa chất nghi có độc tính vào dộng vật. Thí nghiệm được tíên hành với nhiều mức độ và liều lượng khác nhau
liều lượng được xác định là liều lượng làm chết 50% số động vật đem vào thí nghiệm trong khỏang thời gian dài nhất là 15 ngày. Liều lượng này được gọi là liều lượng gây chết (Dose lethale , viết tắt là DL50)
trong thí nghiệm mới mục đích xác định độc tính cấp tính ng ta bắt buộc phải sử dụng ít nhất 2 loại động vật (tốt nhất là 3 loại). Một loài trong số này không phải là lòai gặm nhấm.
Ngòai liều lượng gây chết ra, ng ta còn phải xác định liều lượng cao nhất không gây độc hại, sự chịu đựng độc tính ở những lòai động vật khác nhau.
- Phương pháp xác định độc trong thời gian ngắn:
để xác định khả năng gây độc trong thời gian ngắn của thực phẩm, ng ta cho động vật ăn lặp lại các liều lượng chất nghi độc trong thời gian bằng 10% tuổi thọ trung bình của động vật dem thí nghiệm.
Các loài động vật đem thí nghiệm cố gắng sao cho đạt được tính đồng nhất về nguồn gốc, về tuổi, về trọng lượng.
Số lượng đông vật thí nghiệm phải đủ để có thể sử dụng phương pháp thống kê tóan học cho phép đánh giá mức độ chính xác của thí nghiệm.
Các thí nghiệm cần đo đạt các thông số sau:
-Sự tăng trọng
-Trạng thái sinh lý
-Sự thay đổi các thành phần trong máu
-Sự thay đổi cấu trúc dưới tế bào
-Khả năng sinh quái thai
-Các dị biệt khác
- Phương pháp xác định ngộ độc trong thời gian dài
Để đánh giá độc tính của thực phẩm hay 1 chất nào đó nghi có độc tính, ng ta cho động vật ăn thực phẩm hay đưa 1 chất nào đó nghi là độc và thực phẩm trong 1 thời gian dài, ít nhất là 1 chu kỳ sống của động vật, trong 1 số trường hợp phải tiến hành nghiên cứu trong nhìeu thế hệ liên tíêp.
Người ta thường sử dụng chuột bạch (chu kỳ sống đúng 2 năm), chuột nhắt (chu kỳ sống là 0,5năm) cho những thí nghiệm này. Trong 1 số trường hợp ng ta còn lấy động vật có vú như lợn (heo) để thí nghiệm.
Các chỉ số trong thí nghiệm này là:
-Sự tăng trọng
-Trạng thái sinh lý
-Sự thay đổi các thành phần trong máu
-Sự thay đổi cấu trúc dưới tế bào
-Khả năng sinh quái thai
-Các dị biệt khác.
- Phương pháp dịch tễ
Trong thực tế cuộc sống, theo dõi khảo sát, đảm bảo VSAT LTTP, hạn chế ô nhiễm và tác hại của vi sinh vật gây bệnh từ sau khi thu họach sản phẩm tới bảo quản, chế biến và nấu nướng tới tay ng tiêu dùng khá phức tạp và nhiều khó khăn.
nếu đánh giá sai lệch, hoặc thiếu nguồn thông tin và biện pháp không đồng bộ trong kiểm tra phát hiện thực phẩm bị hư hỏng, ngộ độc ăn uống sẽ xảy ra và bệnh dịch phát sinh. Do đó quan trọng trong nhiệm vụ bảo đảm VSTP, làm giảm tỉ lệ ngộ độc và bệnh tật do vi sinh, là phải thường xuyên chủ động theo dõi, kiểm tra đánh giá số liệu dịch tễ, xác định loại thực phẩm, yếu tố nguyên nhân truỳên bệnh, phát sinh ngộ độc hoặc khu vực là nguồn lây lan?. thí dụ ở Mỹ, Bryan và cộng sự (1988) bằng cách theo dõi các số liệu thống kê dịch tễ học đã xác đinh đựơc nguyên nhân chủ yếu do Samonella, St. aureus, rồi đến Cl. Perfringen và B. cereus. Khu vực bị ngộ độc thường là gia đình, quán ăn nhỏ, không bảo đảm vệ sinh khi chế biến.
Trong thực tế, phần lớn các độc tố tự nhiên đều được phát hiện từ các quần thể người và động vật trên những kết quả nghiên cứu về dịch tễ học. Trong đó phải kể đến khả năng gây ung thư của aflatoxin, các thực phẩm hun khói, selen, thiaminase.
Từ những kết quả theo dõi đặc điểm dich tễ học trong ngộ độc thức ăn, tại nhiều nước ban hành các quyết định của ngành y tê trong nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe ban đầu, nhằm hạn chế tỉ lệ ngộ độc.
- Phương pháp phân tích hóa lý, hóa học : giúp ta xác định thành phần, cấu trúc, và số lượng các chất độc. các số liệu từ các phân tích trên giúp ta hiểu được nguyên nhân gây độc và cơ chế tác dụng của các chất độc, mức độ gây độc của các chất độc trong thực phẩm.
BachHop