
toàn đối lập với bản chất tàn bạo, phi nhân, độc tài của Polpot. Hơn thế, đối với Polpot tiến công xâm lược VN là mục đích chiến lược lâu dài. Cuộc tiến công xâm lược đó tiến hành đồng thời, xen kẽ và phối hợp với cuộc thanh trừng nội bộ, thanh lọc nhân dân, diệt chủng chính dân tộc mình. Polpot nói rõ trong Hội nghị BCHTW ngày1/2/1978: ?o Chiến tranh giữa ta và VN là lâu dài, có tính chất gặm nhấm, ta ko đánh nó trước thì sẽ ko thắng??? Chỉ cần mỗi ngày diệt vài chục, mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì có thể đánh 10 -15 -20 năm. Thực hiện 1 diệt 30, hi sinh 2 triệu người CPC để tiêu diệt 60 tr người VN?.?Phải đưa chiến tranh sang đất nó?. Theo báo Le Monde (Pháp) ngày 8/1/1978, Polpot đã nói trên đài phát thanh Phnôm Pênh: ?oTrong đời tôi, tôi hi vọng giải phóng Sài Gòn?. Bởi vậy sau khi tiến công Phú Quốc và Thổ Chu tháng 5/1975, Polpot liên tiếp đánh phá các làng VN gần biên giới. Ngày 27/12/1975 chúng tiến công làmg Sộp (Gia Lai, Kon Tum) bắt và thủ tiêu 107 người dân. Ngày 25/2 Polpot đánh chiếm đồn biên phòng số 7 và số 8 ở Bu-prăng. Năm 1976 chúng đã đánh tới 208 cao điểm. Ngày 11/4/1977 sau cuộc nổi dậy chống Polpot, Hu Nim, bộ trưởng thông tin tuyên trưyền bị bắt giam ở nhà tù Tuôn Sleng. Ngày 10/7/1977 Hu Nim bị hành quyết. Và ngày 30/4/1977, đúng vào dịp VN kỷ niệm 2 năm ngày giải phóng hoàn toàn miền nam, Polpot mở cuộc tiến công xâm lược VN trên toàn tuyến. Chỉ riêng An Giang, chúng tiến công 13 trên 15 xã và 13 đồn biên phòng của VN, giết 758 người, đốt phá hơn 100 nóc nhà. Cứ theo thời gian, Polpot leo những nấc thang mới. Polpot nhận định: ?oVN rất khó khăn, ko có lực lượng chíên lược đánh ta, ta vẫn có khả năng đánh thọc sâu hơn nữa. Đi đôi với tiêu diệt giặc bên ngoài ta đã tiêu diệt được bộ máy lãnh đạo phản động trên toàn quốc như lực lượng phản động miền Đông, Tây Bắc, Tây Phnôm Pênh, vùng 105, Cro-chi-ê, vùng 25, quân khu Tây Nam. Từ tháng 1/1978 đến nay, VN đánh ta 1, ta đánh VN 10. Nội bộ ta trước phức tạp mười, nay chỉ còn 1-2? (Tạp chí Cờ Cách mạng số tháng 5-6/1978). Và đến ngày 21/12/1978 Polpot sử dụng 10 sư đoàn mở chiến dịch tiến công trên toàn tuyến biên giới, mục tiêu chủ yếu là chiếm thị xã Tây Ninh của VN. Kể từ tháng 5/1975 đến ngày 23/12/1978 chúng đã giết hại hơn 5000 dân thường VN, lamg bị thương gần 5000 người, bắt và đưa đi thủ tiêu hơn 20.000 người. Hàng nghìn trường học, bệnh viện, cơ sở y tế, nhà thờ, chùa chiền bị đốt phá, hàng nghìn trâu bò bị cuớp, giết; hàng nghìn héc ta ruộng đất và đồn điền cao su ở vùng biên giới tây nam bị bỏ hoang, nửa triệu dân sát biên giới phải bỏ nhà, bỏ đất, bỏ ruộng chạy dạt về phía đông, sống chen chúc bên những hố bom B52 chưa kịp lấp ?
Sự khủng bố và kìm kẹp dã man của Polpot đã làm bùng lên hàng loạt cuộc nổi dậy chống chế độ diệt chủng ở khắp nơi, từ đông-bắc đến tây nam mà đỉnh cao là quân khu Đông, Công pông Chàm Prây-veng, Xoài Riêng. Hàng vạn dân CPC đã chạy thoát sang tị nạn ở VN. Tháng 6/1977 ông Hun Xen sớm nhận rõ bản chất phản động của Polpot, đã tập hợp những thanh niên yêu nước, xây dựng và huấn luỵện những đơn vị vũ trang yêu nước đầu tiên. Ông Hun Xen đã cùng các ông H eng Xom rin, Chia Xim, Bu Thoong, Sại Phu Thoong? những người lãnh đạo cuộc nổi dậy chống Polpot ở các nơi, xây dụng Đảng Nhân dân cách mạng CPC. Ngày 2/12/1978 Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước CPC với Đảng Nhân dân CPC làm nòng cốt lãnh đạo đã thành lập và ra mắt nhân dân ở Snoul thuộc tỉnh Cro-chi-ê.
Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước CPC đề nghị với VN: ?oHãy cứu giúp chúng tôi, không phải chỉ cứu giúp mấy vạn người tị nạn mà phải cứu giúp cả dân tộc?. Vậy phải làm gì bây giờ ? Câu trả lời của những người có lương tâm sống nghĩa tình và 1 đất nước có chủ quyền là: Phải xoá bỏ chế độ diệt chủng Polpot, nguyên nhân, nguồn gốc gây ra cuộc diệt chủng thảm khốc với chính dân tộc mình và gây ra cuộc chiến tranh xâm lược man rợ ở biên giới Tây Nam Việt Nam. Chừng nào còn chế độ diệt chủng Polpot thì nhân dân CPC còn phải đắm chìm trong thảm hoạ diệt chủng và VN ko bao giờ có hoà bình và ổn định để xây dựng. VN đã tự kiềm chế và nhiều lần đề nghị với TƯ Đảng Polpot tìm cách cùng nhau đàm phán giải quyết xung đột 1 cách hoà bình. Nhưng mọi cố gắng cứu vãn hoà bình của VN đều bị Polpot cự tuyệt.
Và VN đã hành động như mọi con người chân chính, mọi dân tộc yêu chuộng công lý phải hành động. Theo tiếng gọi khẩn thiết của nhân dân CPC và Mặt trận đàon kết dân tộc cứu nước CPC và sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng, ngày 23/12/19778 Quân đội nhân dân VN đã mở cuộc phản công chiến lược đập tan cuộc tiến công toàn tuyến hòng đánh chiếm thị xã Tây Ninh của Polpot, và sau đó chuyển sang tiến công , cùng với các lực lượng vũ trang của Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước CPC mới gấp rút xây dựng , đánh tan lực lượng quân sự Polpot và xoá bỏ chế độ diệt chủng Polpot. Ngày 7/1/1979 thủ đô Phnôm Pênh được giải phóng và đến ngày 17/1/1979, sau 25 ngày tất cả các thành phố, thị xã, thị trấn trên đất nước CPC đã được hoàn toàn giải phóng khỏi chế độ diệt chủng. Với 1 chiến dịch phản công có chiều sâu trên 500 km và chiều rộng cũng hơn 500km, giành thắng lợi nhanh gọn ấy ko phải chỉ do lòng dũng cảm và nghệ thuật quân sự mà điều cực kỳ quan trọng là nhờ sự ủng hộ của nhân dân CPC. Không có sự ủng hộ của nhân dân CPC, ko thể có tốc độ kỳ diệu đó, đánh tan lực lượng quân sự hơn 21 sư đoàn Polpot chạy ko kịp trở tay. Trên tất cả các hướng, các chiến sĩ quân tình nguyện VN đã được đón tiếp bằng sự vui mừng ko kể xiết của những người dân CPC giải phóng. Những người già ở tỉnh Bát Đam Boong kể: ?o Chúng tôi theo đạo Phật, chúng tôi ngày đêm cầu trời khấn Phật cứu giúp nhưng ngày này qua ngày khác ko thấy ai đến. Chúng tôi nghĩ trên cõi đời này chỉ có VN có thể cứu giúp chúng tôi. Qủa nhiên bộ đội VN đã đến?.Các cán bộ chiến sĩ VN bàng hoàng xúc động trứơc sự đau khổ cùng cực của nhân dân CPC, sự dã man kinh tởm của chế độ Polpot khi tận mắt chứng kiến những gì đã xảy ra, còn khủng khiếp gấp bội, ngoài sức tưởng tượng của con người.
Đánh tan rã địch và cứu dân CPC là 2 việc cấp bách như nhau. Nhiều người dân đã được cứu sống ngay khi sắp bị bọn Polpot hành quyết, nhiều người đã được khiêng, cõng đưa về vì kiệt sức ko thể nào đi nổi. Trên toàn bộ đất nước CPC vừa được giải phóng, bộ đội VN và bạn CPC đã giúp hàng vạn, hàng triệu dân tiều tuỵ, đói khát, từng đoàn, từng đoàn người trở về quê cũ nơi bọn Polpot buộc họ phải rời bỏ. Ở đâu cũng phải cứu đói, cứu đau, giúp dân bắt tay vào sản xuất và làm lại nhà cửa, lập lại bệnh xá, khôi phục trường học, chùa chiền. Thấu hiểu tình cảnh khó khăn của người dân CPC, nhiều chiến sĩ và chuyên gia VN được phái về nước đem giống lúa, hạt rau tốt của quê hương mình sang giúp từng gia đình, từng xóm ấp CPC. Các chiến sĩ VN cằm thù bọn Polpot giết hại dã man đồng bào mình nhưng ko hề có bất cứ hành động trả thù nào đối với tù binh, hàng binh. Tù binh và hàng binh Polpot được đối xử rất nhân đạo; những kẻ bị thương được cứu chữa và giúp trở về quê; những người khoẻ mạnh được giáo dục và cho trở lại rừng kêu gọi tàn quân Polpot ra hàng, có người còn được cho mang theo súng. Ban đầu việc làm này đã gây ko ít ngạc nhiên cho người dân CPC vốn hết sức căm thù Polpot. Nhân dân CPC gọi bộ đội VN là ?obộ đội nhà Phật? giúp nhân dân CPC anh em thực hiện 1 cuộc hồi sinh dân tộc vĩ đại. Chỉ có thể đánh giá đúng sự hồi sinh kỳ diệu này nếu đặt nó trong hậu quả khủng khiếp mà chế độ diệt chủng Polpot đã gây ra cho đất nước, xã hội, môi trường sống và đặc biệt là với con người.
Do phải đánh thắng Mỹ, 1 đế quốc to, có vật chất vũ khí trang bị hiện đại hơn Vn gấp nhiều lần, VN ko những thực hiện vũ trang toàn dân, toàn dân đánh giặc mà phải có 1 đội quân thường trực tới hơn 1 triệu quân. Sau ngày giải phóng hoàn toàn đất nước sau 30 năm chiến tranh liên tục, nhân dân VN được sống trong hoà bình đang dồn sức hàn gắn các vết thương chiến tranh, khôi phục và xây dựng lại đất nước. VN đã có kế hoạch và thực hiện kế hoạch giảm quân số, đưa bội đội tham gia công cuộc xây dựng hoà bình. Khi Polpot tiến công xâm lược, tàn sát hàng nghìn đồng bào, quân đội nhân dân VN lại buộc phải bước vào cuộc chiến đấu mới, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đồng bào . Sau khi vào Phnôm Pênh đến Cô Công và Prết-vi-hia giúp bạn bước đầu hồi sinh dân tộc, quân tình nguyện VN chỉ mong đuợc trở về. Dân tộc VN theo lời của cha ông chỉ muốn hoà hiếu, tắt muôn đời chiến tranh. Nhưng như chúng ta đã biết, Polpot bị đánh tan rã, bỏ chạy về biên giới phía Tây và Tây bắc, lén lút ở lại 1 số vùng núi trong nội địa .