Andromeda 2006 - Chimera
8.5/10Nghiên cứu nội dung một đĩa Rock ( Metal ) luôn là công việc khó khăn, đôi khi vượt khỏi khả năng của người hâm mộ. Biết là vậy nhưng vẫn phải hẹn lòng một ngày nào đó, bởi tên của Album này là Chimera - quái vật đuôi rắn ( tuổi chị tui ) mình dê ( tuổi tui

) đầu sư tử ( chắc vợ tui sau này quá ) - và trùng tên với Mayhem 2004; đĩa Black Metal theo phong cách mới lạ đã gây sự tranh cãi gay gắt trên mấy site nước ngoài. Có cái gì liên quan ( về mặt nội dung ) giữa Progressive Metal và Black Metal nhỉ ???
Theo " bệnh nghề nghiệp ", tui " địa " phần keyboards trước hết. Và nói một cách cực kỳ phiến diện thì Martin Hedin vẫn phong độ như ngày nào. Andromeda là một trong số không nhiều nhóm Progressive Metal mà khi nhạc vang lên là " biết liền ", những đặc điểm nổi bật nhất có lẽ chính là tiếng keyboards và cấu trúc ca khúc - một số câu nhạc phức tạp mang cái " mác " Andromeda.
Periscope. Đứng mũi tàu giương kính viễn vọng ngắm nhìn khắp bể nước chợt thấy câu keyboards quen, yêu lắm. Với tui, chỉ cần Periscope là đủ vỗ tay cười thích thú để đón chào người cũ. In the end ( oạch, có cu nào thấy tên bài này y chang một hit của Linkin'' Park không, lolz ) bắt đầu ngả về tự sự, giọng ca của David Fremberg chất đầy tâm trạng ( một yếu tố cần thiết, tất nhiên ). Nói thêm chút là Chimera hiền hòa hơn hai đĩa trước, không biết đây là kết quả của một cuộc " cách mạng " hay nhằm phù hợp với nội dung. The hidden Riddle đúng là " câu đố ngàn đời " bởi ai lỡ vào thế giới Progressive Rock/Metal cũng phải ít nhất một lần cảm thấy mình lạc đường. Track3 có những câu guitar dạo đầu " rặt " Flamenco, và cùng với track2 khắc họa phong cách chơi Metal nhưng " ướt át " tâm tình, những đại biểu là Pain of Salvation, Evergrey, RiverSide ....
Hm .... có một kẻ nào đó ( đáng chết

) từng phán Andromeda chơi quá thiên về phô diễn kỹ thuật, hy vọng sau khi nhét bản Castaway ( II=I ) vô đầu hắn sẽ biết mình sai lầm nghiêm trọng. Thứ nhạc phô trương như Jazz Rock còn có cảm xúc nữa là, quan trọng ở chỗ người nghe có chú ý hay không mà thôi.
Mà thôi, Going Under chạy lả lướt, cách chạy keyboards + guitar như vậy cho dù cũ nhưng vẫn đắt giá. Nếu so với Extension of the Wish ( Khát vọng ngàn đời, hí hí ) thì Chimera " nhẹ " hơn thấy rõ. Ngoài ra nó có những nét rất mới, mới so với chính họ. Ví như đoạn ngắn Bass + Drums gợi nhớ không khí kì ảo của Samael, kiểu chơi này chưa hề xuất hiện trong hai Album trước. The Guidelines thì có cả sự tàn khốc gọn gàng của Alternative Metal ( cách " chặt " guitar ). Nói thêm chút về guitar, Johan Reinholdz và Oddleif Stensland ( Communic ) là hai tay đàn sử dùng tiếng " normal " ( đương thời ) trong Metal làm tui mê nhứt. Hai khứa này còn có một chỗ giống nhau là tuy có " tuôn " ào ạt thì vẫn tuân theo khuôn khổ, đôi khi hơi gò ép, chút đỉnh thôi. Quậy lên chút nữa thì sao nhỉ ?
Inner Circle, danh từ này chắc không hề lạ tai, phải không những con nghiện Metal. Và với cách hòa âm khá huyền bí như vậy thì ca khúc này và cả Chimera hứa hẹn một nội dung không mấy " sáng sủa ". Chợt nhớ The Inner Circle của Evergrey, câu chuyện vô cùng bi đát về một người cha bị Giáo hội làm cho mù quáng, bị ám ảnh tình dục và luôn chống chọi với chính mình bằng những sai lầm nghiêm trọng, cuối cùng dâng hiến cả con gái mình cho bọn người xấu xa ấy. Nghe Inner Circle của Andromeda, ta sẽ thấy biểu đồ âm nhạc đi theo đường thẳng từ dưới lên. Càng lúc càng " hỗn loạn ", đây chính là bài hay nhất đĩa !
Iskenderun, và Chimera bị không gian huyền ảo phương Đông xâm chiếm. Điều này trước kia đã có nhiều nhóm Progressive Metal nói riêng làm, và bây giờ Andromeda mạnh dạn thử nghiệm, thật đáng hoan nghênh. Tiếc là track8 chưa có nhiều hương vị phương Đông cho lắm. Hay là phải chờ đến Album thứ 4, may ra ...
( Iskenderun là thành phố cảng của Thổ Nhĩ Kỳ, đây là địa danh khá nổi tiếng của cả miền Địa Trung Hải, hấp dẫn nhỉ ).
Blink of an eye, cách chơi chữ độc đáo. Nghĩa đen của nó là Cái chớp mắt nhưng còn có thể hiểu là Định mệnh vì " an eye " khác nào The mind''s eye ? Andromeda kết thúc đĩa nhạc bởi đoạn Piano cổ kính, hồi tưởng, xưng tội, hay là đôi tay kẻ du hành buông thõng trên phím đàn vô tình tạo nên chuỗi âm thanh hở hững ....
Khổ quá, cả trong Album detail cũng ghi ending track : 12:29. Nhưng lúc hết nhạc thì còn vài phút, chờ miết không thấy có gì cả. Đây quả thực là điều khiến tui phát bực. Vì tưởng đâu Andromeda dùng chiêu " ém hàng " của mấy nhóm Black Metal. Tức là khi hết Album còn vài phút trống, sau đó có đoạn nhạc ... Ít ra thì David Fremberg cũng phải thều thào " hết rồi, nghỉ đi bây " chớ, hả ?
Nhìn chung, Chimera là đĩa Progressive Metal khá, có thể cho điểm 8.5 hay 8.9 / 10. Ưu điểm: kết hợp một vài phong cách " ngoài lề " vào âm nhạc ( chắc nội dung cũng hay ), nhưng đồng thời cũng bộc lộ nhược điểm: sử dụng quá ít các gia vị mới, thấy rõ nhất là trong bài Iskenderun. Ai thích sự mạnh bạo điên cuồng của Extreme Metal thì không nên nghe Chimera, nó thích hợp cho những tâm hồn thích trồng cây chuối hơn.