Cuối tiết, ngáp dài một cái... , báo hiệu đã mệt lắm rồi đấy. Ấy thế mà nào được yên, anh bạn Tây bảo hôm nay đi tham quan nhà máy, mày đi nhé .
Ờ, mình đang ngáp, thực bụng mà nói chả muốn đi tí nào cả. Nhưng phải hội nhập chứ, Việt Nam vào WTO rồi mà, ít nhất cũng phải xem, cái anh Đức này có cái gì hay hay không chứ nhỉ ?.
Thế là, anh Tây tiếp tục : Gott, 3 euro tiền hướng dẫn nhé. Hừ thằng cha này được đó. Mình chưa ngó máy nó, nó đã ngó tiền mình rồi.
Quả là trai Tây có khác. Thế mới biết, hóa ra Việt nam tuy nghèo, nhưng mà hào phóng hơn Tây nhiều, vì ở Việt nam ngó có mấy khi trả tiền đâu, phở ngó, cớm ngó, thậm chí cả .. gái ngó, nào có mấy ai bắt ra thanh toán, chỉ trừ mấy thằng đầu gấu xin đểu. Đến nhà máy, mình ngồi nghe diễn thuyết, sao mà buồn ngủ thế chứ không biết, chỉ tỉnh khi cô hướng dẫn nói, sang phòng ăn uống, để tiệc đứng một chút trước khi đi tham quan nhà máy.
Được tiếp năng lượng, con người ai chả hưng phấn hơn. Huống hồ, sô cô la, ba thanh kẹo ngọt đã nằm yên trong bụng với hai cốc nước chè. Nào, bắt đầu ta đi tham quan. Phải công nhận, đúng là phong cách làm việc công nghiệp có khác, rất chỉnh tề, cấp bảo hộ cho khách tham quan.
Đúng là điểm một. Toàn bộ dây chuyền sản xuất và vệ sinh nhà xưởng, phải nói còn lâu nước mình mới học theo được. Không biết ở đây người ta có theo tiêu chuẩn chất lượng gì không, nhưng đâu ra đấy, gọn gàng , ngăn nắp, chứ chả như ở nhà, những nơi mình đã đi qua như nhà máy kẹo mềm Hải Hà, Mì Ngọc Lâm, Nhân Chính.., thậm chí nơi mình cảm giác tốt nhất là Miwon với các hệ thống kiểm soát chất lượng ISO, TPM, HACCP ...
Nền nhà xưởngở đây cứ gọi nhẵn và bóng, có lẽ là như mông thiếu nữ mười tám, không thấy đất bám nền và rất khô. Trái ngược hẳn với các nhà máy thực phẩm, là nước luôn lõng bõng hoặc âm ẩm. Tự nhiên thẫm nghĩ, đúng là Đức thôi, chứ ở Việt nam mà làm thế, cạnh tranh sao nổi với các hãng cùng loại, vì độn chi phí lên. Mình cũng làm việc với các hệ thống tiêu chuẩn rồi mà, kiểm tra thì khoe tốt, giấu xấu.. cốt chỉ được cái chứng chỉ.
Đoàn kiểm tra, xác nhận đi rồi, đâu lại về đó thôi. Làm nghiêm chỉnh ra, ai cũng bảo, tốn tiền , tốn thời gian, giá thành sản phẩm tăng cao, cạnh tranh sao nổi. Ôi lắm lý do quá, đến giờ về rồi. À mà hôm nay cũng có cái thú vị, đang đi bộ về, gặp một anh Tây hăm hở bước, mình cũng thử bước theo sau. Nó bước, mình bước .. rút ra được cái nhận xét thú vị , chân mình mà bước để theo tốc độ của nó, thì .. thở phì phò.
---------------------------------------------
Mùa thu rơi nhẹ lá vàng
Sắc bằng lăng tím muộn màng mà thương
Ai đem cắt sợi tơ vương
Để duyên hai đứa thế đôi đường cách xa
Là mình, là bạn là ta
Hữu duyên thiên lý đường xa có gần !?
Khi nào mỏi bước bàn chân
Trong tim hãy nhớ cố nhân vẫn chờ