Đồng chí Khrushchev tỏ ý bất bình khi không thấy Bác Hồ đề cập tới công lao to lớn của Liên Xô trong Di chúc (trích đoạn Hồi ký của Khrushchev trong một bài từ talawas):
Trong Chúc thư của Hồ Chí Minh không thấy nói gì tới những giúp đỡ vĩ đại, bất vụ lợi mà Liên sô đã dành cho Việt Nam. Sự giúp đỡ của chúng tôi có tính cách quyết định, bởi vì nếu không có những viện trợ vật liệu của Liên sô, Việt Nam không thể nào sống nổi dưới những điều kiện của khí cụ tối tân và kháng cự lại một cường quốc xâm lược giầu có như Hoa Kỳ. Để có thể nhận đầy đủ võ khí và trang bị, Việt Nam không có lựa chọn nào khác hơn là dựa vào Liên sô. Để có thể đạt chiến thắng, họ phải có võ khí thích ứng, và những võ khí này họ chỉ có thể nhận được từ Liên sô. Trung Quốc không thể cho Việt Nam những gì họ cần hôm nay. Báo chí thế giới, kể cả kẻ thù của cộng sản, cũng phải thừa nhận rằng Việt Nam không thể theo đuổi chính sách quân sự chống lại Hoa Kỳ xâm lược nếu không có viện trợ kinh tế và vật liệu do Liên sô cung cấp. Ví dụ, khi nghe loan báo quân giải phóng Bắc Việt đã phóng một hỏa tiễn vào một căn cứ Mỹ. Đương nhiên những hỏa tiễn này không được sản xuất trong rừng ở Việt Nam. Chúng được mang tới từ các nhà máy ở Liên sô.? (Khruschchev Remembers, tr. 486)
Khrushchev đã kết luận chương về ?oHồ Chí Minh và Chiến tranh Việt Nam? như sau:
?oCần động viên toàn lực để đưa cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam đến thắng lợi cuối cùng. Cuộc chiến này không chỉ vì tương lai của người dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đang đổ máu và xả thân cho phong trào Cộng sản thế giới.? (Khruschchev Remembers, tr. 487)
Thêm một đoạn tư liệu cũng khá hay:
Tôi gặp Hồ Chí Minh nhiều lần. Tôi nhớ chúng tôi làm việc chung với nhau thời Hội nghị Genève (1954). Vào lúc đó, chúng tôi vẫn còn liên hệ rất tốt với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trước Hội nghị Genève, có cuộc gặp gỡ chuẩn bị tại Mạc Tư Khoa. Đại diện Trung Quốc là Chu Ân Lai, và đại diện Việt Nam là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Chúng tôi thảo luận về lập trường của chúng tôi tại Genève, dựa trên tình hình Việt Nam. Tình hình rất trầm trọng. Phong trào kháng chiến Việt Nam trên bờ sụp đổ. Dân quân mong đợi Hội nghị Genève đạt được một thỏa thuận ngừng bắn để giúp họ có thể tồn tại hầu đạt chiến thắng trong cuộc chiến đấu của nhân dân Việt Nam chống lại quân Pháp xâm lược. Hà Nội nằm trong tay người Pháp. Nếu nhìn trên bản đồ, phần mà chúng tôi đòi hỏi, người ta sẽ thấy tại Bắc Việt Nam có những vùng đánh dấu nơi quân Pháp đã chiếm giữ.
Sau một trong những cuộc thảo luận tại Phòng Catherine ở Điện Cẩm Linh, Chu Ân Lai kéo tôi vào một góc. Ông nói: ?~Đồng chí Hồ Chí Minh nói với tôi là tình hình ở Việt Nam hết hy vọng, và rằng nếu chúng ta không đạt được đình chiến sớm, Việt Nam sẽ không thể đứng vững để chống lại Pháp. Do đó, họ đã quyết định nếu cần sẽ rút lui sang phía biên giới Trung Quốc, và họ muốn Trung Quốc sẵn sàng kéo quân sang Việt Nam, như chúng tôi đã làm tại Bắc Hàn. Nói cách khác, phía Việt Nam muốn chúng tôi giúp họ đánh người Pháp. Chúng tôi không thể đáp ứng yêu cầu của đồng chí Hồ Chí Minh. Chúng tôi đã mất quá nhiều người ở Đại Hàn ?" cuộc chiến đó khiến chúng tôi tốn phí rất nhiều. Chúng tôi không có lý nào can dự vào một cuộc chiến khác trong lúc này?T.
Tôi đã yêu cầu đồng chí Chu Ân Lai: ?~Một cuộc chiến đấu quan trọng đang diễn ra, và dân Việt đang chiến đấu hăng hái. Pháp đang thiệt hại nặng nề. Không có lý nào ông lại nói với Hồ Chí Minh là ông sẽ từ chối giúp đỡ ông ta nếu quân của ông ta bị Pháp đánh bật tới biên giới nước ông. Tại sao ông không cứ nói dối? Cứ để cho phía Việt Nam tin là ông sẽ giúp họ nếu cần, và đây sẽ là nguồn cảm hứng cho dân quân Việt Nam chống lại Pháp?T. Chu Ân Lai đồng ý không nói với đồng chí Hồ Chí Minh là Trung Quốc sẽ không tham chiến chống Pháp trên lãnh thổ Việt Nam.
Rồi phép lạ xẩy ra. Khi phái đoàn tới Genève họp, thì dân quân Việt Nam đạt được chiến thắng to lớn và chiếm được Điện Biên Phủ [2] . Tại phiên họp đầu tiên, Thủ tướng Pháp Mendes-France đề nghị quân Pháp rút xuống phía nam vĩ tuyến 17. Tôi phải thú thật là khi nhận được tin này từ Genève, tôi thở phào nhẹ nhõm với ngạc nhiên và thích thú. Chúng tôi đã không trông đợi điều này. Vĩ tuyến 17 là điểm tối đa mà chúng tôi có thể đòi hỏi. Chúng tôi chỉ thị cho các đại diện tại Genève đòi làn ranh đình chiến phải dịch xuống phía Nam thêm nữa, tới tận vĩ tuyến 15, nhưng điều này chỉ nhằm mục đích làm ra vẻ khó khăn trong khi mặc cả. Sau khi cò kè một thời gian ngắn, chúng tôi chấp nhận đề nghị của Mendes-France, và Hiệp định được ký kết. Chúng tôi đã thành công trong việc gom về một mối những thành quả cho cộng sản Việt Nam.? (Dịch từ Khruschchev Remembers, nxb Little, Brown and Company, 1970, tr. 481, 482, 483).