Lỡ hẹn với Cafe Chiều Thứ bảy rồi, sáng chủ nhật ta lại ngồi tâm tình vậy. Cafe nhìn nắng sớm lên trên những tầng lá cũng là một cái thú rất đỗi bình yên. Nếu mỗi ngày đựoc chọn một niềm vui, hôm nay tôi xin chọn nắng ngời...
Mưa đã tạnh từ lâu, sớm nắng lên nghiêng rất đỗi dịu dàng. Nắng qua tầng lá hấp háy, lọt qua mành làm thành hoạ tiết, làm thành bản nhạc không ngừng lung linh lay động.
Một tuần Sydney chuyển mùa, mưa và lạnh đã đủ trung hoà cho miền đất khô khát này. Giờ đây cơn vật vã chuyển mình có lẽ đã qua, mùa đông tới trong nắng vẫn ngời lên rạng rỡ. Có lẽ cuộc chuyển mình nào cũng vật vã bất an, nhưng rồi đời lại sang trang, lại mỗi ngày được nhặt gió trời mời nhau giữ lấy, để lại thấy mắt nhau cười... Lại được chọn nắng đầy, chọn mưa...
Một tuần qua mau nếu nhìn những dòng viết trong này, nhưng một tuần cũng qua thật lâu nếu nhìn lại những gì mình đã làm. Ngày thứ hai vừa đó bạc mặt thức đêm làm bài để nộp, đêm thứ tư lại trắng chuẩn bị essay, trưa thứ năm đi thi từ trường nọ nhảy về trường kia chuẩn bị tiếp presentation, tối còn rehearsal đến 10h đêm và về nhà trong mưa gió, sáng mai ra tấp tểnh đi làm presentation. Giời thương cho làm bài tốt và hài lòng với hầu hết. Một tuần bù đầu và mê mải sống, mê mải say. I am living on a bullet.
Thói quen nghĩ lại một tuầnchẳng biết có từ đâu. Phải chăng một sớm thức dậy ngỡ ngàng thấy nắng lên bên song cửa, chợt thấy lòng thanh thản vô biên? "Một đường í a cong queo, nắng vàng ối a đột ngột..." không phải là một nỗi buồn thảng thốt, mà lại là một niềm vui rất mới, rất lâng lâng.
Bé WhitenCold, lys cũng đã có những ngày sống nhợt nhạt và vô định như thế. Đừng sốt ruột nhiều, tất cả những thứ dường như phi lý đó đều là quà tặng của cuộc đời. Em có những lúc trống rỗng và buồn nản thì sẽ biết quí hơn những ngày sống cuống quít mê say, sẽ yêu hơn những bận rộn lo toan, phải không?
Mùa xuân em hãy khoá áo mới bước đi thảnh thơi
Đợi mùa mưa tới em thu đôi tay khép vai lười..."Đời đã cho em ngày nhàn, đời sẽ cho thêm vội vàng, cứ bình tĩnh mà chờ nó đến em ạ.

Lan man chút nữa, sáng chủ nhật TV có chương trình Seven Days, tóm tắt tình hình thế giới tuần qua. Bomb nổ nơi này, thiên tai nơi khác, những giận dữ và mưu đồ, những tham lam và khánh kiệt, toàn những tin tức không vui.
"Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân..." Câu nhận xét đau đớn của mấy mươi năm trước giờ vẫn đúng từng từ. Seven Days có lẽ là chương trình đem lại nhiều nỗi ngậm ngùi sâu sắc nhất, vào những sáng cuối tuần ở một đất nước nổi tiếng vô tư và ham chơi này.
Chỉ có một tin tức sau cùng là positive: đã sáng chế ra một công cụ dò mìn hiệu quả. Một giờ hoạt động của công cụ này tương đương khối lượng công việc của cách dò mìn truyền thống trong 40 ngày. Như thế có nghĩa là bốn mươi hai triệu quả mìn nổ chậm trong lòng Cambodia, Afganistan, Vietnam... sẽ được vô hiệu quá, có nghĩa là mỗi năm sẽ giảm bớt hơn hai vạn những bàn tay bàn chân vô tội sinh ra sau chiến tranh bị tan hoang trong lòng đất.
...Tuổi trẻ Việt Nam ngồi vào chiếc xe lăn
Nhớ chân tay nào đã cách xa thân mình
Trên chiếc nạng một rạng đông chưa kịp lớn
Trong hy vọng đã có nụ tàn...Lại một lần nữa kinh ngạc vì sức cảnh báo lâu dài của những ca khúc Trịnh Công Sơn. Năm nay, 5 năm sau thiên niên kỷ thứ hai của nhân loại, máu vẫn đổ triền miên, mấy chục năm sau khi bài hát ra đời, nó vẫn còn nhắc nhở và ám ảnh.