VÔ DANH SỐ 2
(theo Ru Ta Ngam Ngui)
Môi đời hãy còn thơm, ta hanh hao phận mình
Tóc đời hãy còn xanh, ta nuôi suối buồn tênh
Tim đời vẫn rộn ngân, nghe trong ta rợn buồn
Rợn buồn rất tự nhiên
Khi tình đã vào đêm, trăng ta rơi lệ vàng
Trong giọng nói trầm quen, nghe mưa bão ngoài hiên
Thôi về giữa mùa không, tay mây xuôi đường trần
Thôi nhìn những tàn canh
Thôi chờ những tàn canh
Người vô âm tín
Như nhạn đã biệt tăm
Như buồm đã trùng dương
Mình về trong phố phường
Giữa mùa sẽ lạnh băng
Có vườn cũ lặng yên
Cho ta gieo một lần
Có hoạ bích nào nghiêng
Trong dấu tích phù vân
Không còn những tình nhân
Ta lênh đênh một miền
Không còn những ngày xanh
Ta giờ hãy về đi
Chơi dong rã mệt rồi
Quê nhà có còn đây
Ta nằm sẽ nghỉ ngơi
Vô thường trong vòng nôi
Ta yêu cho trọn ngày
Xin ngủ nốt ngày nay
Xin chờ những một mai...