Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: KeLangThang và những người bạn ... QUÁN

imgs13/02/08 · 23:12 #51
á , bạn nói tớ mới nhớ , box mình cũng có anh Hùng đấy
anh nhỉ
hihihihihihi



Đa tÌnh _ cũng có nghĩa là vÔ Tình

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 11:50 #52
Tôi vẫn đang lang thang đi tìm tình yêu , và bây giờ tôi hiểu lý do chưa tìm được thì bây giờ tôi đã ngộ ra . Tôi luôn tìm 1 người định hình trong ý tưởng, và chắc là chẳng có ai bao giờ .Tôi tự cho mình là người đa tình , tôi chắp ghép những cô gái mình đã gặp để tạo thành 1 người trong ý tưởng và cũng biết rằng sẽ chẳng bao giờ có . Thầm lặng bấy lâu , chờ đợi bấy lâu , em xuất hiện , không như những người con gái khác , trước đây tôi luôn đứng trước phái nữ bằng lí trí , tất cả hành động tình cảm đều được điểu khiển bằng lí trí và đều dẫn đến tình yêu không trọn vẹn . và lần này đứng trước em , tôi muốn hành động dưới sự điều khiển của ánh mắt và trái tim . Linh cảm của tôi cho tôi tin em , trái tim tôi cho phép tôi tiến gần em . Từ phía tôi , tôi muốn yêu em , một tình yêu mà tôi chưa bao giờ yêu ( tình đầu ) theo ánh mắt và trái tim . Và khi yêu là hy vọng ,lần hy vọng không mong thất bại !
Em cũng nói em đa tình , không biết em có giống tôi hay không , không biết em có đang nghĩ như tôi . Nhưng tôi biết em đang nghi ngờ ... em có muốn xoá tan nghi ngờ ấy không ? hãy đến bên anh , anh nhất định sẽ thắng được sự nghi ngờ trong em !
tạm thời ngừng lang thang ....



                     sống để online chết còn lại cái nick 
                       trai_tinh


                    

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 14:44 #53
23h
Chuông điện thoại reo giật mình tỉnh giấc như 1 phản xạ vì cứ nghĩ sếp gọi đi tác nghiệp tại các tỉnh thành phố xa xôi, nhìn lại số thở phào nhẹ nhõm hoá ra là anh.
" Anh đứng gác giữa trời khuya gió mát trăng thanh, giữa biển khơi trập trùng sóng vỗ, chỉ thiếu em - người con gái anh yêu thương vô cùng. "
Anh có biết đâu rằng em cũng nhớ anh, nỗi nhớ đầu tiên mỗi sớm thức dậy và nỗi nhớ sau cùng trước khi em chìm sâu vào giấc ngủ kết thúc 1 ngày.

23h10

Thôi chết, đơn vị báo động rồi, anh phải đi đây !
Tút.........tút..........tút.......
Alooooooooooo
Gọi ngay lại thì nhận được tín hiệu : Thuê bao quý khác vừa gọi hiện không liên lạc được, quý khác vui lòng gọi lại sau !

Thế là từ đó trở đi nằm thao thức với bao ý nghĩ trong đầu, xuất hiện cả những điều không tưởng, nếu chẳng may.............hoặc nếu như anh ấy...........trời ơi ! Thế là chọn vẹn 1 đêm mất ngủ.

6h

Thức dậy chuẩn bị đi làm, oánh răng rửa mặt & vệ sinh cá nhân xong, chạy lên nhà cầm cái gương trang điểm nhìn vào............2 mắt thâm quầng, chẳng còn nhận ra mình sau 1 đêm mất ngủ.

7h30

Đến cơ quan, chuông điện thoại reo mừng quýnh vì thấy số của anh hiện lên : " Em à ! anh xin lỗi đêm qua...............anh biết em lo lắng cho anh phải không?Đơn vị báo động có 2 thằng cướp biển người Philipin.Nguy hiểm quá em ạ, trong người nó còn có cả thuốc nổ, nhưng cũng may anh & đồng đội bắt được chúng & an toàn trở về. "

Những giọt nước mắt lại rơi, em phải nén lòng mình khi đứng trước đồng nghiệp ở cơ quan, lẽ ra em phải vui vì những chiến công thầm lặng của anh & đồng đội chứ nhỉ?Thế mà em lại khóc rất ngon lành, nhưng đôi khi những giọt nước mắt rơi không hẳn vì con người ta buồn mà vì hạnh phúc quá, vì niềm tự hào em có anh - người chiến sĩ Trường Sa thân yêu

Bất chợt em nghe vang vọng đâu đó, lời bài hát quen thuộc vẫn luôn bên em mỗi lần nhớ về anh

" Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng: Trường Sa lắm xa xôi!.
Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ, bên đồng đội yêu thương. Chỉ có loài chim biển, sóng vỗ điệp trùng quanh gành trúc san hô.
Trường Sa ơi! Biên đảo quê hương, đôi mắt biên cương, vẫn sáng long lanh giữa sóng cuồng bão giật, đảo quê hương!.
Anh vẫn đêm ngày giữ biên khơi. Thương nhớ sao vơi người chiến sĩ Trường Sa ơi!

Mong cánh thư về từ đảo xa, nơi thành phố này Trường Sa vẫn bên em.
Anh ơi có nghe lời người từ phố biển, khi ngọn triều dâng cao.
Khi cánh hải âu về, khi nắng sáng mùa, nơi đảo trúc san hô.
Chiều Nha Trang, sao bỗng bâng khuâng, như thấy anh đang sừng sững kiên trung giữa pháo đài giữ đảo, Trường Sa ơi! ..............."





Daisypath - Personal pictureDaisypath Anniversary tickers
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 21:45 #54
tự nhiên lại thik vào đây , để nghe đôi điều jì đó.... .^^.
.....cũng ko biết ngày hôm nay của mình thế nào , có vui , có cười , có chờ đợi ,có đôi chút buồn ,có làm ai đó bực và thất vọng ......lại 1 ngày như bao ngày khác .....
.......có 1 niềm vui bé bỏng , ko biết đặt tên ....về đến nhà mới biết đc ai đó ko để lại tên tặng 2 bé gấu bông bé bé đựng điện thoại .....cũng cảm ơn vì ko để lại tên.......=)).........=))........=))....đỡ fải ăn dưa bở vì hôm nay là valentine .......=)).......=)).........
.......vừa bị 1 thằng ất ơ ko biết là ai , ngồi trc cửa với mấy cậu hàng xóm , đúng lúc mình từ trong nhà ra đc b í chê :" ai mà xấu thế ".......buồn 10s


biết trc ko có nghĩa là ko đau
ko đau ko có nghĩa là ko nuối tiếc
nuối tiếc ko có nghĩa là níu kéo
 níu kéo ko có nghĩa là còn yêu.
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 21:55 #55
Bạn trai_tinh Viết.
Tôi vẫn đang lang thang đi tìm tình yêu , và bây giờ tôi hiểu lý do chưa tìm được thì bây giờ tôi đã ngộ ra . Tôi luôn tìm 1 người định hình trong ý tưởng, và chắc là chẳng có ai bao giờ .Tôi tự cho mình là người đa tình , tôi chắp ghép những cô gái mình đã gặp để tạo thành 1 người trong ý tưởng và cũng biết rằng sẽ chẳng bao giờ có . Thầm lặng bấy lâu , chờ đợi bấy lâu , em xuất hiện , không như những người con gái khác , trước đây tôi luôn đứng trước phái nữ bằng lí trí , tất cả hành động tình cảm đều được điểu khiển bằng lí trí và đều dẫn đến tình yêu không trọn vẹn . và lần này đứng trước em , tôi muốn hành động dưới sự điều khiển của ánh mắt và trái tim . Linh cảm của tôi cho tôi tin em , trái tim tôi cho phép tôi tiến gần em . Từ phía tôi , tôi muốn yêu em , một tình yêu mà tôi chưa bao giờ yêu ( tình đầu ) theo ánh mắt và trái tim . Và khi yêu là hy vọng ,lần hy vọng không mong thất bại !
Em cũng nói em đa tình , không biết em có giống tôi hay không , không biết em có đang nghĩ như tôi . Nhưng tôi biết em đang nghi ngờ ... em có muốn xoá tan nghi ngờ ấy không ? hãy đến bên anh , anh nhất định sẽ thắng được sự nghi ngờ trong em !
tạm thời ngừng lang thang ....


Này người đang yêu...
"Cho phép... Ta gửi đi chút nồng nàn ...Trong... Ngày lễ tình yêu muôn vàn ấm áp"
Ta không hiểu đựơc tâm trạng của người đang yêu, làm sao chia sẻ cho bạn những ray rứt đời thường. Ừ thôi, ta chúc bạn thêm can đảm và lạc quan để vượt qua tất cả ,để thêm hy vọng...Ta tin rằng những gì xuất phát từ trái tim rồi sẽ đến với trái tim thôi...Vậy nhé.

Bạn motthoang_hn02 Viết.

23h
Chuông điện thoại reo giật mình tỉnh giấc như 1 phản xạ vì cứ nghĩ sếp gọi đi tác nghiệp tại các tỉnh thành phố xa xôi, nhìn lại số thở phào nhẹ nhõm hoá ra là anh.
" Anh đứng gác giữa trời khuya gió mát trăng thanh, giữa biển khơi trập trùng sóng vỗ, chỉ thiếu em - người con gái anh yêu thương vô cùng. "
Anh có biết đâu rằng em cũng nhớ anh, nỗi nhớ đầu tiên mỗi sớm thức dậy và nỗi nhớ sau cùng trước khi em chìm sâu vào giấc ngủ kết thúc 1 ngày.

23h10

Thôi chết, đơn vị báo động rồi, anh phải đi đây !
Tút.........tút..........tút.......
Alooooooooooo
Gọi ngay lại thì nhận được tín hiệu : Thuê bao quý khác vừa gọi hiện không liên lạc được, quý khác vui lòng gọi lại sau !

Thế là từ đó trở đi nằm thao thức với bao ý nghĩ trong đầu, xuất hiện cả những điều không tưởng, nếu chẳng may.............hoặc nếu như anh ấy...........trời ơi ! Thế là chọn vẹn 1 đêm mất ngủ.

6h

Thức dậy chuẩn bị đi làm, oánh răng rửa mặt & vệ sinh cá nhân xong, chạy lên nhà cầm cái gương trang điểm nhìn vào............2 mắt thâm quầng, chẳng còn nhận ra mình sau 1 đêm mất ngủ.

7h30

Đến cơ quan, chuông điện thoại reo mừng quýnh vì thấy số của anh hiện lên : " Em à ! anh xin lỗi đêm qua...............anh biết em lo lắng cho anh phải không?Đơn vị báo động có 2 thằng cướp biển người Philipin.Nguy hiểm quá em ạ, trong người nó còn có cả thuốc nổ, nhưng cũng may anh & đồng đội bắt được chúng & an toàn trở về. "

Những giọt nước mắt lại rơi, em phải nén lòng mình khi đứng trước đồng nghiệp ở cơ quan, lẽ ra em phải vui vì những chiến công thầm lặng của anh & đồng đội chứ nhỉ?Thế mà em lại khóc rất ngon lành, nhưng đôi khi những giọt nước mắt rơi không hẳn vì con người ta buồn mà vì hạnh phúc quá, vì niềm tự hào em có anh - người chiến sĩ Trường Sa thân yêu

Bất chợt em nghe vang vọng đâu đó, lời bài hát quen thuộc vẫn luôn bên em mỗi lần nhớ về anh

" Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng: Trường Sa lắm xa xôi!.
Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ, bên đồng đội yêu thương. Chỉ có loài chim biển, sóng vỗ điệp trùng quanh gành trúc san hô.
Trường Sa ơi! Biên đảo quê hương, đôi mắt biên cương, vẫn sáng long lanh giữa sóng cuồng bão giật, đảo quê hương!.
Anh vẫn đêm ngày giữ biên khơi. Thương nhớ sao vơi người chiến sĩ Trường Sa ơi!

Mong cánh thư về từ đảo xa, nơi thành phố này Trường Sa vẫn bên em.
Anh ơi có nghe lời người từ phố biển, khi ngọn triều dâng cao.
Khi cánh hải âu về, khi nắng sáng mùa, nơi đảo trúc san hô.
Chiều Nha Trang, sao bỗng bâng khuâng, như thấy anh đang sừng sững kiên trung giữa pháo đài giữ đảo, Trường Sa ơi! ..............."


Chà...Phải người mất ngủ cả đêm vì nhớ đấy ko ta ? (thức đêm --Thế là biết đêm dài rồi đấy nhỉ ?).Hay thật nha...Quả thật hay nha.Tớ đang thế này mà đọc bài này của bạn cũng thấy tưng tưng à.Ko thể tin rằng trên đời đầy những sự thay đổi này...lại có 1 thứ tình cảm bất biến như thế à...Lãng mạn quá đi thôi.

Bất chợt nhớ đến 1 câu nói :
"...Tan vỡ thì bởi tại lòng người--Và khoảng cách chỉ là cái cớ ..."
Tớ chúc bạn luôn cười vui & tiếp tục xây đắp những ước mơ đẹp - dẫu trong lòng có nhiều trăn trở...nhé !





Trong thâm tâm ta mọi thứ đều là vô giá và đáng quý.Nhưng dưới con mắt ta mọi thứ đều trở lên ảm đạm và vô tình...
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 22:30 #56
Bạn ha_kennic Viết.
tự nhiên lại thik vào đây , để nghe đôi điều jì đó.... .^^.
.....cũng ko biết ngày hôm nay của mình thế nào , có vui , có cười , có chờ đợi ,có đôi chút buồn ,có làm ai đó bực và thất vọng ......lại 1 ngày như bao ngày khác .....
.......có 1 niềm vui bé bỏng , ko biết đặt tên ....về đến nhà mới biết đc ai đó ko để lại tên tặng 2 bé gấu bông bé bé đựng điện thoại .....cũng cảm ơn vì ko để lại tên.......=)).........=))........=))....đỡ fải ăn dưa bở vì hôm nay là valentine .......=)).......=)).........
.......vừa bị 1 thằng ất ơ ko biết là ai , ngồi trc cửa với mấy cậu hàng xóm , đúng lúc mình từ trong nhà ra đc b í chê :" ai mà xấu thế ".......buồn 10s


Chà nghe cái câu 1 ngày như bao ngày khác...Nó giống như là cái vòng luẩn quẩn ấy nhỉ ?...Nghĩa là ngày hôm nay giống ngày hôm qua--Ngày hôm qua lại giống ngày mai nữa...Hic thế thì chẳng có gì đáng nói nhỉ ?Thế có chán ko cơ chứ ?

Này nhé buồn hay vui , quây quần hay cô độc , hoặc bận rộn vã người , hoặc trống rỗng tưng tưng , cũng là đới sống thiên hình vạn trạng mà thôi à.
Ai mà thoát nổi cái đời sống này là tớ phục lắm đấy(ko kể mấy bậc chân tu --kiếm 1 con suối --hay 1 hang động--hay 1 gốc cây bồ đề nào để ngồi thiền nhé.).Thế nên cứ vô tư mà sống với đời đi...Đừng để đời vô tư sống với mình là được à (Mình là chính mình--Mình chi phối cảm giác của mình cho đến khi ko điều khiển được nữa mới phải phụ thuộc vào xung quanh nhỉ.)

Thế cuối cùng là tại cái đời sống này làm cho bạn(và những người khác nữa) vui vì nhận được món quà (của ai đó vô danh)
hay là do bạn cảm thấy ấm áp khi nhận ra rằng mình đang được quan tâm đây (nhất là trong cái ngày kẹo sô-cô-la này )?

Thế cuối cùng là tại cái đời sống này làm cho bạn(và những người khác nữa) buồn và lãng phí mất 10s hay là do có 1 anh boy nào đó chê xấu nào? (Thanh niên con trai gì mà...(Vừa trông mặt (mà trông mặt cũng ko kĩ nữa )đã bắt hình dung.)(..Đúng là đồ ấu trĩ mà.)

Chỉ là đời sống thiên hình vạn trạng thôi mà...Ai mà thoát nổi.

Luôn -xinh-luôn tươi-luôn cười rạng rỡ nào !



Trong thâm tâm ta mọi thứ đều là vô giá và đáng quý.Nhưng dưới con mắt ta mọi thứ đều trở lên ảm đạm và vô tình...
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs14/02/08 · 22:31 #57
......ko có jì đặc biệt hết ....

Được ha_kennic sửa chữa / chuyển vào 11:04 ngày 15/02/2008

biết trc ko có nghĩa là ko đau
ko đau ko có nghĩa là ko nuối tiếc
nuối tiếc ko có nghĩa là níu kéo
 níu kéo ko có nghĩa là còn yêu.
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs15/02/08 · 09:33 #58
Trích:
keIangthang viết Xem bài viết
Chà...Phải người mất ngủ cả đêm vì nhớ đấy ko ta ? (thức đêm --Thế là biết đêm dài rồi đấy nhỉ ?).Hay thật nha...Quả thật hay nha.Tớ đang thế này mà đọc bài này của bạn cũng thấy tưng tưng à.Ko thể tin rằng trên đời đầy những sự thay đổi này...lại có 1 thứ tình cảm bất biến như thế à...Lãng mạn quá đi thôi.

Bất chợt nhớ đến 1 câu nói :
"...Tan vỡ thì bởi tại lòng người--Và khoảng cách chỉ là cái cớ ..."
Tớ chúc bạn luôn cười vui & tiếp tục xây đắp những ước mơ đẹp - dẫu trong lòng có nhiều trăn trở...nhé !



Sao hông chúc tớ rút ngắn được cái khoảng cách ấy đi?

Cái áo len đan cho anh được hoàn thành đúng sát giờ đêm giao thừa, anh nói không hạnh phúc nào hơn thế
Được về ăn Tết chẳng bao lâu thì mồng 4 anh đã phải về đơn vị trả phép òy , năm nay Valentin đến sớm & năm nào đến đúng ngày cũng chỉ 1 mình

Sáng sớm qua nhận cuộc điện thoại của anh từ Trường Sa, buôn dưa ác, lãi òy






Daisypath - Personal pictureDaisypath Anniversary tickers
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs15/02/08 · 11:33 #59
Thấy cái top của chú có thể coi là chất lượng nên anh cũng không muốn spam he he làm thêm bài nữa .
Lang thang nhiều rồi , rồi sẽ đi về đâu , đến đâu làm sao mà biết , người đời nói là sống chết có số , người phật nói người có phúc có duyên ...tớ đang yên ả như bèo tấm trên mặt ao , và sắp phải bồng bềnh trên sóng nước , tớ ghét biển lắm , tớ cũng ghét sóng lắm . Sóng và biển cuốn tớ rời xa mọi người rời xa những gì tớ yêu quý . Dù không biết nhưng chẳng còn nhiều thời gian nữa , và đây cũng là lúc tớ cảm nhận rõ ràng nhất về gia đình , về bạn bè và cả mảnh đất bao năm qua mình đã gắn bó , Rồi sóng biển cũng đưa tớ đi lang thang đến những nơi mà tớ chẳng biết , nhưng trước khi rời khỏi tớ sẽ túm được theo ít nhất là những kỉ niệm vui vẻ cùng các bạn , những khoảnh khắc bất chợt làm tim tớ xao xuyến , những tiếng cười nhưng tớ sẽ không đem theo những giọt nước mắt , vì nước mắt đã biến hết thành mồ hôi rồi , mỗi khi nước mắt nó muốn chảy ra thì tớ sẽ biến nó thành mồ hôi để mọi việc xung quanh tớ trở nên bình thường , để tớ vẫn tớ . Tớ muốn mình trở thành " king of smiles "



                     sống để online chết còn lại cái nick 
                       trai_tinh


                    

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs15/02/08 · 13:20 #60
Bạn trai_tinh Viết.
Lang thang nhiều rồi , rồi sẽ đi về đâu , đến đâu làm sao mà biết , người đời nói là sống chết có số , người phật nói người có phúc có duyên ...tớ đang yên ả như bèo tấm trên mặt ao , và sắp phải bồng bềnh trên sóng nước , tớ ghét biển lắm , tớ cũng ghét sóng lắm . Sóng và biển cuốn tớ rời xa mọi người rời xa những gì tớ yêu quý . Dù không biết nhưng chẳng còn nhiều thời gian nữa , và đây cũng là lúc tớ cảm nhận rõ ràng nhất về gia đình , về bạn bè và cả mảnh đất bao năm qua mình đã gắn bó , Rồi sóng biển cũng đưa tớ đi lang thang đến những nơi mà tớ chẳng biết , nhưng trước khi rời khỏi tớ sẽ túm được theo ít nhất là những kỉ niệm vui vẻ cùng các bạn , những khoảnh khắc bất chợt làm tim tớ xao xuyến , những tiếng cười nhưng tớ sẽ không đem theo những giọt nước mắt , vì nước mắt đã biến hết thành mồ hôi rồi , mỗi khi nước mắt nó muốn chảy ra thì tớ sẽ biến nó thành mồ hôi để mọi việc xung quanh tớ trở nên bình thường , để tớ vẫn tớ . Tớ muốn mình trở thành " king of smiles "


Cuộc đời được ví như những con đường gồ ghề-chông gai...Ai cũng phải bước(những bước rất riêng trên con đường của mình)...Có người đi nhanh -Có người đi chậm (Chỉ tiếc cho những người mệt nằm xuống vệ đường ko thèm đi tiếp thôi)...Và rất nhiều lần ta tự hỏi...Những bước chân này rồi sẽ đi đến đâu,mà quên rằng...Cứ đi là sẽ đến...Cứ đi là đến mà...
Sao lại băn khoăn ?

Trịnh bảo..."Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt"...Nhưng đó là lời nói lúc "trà dư tửu hậu"...Nếu Ông ko đi nhiều nơi ,gặp nhiều số phận,thấy nhiều cái đẹp giản dị...mà cứ ngồi 1 góc thì sao có được cảm xúc để viết lên những bản nhạc bất hủ đây ?

Dù là đi ngao sơn ngoạn thuỷ-hay là đi làm ăn kinh tế...Thì cũng là cái hay ho,cái tốt đẹp vậy...Đi để thực hiện những hoài bão lớn lao của sức trẻ-để thấy được thiên hạ bao la rộng lớn đến nhường nào...Để có cơ hội được trải nghiệm mình...

Một lời chúc sớm đến bạn..."Thuận Buồm Xuôi Gió"








Trong thâm tâm ta mọi thứ đều là vô giá và đáng quý.Nhưng dưới con mắt ta mọi thứ đều trở lên ảm đạm và vô tình...
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

15039 người online, 638 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading