PROGRESSIVE METAL:
GREEN CARNATION - THE ACOUSTIC VERSES:

Album acoustic cực hay của ban nhạc Na Uy Green Carnation. So với Damnation của Opeth, tôi nhận thấy The Acoustic Verses xứng đáng xếp trên 1 bậc. Cả 7 ca khúc trong album này đều là những ca khúc tuyệt vời và tôi sẽ cảm thấy rất khó khăn nếu phải chọn ca khúc nào xuất sắc hơn. Green Carnation là ban nhạc metal đầu tiên có thể thuyết phục tôi bằng 1 album acoustic, làm tôi nhớ lại 1 thời nghiền nghe các ban grunge chơi unplugged. Cả album toát lên 1 bầu không khí ảm đạm, với những âm hưởng của nhạc Folk Bắc Âu, nổi bật hơn cả là giọng ca của Kjetil và, dĩ nhiên, tiếng guitar của Tchort (riêng track 2 Alone - một track ngắn nhưng rất đỉnh - thì là của riêng tay bass Stein Roger - tự hát và chơi tất cả các nhạc cụ).
Đây là vài lời của các thành viên Green Carnation về từng ca khúc trong album mới của họ: http://www.metalstorm.ee/songbysong/songbysong.php?id=136
Điểm:9.5/10
ANDROMEDA - CHIMERA:

Ban Progressive Metal xuất sắc đến từ Thụy Điển, với album đầu tay tuyệt vời Extension Of The Wish. Album thứ 2 của Andromeda II=I thì thiên về kĩ thuật hơn, tuy không thành công bằng đĩa đầu nhưng cũng là 1 album rất hay. Tôi rất chờ đợi album thứ 3 này dù mới được nghe 2 đĩa trước cách đây không lâu (chính xác là từ hồi tham gia HotGame trên Cafe-rock - giai điệu của Cresendo Of Thoughts ngay lập tức làm tôi kinh ngạc - cám ơn các bác trên Cafe-rock). Và tôi đã ko phải thất vọng với Chimera, cho dù album này âm thanh không được dày như Extension Of The Wish. Album mới hấp dẫn tôi ngay từ track mở đầu Periscope, 1 ca khúc dạng hit track với phần điệp khúc cực kì cuốn hút. In The End nối tiếp và lại là 1 ca khúc rất hay khác. Sự khởi đầu hoàn hảo có phần giống với Extension Of The Wish. Tiếp theo 2 track tuyệt vời là bản ballad The Hidden Rule, không phức tạp về kĩ thuật nhưng rất giàu giai điệu. Going Under nối tiếp với đoạn intro gợi nhớ tới bản instrumental hoành tráng Chameleon Carnival, còn cả ca khúc là 1 cuộc trình diễn tài năng chơi nhạc của các thành viên - tôi chỉ có thể thốt lên: "Sao nó đánh hay thế được nhể!?". Sung sướng còn chưa dứt thì The Cage Of Me tiếp tục đập vào mặt, lại là 1 đoạn chorus rất cuốn hút và tâm trạng, làm tôi liên tưởng đến 1 cuộc giằng xé nội tâm khó nhọc. No Guidelines thì nghe như 1 ca khúc của mainstream rock, solo rất đã. Inner Circle có lẽ là ca khúc hay nhất trong album, các nhạc cụ chơi đậm chất prog, làm tôi có cảm giác mình lạc vào 1 nơi nào đó xa xăm trong vũ trụ. Iskenderun - lạ từ cái tên đến chất nhạc - thì lại đem đến một chút cảm giác của âm nhạc phương Đông, đặc biệt là Ấn Độ, đồng thời cũng là 1 trong những ca khúc nặng nhất trong album. Blink Of An Eye kết thúc album chưa được trọn vẹn cho lắm, và có lẽ nó cũng là hạt sạn duy nhất. Không phải là 1 ca khúc dở, nhưng nó không để lại cho tôi ấn tượng gì. Bonus track Chameleon Carnival đánh live mà đỉnh như trong phòng thu - 1 cách để xác nhận chất lượng các show của Andromeda
Điểm: 9/10
Đầu năm 2006 còn nhiều album khác mà tôi ko thích lắm nên ko dám viết review:
Edguy - Rocket Ride :nhạc của Edguy vẫn gây buồn ngủ cho tôi như mọi khi (mà sao 2 cái Avantasia thì lại khá thế!)
Dark Fortress - Seance: Melodic Black metal từ nước Đức, có nét hao hao Satyricon, ko gây ấn tượng gì đặc biệt dù nhạc cực kì âm u và giai điệu
Dragon Force - Inhuman Rampage: thực ra mình nghe đĩa này cũng khá nhiều (vì khoái tốc độ), nhưng mà ko biết review gì vì bài nào cũng na ná như nhau. Công nhận khoản tốc độ thì Dragon Force là số 1
In Flames - Come Clarity: Phần đầu hứng khởi với Take This Life và Reflect The Storm, nhưng phần sau thì chỉ xơi được mỗi Vacuum
Venom - Metal Black: Venom định chơi nổi bằng cách ...ghi âm hệt như 25 năm về trước (production rất tệ), 1 album nghe khá raw và máu lửa, nhưng đã không còn ý nghĩa tiên phong như là Welcome To Hell hay Black Metal, và cũng còn xa mới bằng 2 đĩa này về chất lượng.
Amorphis - Eclipse: Album tràn ngập giai điệu của Amorphis, có vài track rất cool như Two Moons, House Of Sleep (track này hoàn toàn có thể đạt hạng 1 các bảng xếp hạng rock vì giai điệu của nó rất đỉnh) hay The Smoke. Có lẽ album sẽ nhận được nhiều review tích cực, nhưng không hiểu sao cứ bật nó lên là mình thấy hơi oải.
Devin Townsend Band - Synchestra: rất thích lúc mới nghe nhưng sau thì hơi dị ứng cái giọng của Devin
@ Hisashi: Cái đó thì em đang tính tích cóp mua đĩa xịn luôn.