1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Có bác nào biết cách thiền không ạ?

Chủ đề trong 'Hỏi gì đáp nấy' bởi Gaioc, 26/07/2011.

  1. 3 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 3)
  1. bhavaghita

    bhavaghita Thành viên mới Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    07/09/2010
    Bài viết:
    3.577
    Đã được thích:
    2
    nếu thế thì không ham rồi, tôi vẫn nghĩ Thiền là bình thản như cơm ăn nước uống hằng ngày. Luôn ý thức bản thân mình làm chủ của mình. Đi, đứng, nằm, ngồi bản thân mình luôn nắm vững và luôn biết điều đó, Chứ đưa con người vào vô thức và không thể kiểm soát bản thân thì thực sự không ham.
    Có 1 vị sư dạy cho mình: thân mình như 1 chiếc ghế, Khi khách vào nhà ta có thể mặc khách nhưng hãy nhớ mình là chủ, chiếc ghế đó tuyệt đối không nhường cho khách ngồi
  2. khongaihet01

    khongaihet01 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    18/06/2007
    Bài viết:
    3.029
    Đã được thích:
    1
  3. favourite

    favourite Administrator - Một người gắn bó TTVNOL Staff Member

    Tham gia ngày:
    05/03/2007
    Bài viết:
    99.678
    Đã được thích:
    9.967
    Khi vô thức mình vẫn kiểm soát hòan tòan bản thân chứ, khi nào muốn dừng lại cũng được, chỉ những người nào tự tập luyện ko đúng cách, khai mở các luân xa và thu các năng lượng ko tốt mới dẫn đến các hậu quả xấu :D Theo như lời của bạn thì bạn phù hợp với thiền tĩnh hơn
  4. minusa

    minusa Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    07/05/2006
    Bài viết:
    790
    Đã được thích:
    2
    Thiền là trạng thái vẫn biết mọi sự việc xung quanh nhưng tâm ý không bị lôi kéo vào các sự việc đó .
  5. Reddman4ever

    Reddman4ever Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    09/03/2003
    Bài viết:
    10.486
    Đã được thích:
    1.163
    Ngày trước đi bộ đội mình luôn dành 30 phút để thiền lúc chuẩn bị đi ngủ, giúp cơ thể cảm thấy sung sức hơn. Nhưng tập cái này phải rất kiên trì và mới tập cảm thấy mệt :)
  6. changtraidentumuathu

    changtraidentumuathu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    17/11/2010
    Bài viết:
    714
    Đã được thích:
    0
    Mình chả biết thiền là gì cả. Thấy mọi người nói thế thì cũng adua theo thôi :D. Mình chỉ biết chén thịt chó :P. Không biết thiền tốt với thịt chó có quan hệ gì với nhau không nhỉ? :(
  7. cleverview

    cleverview Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    14/10/2004
    Bài viết:
    9.613
    Đã được thích:
    2
    Thịt chó, bia rượu rất ảnh hưởng thiền. Tuy nhiên nếu đạt cảnh giới cao hơn thì ăn thịt chó, uống rượu cũng không khác là ăn đậu phụ uống trà. >:)
  8. ke_chien_bai

    ke_chien_bai Thành viên gắn bó với ttvnol.com

    Tham gia ngày:
    07/08/2003
    Bài viết:
    6.870
    Đã được thích:
    711
    Lúc nãy đọc trang 2, định hỏi fav là có phải mở gì gì không.Nghe thấy mở luân xa, thì đoán là chắc cũng kiểu này. Papa đang tập.:P
  9. cleverview

    cleverview Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    14/10/2004
    Bài viết:
    9.613
    Đã được thích:
    2
    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]
    Trong cuốn tiểu thuyết "Tôi và những người mù", nhà văn Nguyên Bình đã dành cho nhân vật Thanh lấy từ nguyên mẫu ngoài đời là cô gái mù Nguyễn Thanh Tú một tên gọi: "Còn-hơn-cả-sự-khủng-khiếp". Thế nhưng, sự thật về số phận đau đớn và kỳ lạ của cô gái mù này chỉ thực sự được bộc lộ một cách đầy đủ nhất, chi tiết nhất, và rõ nét nhất trong cuốn tự truyện "Tôi mù?" sắp sửa được ấn hành.
    Tôi nương theo những ngõ phố chật hẹp và ngoằn ngoèo để tìm tới nhà Tú trong một ngày Hà Nội nắng nóng như chưa bao giờ hơn thế. Ngôi nhà cấp 4 xây từ thời xa xưa tọa lạc trên một khu vườn rộng, mênh mênh, mang mang bởi gió vi vít những chiếc lá roi già thả đầy sân vàng ruộm. Những chùm khế lúc lỉu, thập thò những chùm quả xanh non tơ sau vòm lá. Mùi hương hoa dại và mùi của cây lá ngây ngấy thơm tôi vẫn thường hít thở ở quê nhà bỗng dưng ùa về nhấn chìm tôi trong một cảm giác lạ lùng. Mẹ của Tú ra mở cổng, một gương mặt mang nhiều nét của người đàn bà xứ Trung Á, lặn chìm những truân chuyên và uẩn khúc không giấu nổi. Tôi bước qua khoảng sân rộng, nắng phủ lên những vòm lá dày và rộng mở xòe ra che chắn.

    Tú đợi tôi ở thềm nhà, dẫu còn nghi ngại bởi cuộc viếng thăm có chủ đích này, Tú vẫn bồn chồn tâm trạng. Có lẽ, với những người khiếm thị như Tú, một sự thay đổi thói quen, một cuộc gặp gỡ, một người mới đến cũng làm nên một chút xáo động nhỏ, và chí ít cũng là một niềm vui bé con làm sống động lên phía bên ngoài cái cuộc sống mang bóng tối vĩnh cửu ấy.

    Tôi cảm nhận như vậy, bởi khi tôi đến, có một chút ánh sáng nhỏ hắt bừng lên gương mặt Tú, mẹ Tú, và cả khu vườn mênh mênh, mang mang này. Điều đó làm cho tôi cảm thấy cái công việc mà tôi sẽ làm với Tú hôm nay dường như trĩu nặng hơn, và tôi không biết sẽ đem lại được gì, giúp ích được gì cho cuộc sống của hai người phụ nữ "cô đơn" trong ngôi nhà rộng này.

    Tôi bắt đầu câu chuyện với cô gái mù trên chiếc chiếu cói rộng trải giữa thềm nhà. Nắng xiên xiên qua lá rơi lon xon trên trang sổ tôi viết. Tú không bộc bạch nhiều. Có lẽ bản tính của một người từ nhỏ đã học cách tự vệ, để bảo vệ mình, nên ở Tú thường trực một bản năng đề phòng với tất cả. Thế nhưng, rồi Tú cũng mở lòng mình, và đằng sau gương mặt trắng hồng, mái tóc đen nhánh mượt mà của một vóc dáng "không có tuổi", tâm hồn dữ dội của Tú đầy ắp những giằng xé, những dông bão, những ẩn ức.

    Tú mắc bệnh Glôcom bẩm sinh. Chạy chữa nhiều nơi, nhưng cố gắng đến tuyệt cùng thì năm lên 10 tuổi đang học lớp 5, Tú bị mù hoàn toàn. Năm 14 tuổi, do nhãn áp tăng quá cao, Tú buộc phải bỏ hẳn đôi mắt để giữ gìn sức khỏe và để tránh những cơn đau đớn triền miên do di chứng thần kinh từ đôi mắt bị hỏng. Sau 10 lần mổ, Tú buộc phải thay mắt nhựa. Từ đó, cả gia đình Tú, đặc biệt là mẹ Tú và bản thân Tú đã mất hết hy vọng dù quá mơ hồ và vô vọng là giữ được đôi mắt cho con gái và nhờ vào một phương thuốc thần kỳ để giúp con gái mình tìm lại ánh sáng. Tú đã đi qua tuổi ấu thơ của mình bằng thứ ánh sáng mờ mờ, và bước sang tuổi thiếu nữ với bóng-tối-vĩnh-cửu.

    Giờ đây khi nhắc lại chuyện đó, Tú lắc nhẹ tóc và cười. Tú cũng ngạc nhiên về thái độ của mình, nghĩa là Tú không cảm thấy sốc. Tú đã quen với thứ ánh sáng mờ dần, hư ảo, và rơi dần vào bóng tối bất-khả-kháng. Người sốc nhất phải kể đến là mẹ Tú. Người đàn bà vì cuộc mưu sinh đang đi hợp tác lao động ở Đức bỏ ở nhà 3 đứa con thơ dại với người chồng tần tảo bỗng một ngày nhận được điện khẩn của gia đình: chồng bà bị tai nạn xe máy. Bà bỏ lại tất cả để lao về nhà với hai bàn tay trắng. Cái chết bất đắc kỳ tử của người chồng đã đưa gia cảnh của người đàn bà với ba đứa con thơ dại đứng trước những dông tố mới. Một năm sau chồng mất, Tú - con gái bà phải bỏ hẳn đôi mắt.

    Đến bây giờ, khi kể lại, bà vẫn không cầm được nước mắt. Nước mắt của người mẹ vất vả, chảy từ ngày sinh con ra biết con sẽ bị mù, đến bây giờ vẫn chưa thôi rơi. Phải mất hàng năm trời sau đó bà mới tĩnh tâm, mới quen dần với đôi mắt nhựa của cô con gái yêu bé bỏng. Bà đã phải khốn khó lao đao trước sóng gió của số phận định-mệnh-cay-nghiệt.
    Cô gái mù là Tú lớn lên trong hoàn cảnh và số phận bất hạnh như vậy. Mồ côi cha từ nhỏ, hai mắt lại bị mù, bao nhiêu tình thương yêu, sự xót xa mẹ và hai chị gái đều dành cả cho Tú. Tú lớn lên trong biển lớn tình yêu ấy, Tú không biết làm gì, không tự chăm sóc được cho mình, không tự chủ được cuộc sống. Tú cười cay đắng khi nói vui rằng Tú là "nạn nhân của tình yêu thương".

    Thế nhưng, trong những người mù ấy, Tú là cô gái có những khả năng kỳ lạ. Số phận may mắn đã cho Tú gặp được nhà văn Nguyên Bình, người đang hướng dẫn cho những người mù và những người bệnh một phương pháp dưỡng sinh chưa từng biết đến ở Việt Nam có tên gọi là: Tĩnh công ý thức.

    Cũng cần nói thêm rằng, chuyện nhà văn Nguyên Bình đến với Tĩnh công ý thức là do sự run rủi kỳ lạ khi năm 1994, vợ ông bị bệnh thiểu năng tuần hoàn não, rối loạn tiền đình rất nặng, hàng tháng trời không rời khỏi giường, cả năm không ra khỏi nhà. Bệnh này không có thuốc đặc trị. Lúc đó, nhiều người khuyên nhà văn đến học môn này để về dạy cho vợ may ra khỏi bệnh. Không tin lắm nhưng ông đã lên Côn Sơn để học.

    Tĩnh công ý thức có 3 nội dung: thực pháp, linh pháp và hư pháp, ông chỉ xin học thực pháp. Học được 5 hôm, điều kỳ lạ đã xảy ra, đang đêm, thức dậy ông đột nhiên nhìn thấy mọi thứ xung quanh sáng bừng lên, tất cả các đồ đạc hiện ra cực rõ như ban ngày. Ông mở choàng mắt ra thì thấy xung quanh trời vẫn tối đen như mực. Nhắm mắt lại thấy không gian bừng sáng. Ông hoang mang cực độ, tim đập mạnh. Thử đi thử lại hàng chục lần vẫn như vậy. Lúc đó ông lờ mờ hiểu ra rằng mình đang nhìn bằng con mắt thứ ba mà nhà Phật vẫn gọi là Huệ nhãn.

    Kể từ buổi sáng tinh mơ kỳ lạ đó, nhà văn Nguyên Bình hiểu rằng ông đã gắn bó với Tĩnh công ý thức với một niềm tin vô điều kiện. Ông chăm chỉ luyện tập. Ông phát hiện ra mình có những khả năng kỳ lạ như nhắm mắt mà vẫn xem được tivi, bạn bè ông bịt mắt lại viết các chữ đưa ông đọc vanh vách. Sau này khi đã hướng dẫn cho vợ tập Tĩnh công ý thức và chữa lành bệnh cho vợ, ông đã tìm đến Hội Người mù Việt Nam, gặp Phó Chủ tịch Hội Trần Công Nhuận đề nghị một số người mù tình nguyện luyện tập.

    Ngày 28/10/1995, Hội Người mù tham gia buổi tập đầu tiên trong đó có cụ Trần Công Nhuận và Nguyễn Thanh Tú. Và cũng từ đó, thầy trò gặp nhau trong định-mệnh. Cả nhà văn Nguyên Bình cũng không ngờ Tú lĩnh hội nhanh và mau chóng trở thành một nhân vật "còn-hơn-cả-sự-khủng-khiếp" của Tĩnh công ý thức, cứ như thế, thiên bẩm Tú đã có sẵn những khả năng ấy chỉ chờ ngày khai mở. Sau những thành công ban đầu, hai thầy trò mở lớp hướng dẫn cho đa số những thương binh hỏng mắt ở phố Nguyễn Thái Học và thu lại những thành công hết sức khả quan.

    http://diendan.camxahoc.vn/viewtopic.php?f=11&t=1206

    Tư liệu từ Internet.
  10. Gaioc

    Gaioc Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    31/12/2004
    Bài viết:
    333
    Đã được thích:
    0
    Nhiều quá, bắt đầu tẩu hỏa nhập ma thật, không biết đường nào mà lần.
    Nhưng đọc link của các bác trên gửi thấy nhiều điều thú vị lắm, đa tạ ạ

Chia sẻ trang này