Online
2 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Thơ Hà Nội

imgs16/06/03 · 21:46 #1
Thấy emnhutianangmuathu có rất nhiều bài thơ hay về HN.FUTURE_HN quyết định lập topic này,cho những bài thơ viết về HN.emnhutianangmuathu chuyển thơ sang đây nhé(Cũng chẳng biết trước đây đã có topic nào cho những bài thơ viết về HN hay chưa)
HÀ NỘI

Một tình yêu giành cho Hà Nội
Hơn cả tình yêu ...sau này em sẽ tặng cho anh
Là những con đường ...đi mãi thành quen
Những chiều lang thang bỗng thấy mình quá nhỏ
Chầm chậm phóng xe,lắng nghe tiếng gió
Lá rơi nhanh tựa những tiếng thở dài
Những dòng người vẫn tất tả...ngược xuôi
Trống rỗng nhớ mong hoá thành đơn độc
Em biết rằng mình không bao giờ khóc
Mắt chỉ nhoà đi...những giọt lóng lánh...nước mưa
Hà Nội trong em...những phút giao mùa
Là nắng..là mưa...mang lòng về thanh thản
Những ngày thật buồn...quẩn quanh...Quán....
Chưa tìm nổi cho mình một khoảng trống riêng....

Một tình yêu cho những phố cổ rêu phong
Nhỏ nhỏ nghiêng nghiêng thành ra Hà Nội...phố
Em vẫn nghe những bài hát,những nỗi lòng...rất lạ
Là tình yêu của người Hà Nội....
...Đi xa...
...Tìm đến....
....Hay sẽ lại trở về...
Để nhức lòng...bài hát bỗng tái tê
Em vẫn tìm ai...một người Hà Nội
Một người chấp nhận tình yêu...khờ dại
Nơi ấy là Hà Nội
Người ấy là người Hà Nội...

Phải không anh?

Anh biết đấy...Hà Nội màu xanh
Xanh của trời mây,...những hàng cây....và gió
Những hồ nước...lao xao sóng vỗ
Bình lặng đến lạ kỳ
Là những nụ cười...Hà Nội thân yêu
Em gặp...và sẽ không bao giờ quên được
Anh đấy...em đây...và biết bao người khác
Một tình yêu chung...xa lạ bỗng hoá gần.
Có thể có...và cũng có thể không
Nhưng với em-Hà Nội vẫn sẽ là Hà Nội
Nơi mà dù một mình trong bóng tối
Em vẫn luôn tìm được một chỗ dựa...bình yên...




Nơi ấy là Hà Nội..
Người ấy là người Hà Nội...



Được MAGICSTAR sửa chữa / chuyển vào 11:38 ngày 13/08/2003
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs21/06/03 · 10:15 #2
ĐÊM HÀ NỘI

Một tối sương mù
Hà Nội trắng trời ...hơi nước
Ướt sũng trên tóc
Mỉm cười...nỗi nhớ vu vơ
Đi qua những con đường
Thật xa...ngỡ ngàng không hiểu nổi
Hà Nội bối rối
Chạnh lòng kẻ lỡ bước đêm nay

Sông Hồng...buổi tối nhiều mây
Triền cỏ ven sông yên chìm trong bóng tối
Những xoáy nước ...hút sâu...
Những cuộn vòng...chấp chới...
Người Hà Nội
Nhìn nhau...chẳng hiểu nổi nghĩ gì...

Hà Nội...hôm kia...
Chuông nhà thờ điểm lúc 3 giờ sáng
Rất vang...rất chậm...
Vội đi qua sợ gặp...chính mình
Chẳng biết rồi sẽ nhớ hay quên
Gió gió...mưa mưa...ký ức là kỷ niệm
Chợ hoa ngày Tết
Hà Nội đêm bỗng chợt ồn ào.

Đêm Hà Nội....có lẽ nào...
Bài hát rất đau,lắc đầu...không hiểu
Mãi là quá khứ
Hà Nội có đêm,như ta vẫn nhớ nhau....

4of7

4of7
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs22/06/03 · 12:22 #3
Cảm ơn FUTURE_HN quá. Những bài thơ về HN tôi đã viết, thực ra là trong lúc buồn, tuyệt vọng, và cố tình bóc trần những góc cạnh và ngóch ngách của Hà Nội, chỉ với hy vọng một ngày có ai đó đến mang tình yêu HÀ NỘI đến cho tôi.Tôi xin post lại những bài thơ ấy sang topic này, để nhắn nhủ với bạn bè rằng, hãy tin và hy vọng nhé, hạnh phúc rồi sẽ đến với bạn.

duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than

duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs22/06/03 · 12:27 #4
Hà Nội trong tôi
Là những con đường dài đầy bụi
Đi xe máy không thể nào chịu nổi
Phát ốm vì bụi khói ô tô

Hà Nội trong tôi là những bờ hồ
Dầy kít các đôi yêu nhau không còn nơi nào cho tôi hóng gió
Hồ Gươm tuy nhỏ
Cũng là nơi cho bao kẻ xa nhà sống kiếp bơ vơ

Lang thang giữa phố phường chẳng thể làm thơ
Bởi những cô hàng rong mặt sạm đi vì nắng
Chợ người dài dằng dặc
Những đứa trẻ vật vờ móc túi tại bến xe

Hà Nội trong tôi là những đêm hè
Muốn cầm gậy đập tan ô cửa nhỏ
Ước mình được như ngọn gió
Bay lên trời ngủ giữa những vì sao

Ban mai Hà Nội lao xao
Chợ buổi sáng bên cầu Long Biên nhộn nhịp
Người nông dân với gánh hàng kĩu kịt
Rau đổ về thành phố một mầu xanh

Thôi lại ước ta là ngọn gió lành
Xua tan đi giọt mồ hôi nặng trĩu
Trên trán những con người mới ban mai đã vô cùng bận bịu
Trên những khuôn mặt người hối hả lúc vào ca.



********


Hà Nội trong tôi là những phố dài
Quán xá lô nhô chỗ thò chỗ thụt
Đi trên vỉa hè có lần bước hụt
Các bác làm đường đào xuống lại lấp lên
Thôi bây giờ hãy thử nhìn lên
Dây điện loằng ngoằng chẳng ra thể thống
Ôi những con đường rất dài rất rộng
Lởm khởm gồ gề như cõi lòng ta

Hà Nội vẫn còn những hàng cây và con phố nhiều hoa
Vậy cớ gì lòng ta không có hoa thơm nở
Chỉ có điều ta chưa mở cửa
Thôi vẫn chờ một người lạ đến trồng hoa.



**********


Hà Nội trong tôi là một con sông
Nước đen ngòm, gọi là sông Tô Lịch
Chắc ngày xưa nước cũng xanh như ngọc bích
Ai đã làm cho sông phải đớn đau?
Lòng ta không như sông nhưng cúng đang cuộn ngầu
Những ích kỷ, ghen tuông, và nhìn đời hằn học
Ta đã sống đầy đam mê khát vọng
Như sông kia từng chở nặng phù sa

Ta biết chắc rằng xưa kia bên bờ sông trồng rất nhiều hoa
Tâm hồn ta gần đây thôi cũng vậy
Sông Tô Lịch như mọi người đang thấy
Người ta đang dắp kè, cải tạo lại sông

Lòng ta vẫn đang mong
Ai đó đến xoa dịu nỗi đau, xua đi cái nhìn đời hằn học
Để cây xanh lại mọc
Toả mát tâm hồn,toả mất cõi lòng ta.


********


Hà Nội trong tôi là những ngõ phố ngoằn ngoèo
Tìm đến được nhà ai cũng phát mệt
Đường vào tim em đã bao giờ anh đi hết?
Cũng chỉ ngoăn ngoèo như Hà Nội cổ thôi


******

Hà Nội trong tôi là những dãy phố dài
Biển quảng cáo cái to cái nhỏ
Ban đêm về lập loè xanh đỏ

Người qua đường chẳng biết có ngắm không
Từ nhà cao cho đến quãng đường vòng
Đâu đâu cũng thấy toàn là quảng cáo
Trên ti vi và trong từng sạp báo
Quảng cáo len vào từng góc phố nhỏ xinh

Lại tự ngẫm cho mình
Không biết có nên treo quảng cáo
Nào ai muốn mua chút buồn, chút ngông, chút đơn côi hay sầu não
Khi một mình ta trên phố lang thang.

Mua đi ta khuyến mại thêm chút nắng váng
Khi mùa đông mang về nhà sưởi ấm
Bạn sẽ thấy nỗi buồn ta rất đậm
Một nỗi buồn đan dệt những đam mê




**********


Hà Nội trong tôi là quán nước chè xanh
Của bà cụ gom tháng năm ngồi bên hè phố
Gió đi qua nhẹ nhàng như hơi thở
Phố nắng vàng xao xác lá rơi

Hà Nội trong tôi là cổng trường học đông người
Nơi góc tường rêu phong có bác ngồi khâu giầy vải
Nắng vàng chạy mãi
Theo gót hài của cô bé nữ sinh

Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh
Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ
Cả những đêm khuya khi mùa trở gió
Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng

Hà Nội trong tôi là những mảnh trăng
Tan ào nưóc Hồ Tây sóng sánh
Cô vớt rác trong mùa đông lạnh
Trả lại cho hồ một mảnh trăng nghiêng

Hà Nội trong tôi là những mảnh đời riêng
Có những nỗi niềm không ai tỏ
Có cả nỗi niềm tôi trong đó
Ngày từng ngày cuộc sống vẫn đi qua.



**********

Phố

Phố không dành cho những kẻ làm thơ
Bổi vì phố qúa ồn ào và dòng người vội vã
Đi giữa phố ta như người xa lạ
Ngẩn ngơ buồn trước một thoáng heo may

Thấy gì không hả phố chiều nay
Những chiếc xe thồ rời nội thành trở về tổ ấm
Sau một ngày không bình lặng
Vẫn thấy nụ cười trên môi cô gánh hàng hoa

Thấy gì không hả phố chiều qua
Giờ tan tầm từng dòng người ùn tắc
Sao phố không tự mình thắc mắc
Giá lòng mình rộng hơn một chút có hay không?

Những lúc buồn lại đạp xe thong dong
Ngắm phố và ngắm những con người rất phố
Những cô quét rác ao xanh
Những em bé đánh giầy với thân âo mong manh

Dòng xe vẫn trôi nhanh
Vẫn tự hỏi sao lòng mình không rộng hơn một chút?



**********


Kiến trúc không phải chỉ riêng một ngôi nhà
Có bức tường và những ô cửa nhỏ
Kiến trúc còn là không gian trong đó
Có những con người dưới mái ấm của trở che

Bởi không gian đâu chỉ là khoảng trống đầu hè
Mà không gian còn là kỷ niệm
Những gì đi qua ta luôn hoài niệm
Để được những gì, ngoài những đớn đau?

Viết cho Hà nội của một người đến sau
Viết riêng cho thành phố của tình yêu và nỗi nhớ
Em đang đi qua lắng nghe từng hơi thở
Trên những con đường mà anh đã đi qua

Để Hà Nội sau lưng với những con phố nhạt nhoà
Em và anh đi xuyên qua hoài niệm
Vẫn không gian đó nhưng thay bằng kỷ niệm
Của những con đường mà ta sắp đi qua

Hà Nội ơi sao chẳng thể rời xa
Bởi những kỉ niệm thân thương mà ta chưa hề tới...


*********

Em thường trở về nhà khi trời đã tối
Bởi không phải đang đi về tổ ấm của mình
Mà đang đi về một khoảng trống lặng thinh
Có bốn bức tường và con mèo nhỏ

Thành phố thân thương mà anh yêu đó
Em vân thường qua khi lấp lấnh những ngọn đenf
Em không thấy hàng cây hay góc phố thân quen
Chỉ thấy những ngôi nhà và mọi người trong đó

Ngốc nghếch phải không anh nếu ước mình là cỏ
Thả hồn mình theo những phiêu du
Hạnh phúc sẽ tan nhanh như giọt sương mù
Và không ấm như ngôi nhà có lửa

Xe buýt đưa em qua từng con phố nhỏ
Ngắm nhìn phố phường qua cửa kính ô tô
Giây phút làm thơ, đôi mắt khép hững hờ
Phút thư giãn sau một ngày bận rộn

Xe đưa em qua sông Hồng rộng lớn
Lại thấy mình như nhỏ bé hơn...

Về muộn như thế này để thấm thía nỗi cô đơn
Để thấy thật cần cho mình riêng tổ ấm
Để mai sau mỗi chiều tan tầm sớm
Vội về nhà nhóm lửa, thắp đenf lên

**********


CỎ

Lúc nào em cũng ước mơ
Một ngày bình yên được nằm trên cỏ
Và hôm nay trong buổi chiều lặng gió
Được gối đầu lên cỏ, bên anh.

Nhìn mây trắng trôi trong giây phút bồng bềnh
Anh ngồi quạt cho em lim dim ngủ
Em nghe thấy bình yên về trú ngụ
Trên bàn tay anh vuốt lọn tóc mai

Đâu còn thấy tiếng thời gian thở dài
Bọn mình đang ở xa Hà Nội
Em nằm nghe gió sông Hồng thổi
Như trong bài ca mình đã hát cùng nhau

Em nằm đây và thấy mọi nõi đau
Từ cái thưở ngày xưa bỗng nhẹ nhàng tan biến
Mở mắt thấy nụ cười anh hiển hiện
Bỗng thấy quanh mình đầy cỏ, đầy hoa

Em biết rồi một ngày anh sẽ phải đi xa
Tới Berlin, Maxcơva...hay một nơi nào đó
Mong anh không bao giờ quên một nơi đầy cỏ
Có hai người lặng lẽ bên nhau.




********


Điều kỳ lạ

(Viết trong bách thảo)

Bách thảo xanh
Đi bên em bàn tay anh lóng ngóng
Hết vò đầu bứt tóc
Lại nhìn em mỉm cười

Bách thảo ơi
Mình bên nhau vừa đi vừa hát
Lá vàng rơi như tiếng nhạc
Trên lối ta về

Đi giữa trăm cây như trăm nỗi đam mê
Tự hỏi sao chúng quấn chặt vào nhau chằng chịt?
Sao đang giữa đường đời mờ mịt
Cuộc đời này cho em gặp được anh?



**********


Em cầm giỏ nỗi nhớ
Đi trên phố và rao
Ai mua nõi nhớ không nào, nhớ đây
Nỗi nhớ xanh như hàng cây
Trong vườn bách thảo
Nỗi nhớ ngọt như mùi bánh táo
Anh bón cho em trong lúc đói mèm
Nỗi nhớ dàì như từng đêm
Nhớ anh mất ngủ
Nỗi nhớ về trú ngụ trong mắt nhìn đắm đuối thân yêu
Nỗi nhớ trong như buổi chiều
Anh vòng tay định bế
Nhớ ơi sao mà nhớ thế
Ai mua nỗi nhớ không nào nhớ đây
Nỗi nhớ xanh như hàng cây?





duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than

duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs22/06/03 · 17:52 #5
Bởi FUTURE_HN gửi PM mời tham gia topic nên vội chạy về nhà lục đống báo cũ chép vài bài thơ về HN tặng moi nguoi.


ĐẤT NƯỚC


(Nguyễn Đình Thi)

(Chỉ trích đoạn thơ viết về HN,một đoạn thơ kinh điển khó ai có thể quên. Đặc biệt là không gian lung linh một mầu vàng lưu luyến ở hai câu thơ cuối đoạn. Sắc vàng của nắng và lá trên cây, bay bay trong không gian và trải đầy mặt đất.)

Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy?



******


MÙA LÁ ĐỔI MẦU


(Trần Thị Nhơn)

Tháng mười về Hà Nội chớm thu sang
Heo may đầu mùa tràn vào phố nhỏ
Gió bay đến gõ cửa phòng em ở
Cơn gió nào cũng nhắc nhở về anh

Em đi về qua lối ngõ thân quen
Thấy lá đỏ lung linh trên mái phố
Mùa thu đấy mùa thu bay trong gió
Mùa thu xao xác lá trên đầu

Xao xuyến lòng em khi lá chuyển mầu
Những chiếc lá phơi mình trên mái ngói
Có chiếc lá nhẹ rơi trên mặt gối
Chiếc lá nào cũng nhắc nhở về anh

Em tiễn anh đi vào mùa lá non
Chuyến tầu ấy áo xanh mầu bộ đội
Chuyến tầu ấy cùng anh lên biên giới
Em quay về ngõ phố một mình em

Dải đất biên thùy em chưa đến chưa quen
Nhưng em nhớ vì có anh ở đó
Rừng biên giới một mầu lá đỏ
Chiếc lá nào đậu xuống vai anh

Đã một mùa cây thay lá em xa anh
Em bỗng muốn được làm chiếc lá
Mùa thu đến đổi mầu vì thương nhớ
Rồi theo từng cơn gió đến cùng anh.

(1950)


Đây là một bài thơ rất hay, rất tình cảm, sâu lắng mà dịu dàng. Sâu lắng và dịu dàng mùa lá đỏ lúc chớm thu Hà Nội. Tôi thích nhất hai câu thơ ?oCó chiếc lá nhẹ rơi trên mặt gối/chiếc lá nào cũng nhắc nhở về anh.?


*******

MỘT NGÀY

(Nguyễn Thị Kim Thu)

Vài nét về tác giả:

Nếu như ta vẫn thường nói, văn tức là người, thì đọc thơ Nguyễn Thi Kim Thu ta thấy thế giới tâm hồn của nữ sĩ này hiện lên khá rõ. Có vẻ như mỗi bài thơ của NTKT đều bám chắc vào một nguồn cơn có thực ở trong đời, ít nhất thì cũng bật lên từ một suy ngẫm một trăn trở vân vi đã hơn một lần trở đi trở lại trong lòng chị. Đa đoan nhưng không mất tỉnh táo, đắm đuối mà không quên bổn phận. Những tình huống dễ gặpnhưng khó tả trong cuộc đời ấy được NTKT diễn đạt bằng câu chữ nhìn chung là chính xác và chặt, ít khoa trương. Bài ?oMột ngày? là ví dụ về giọng thơ này. Cảnh và tình quyện vào nhau,chuyênr hòa sang nhau, tất cả chỉ nhằm diễn đạt một khoảnh khắc có thật trong hồn người.



Tháp Rùa trầm mặc soi gương
Đường khuya
Hoa sữa im hương
một mình
Phố dài hun hút lặng thinh
Không gian khép lại vô tình đâu đây
Tây Hồ dăm lượn sóng đầy
Monh manh chút gió heo may lạc mùa
Chợ trời thưa thớt bán mua
Thinh không nhợt nhạt nắng đùa vô duyên
Giọt buồn lễnh loãng cay men
Bơ vơ không chốn thân quen giữa đời
Lang thang côi cút nụ cười
Lao xao bóng lá chiều vời vợi xanh

Một ngày
đằng đẵng
vắng tanh
Bâng khuâng
Hà Nội không anh
một ngày?



(Rút từ tập ?oBông hồng không gai? NXB văn học 1997)


*******


[b]BÊN MAI VÀNG

(Phi Tuyết Ba)

Phi Tuyết Ba là một nhà thơ nữ nổi tiếng có nhiều bài thơ được phổ nhạc. Mỗi khi nhắc đến Phi Tuyết ba người ta hay nhắc tới câu thơ ?oSao anh lại ngỏ lời/Vào một đêm trăng khuyết/Để bây giờ thầm tiếc/Một vầng trăng chưa tròn.? Trong buổi học tin học đầu tiên ở trường chị bạn ngồi cạnh thì thầm ?oCô này là nhà thơ Phi Tuyết Ba đấy?. Thì ra cô là giáo viên tin dạy môn tin học ở trường tôi, ngạc nhiên quá. Nhưng ở trường trông cô không giống một nữ sĩ mỏng manh, lãng mạn chút nào cả, cô là một cô giáo tin học nghiêm khắc.


Dưới đây là bài thơ gần đây của cô



Anh thương em-mùa đông Hà Nội
Rét tê lòng sưởi chiếc lá bàng khô
Anh thầm giục cây mai vàng nở sớm
Gửi cho em sắc nắng mong chờ

Ôi mặt trời phương nam rực rỡ
Cứ lặng thầm chói tỏa tựa cánh mai
Nhớ thương anh ánh mắt em ẩm ướt
Một bông mai âu yếm bảo em cười

Em tựa bóng cây mai như thế
Giữa đô thành xuân sắc nhớ người xa
Và em muốn đi đến cùng lặng lẽ
Đến bao giờ?
Em hóa một nhành hoa

3.2003

*****


NHỮNG MẢNH VỠ[/b]

(Bùi Sim Sim)

Một gương mặt không sớm không trưa
Một nụ cười không nắng không mưa
Một cõi lòng không chiều không tối

Ký ức xanh lạc giữa chiều xanh
Con đê xanh lạc giữa phố xanh
Nỗi buồn mầu gì không biết nữa

Sấu Hà Nội mùa này chua dịu thế

Thương bát canh xưa suông nhạt với gió Lào
Nỗi nhọc nhằn liếm láp cả chiêm bao
Mẹ không còn. Quê giờ thành quá khứ

Chợt giật mình, Tây Hồ trăng sáng quá

Phố vẫn đông cây vẫn thản nhiên xanh
Một chút gì the thắt phía mong manh
Trước cao rộng bầu trời, sau vòm lá?

Ta lại lớn sau mỗi lần đổ vỡ!

12.2000.


duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than

duong pho mua dong, doi moi em la dom lua hong, ru doi di nhe, cho ta nuong nho luc tho than
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/06/03 · 00:18 #6

Traàn Haø Nam


 


Qui Nhôn muøa hoa söõa


 


Ngôõ nhö  Haø Noäi


Höông hoa söõa traøn veà


Chuyeän cuõ ngôõ chöøng phai laõng


Chôït noàng naøn höông ñam meâ


 


Laù thö möôøi laêm naêm


Keïp caùnh hoa söõa nhoû


Tình hoïc troø thoaùng choác


Suoát ñôøi coøn vöông


 


Möôøi laêm naêm


Phaûi chaêng Quy Nhôn


Hoa söõa chæ coøn noàng vaø gaét ?


Hoa söõa ôi


Sao trôù treâu ñeán theá


Laøn höông cöù quaán trong loøng?


10.2002



[size=4][red] Ta trai Binh Dinh hoi kho cung - Rat that tha rieng phong cach mien Trung
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs24/06/03 · 00:20 #7

TRẪ?N HẪ~ NAM


 


Noãi nhôù


 


Em coù theå ñaõ laõng queân ngaøy aáy


Möa giaêng muø laõng ñaõng phoá? vaø toâi


Con soùng Qui Nhôn cuoän traøo boït traéng


Ngaán dö ba trong loøng phoá, möa rôi?


 


Em ñaõ coù theå tuyeät vôøi haïnh phuùc


Chuyeän ngaøy xöa thaønh coå tích maát roài


Toâi nhuùt nhaùt khoâng daùm laøm hoaøng töû


Em vaãn laø coâ beù Loï Lem thoâi


 


Baây giôø möa rôi, baây giôø mình toâi


Lang thang phoá Qui Nhôn noàng hoa söõa


Laøn höông aáy cöù meânh mang gôïi nhôù


'aõ xa roài, con soùng nguùt ngaøn khôi


11.2002

Ta trai Binh Dinh hoi kho cung - Rat that tha rieng phong cach mien Trung

ĐỈợc tranhanam sửa chữa / chuyfn vào 01:02 ngày 24/06/2003
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/07/03 · 12:06 #8
MƯA HÀ NỘI
Hà Nội đã vào mùa mưa bão?
Ra khỏi nhà luôn phải mặc áo mưa
Dẫu sáng nay trời còn như đổ lửa
Hà Nội trở nên Sài Gòn tự bao giờ

Bạn ạ...Hà nội khác Sài Gòn
Mưa dài hơn và nắng cũng nhẹ hơn
Với những người lang thang trong gió,nắng
Đến khi mưa lại tiếp tục...ra đường

Hà Nội cũng khác Huế cố đô
Mưa rất dài với vô vàn là nước
Ai dám lang thang dưới ào ào mưa trút
Đến cả tuần liền mà không mặc áo mưa

Mưa Hà Nội cũng đỏng đảnh,kiêu kỳ
Con gái Hà Nội rất chi là khó hiểu
Rất mực dịu dàng...mưa nhẹ bay trên tóc
Giận dữ kinh người...Hà Nội bão giông

Ta thích ngắm Hà Nội mưa phùn
Với cả những cơn mưa rào mùa hạ
Gió heo may...lá rơi cùng mưa xuống
Mùa đông mưa trời Hà Nội lạnh thêm

Cứ mỗi năm thu qua rồi đông đến
Để bắt đầu xuân lại hè qua
Mưa rơi roi mang lại nhiều kỷ niệm
Hà Nội trong mưa....Hà Nội bốn mùa....


Nơi ấy là Hà Nội..
Người ấy là người Hà Nội...



Được FUTURE_HN sửa chữa / chuyển vào 12:07 ngày 03/07/2003

Nơi ấy là Hà Nội...


Người ấy là người Hà Nội...

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs03/07/03 · 13:31 #9
XA HÀ NỘI
Một ngày đi xa
Nhìn mãi đâu đâu...nơi nào là Hà Nội
Trời vẫn xanh...đêm vẫn là bóng tối
Nhưng...chẳng phải là nhà

Đường quanh co chạy lưng chừng núi
Không như Hà Nội...tấp nập người ,xe
Người dân quê mến khách,hiền hoà
Sao bỗng thèm nét kiêu sa ...Hà Nội
Đứa con gái chưa bao giờ biết sợ
Chẳng dám lang thang trong bóng tối nơi này
Cũng gió...cũng mưa...cũng vẫn những con đường
Khi thấy cô đơn...ta là người xa lạ.

Cả thành phố vẫn xanh màu cây lá
Ở tít trên cao...lá đâu rụng xuống đường
Đâu tạo thành những vòng lá xoay tròn
Mang lại nét riêng-những con đường Hà Nội.
Sóng nước vẫn nhấp nhô,trôi nổi
Nhưng đôi bờ....chẳng giống Hà Nội chút nào
Ta cứ so sánh...để rồi thấy cồn cào
Hình như ta đang nhớ....

Trở về thành phố
Những người thân quen ,những cảnh thường ngày
Khi ra đi...tưởng không nhớ nơi đây
Sao trở về lại khóc?????

4of7

4of7
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs07/07/03 · 11:08 #10
Thu phố
Cô hàng rong qua phố
Thúng rơm vàng ruộm thu
Cốm non thơm trong gió
Mang "em" về đấy ư?

Đòn gánh cong nghiêng thế
Làng Vòng đúng không "em" ?
Ủ xanh mùa trong hạt
Ấp iu cả hồ sen

Vẫn nâu sồng màu cũ
Mấy trăm năm hẹn hò
Đón "em" thành một bến
Mái phố hương mùa thơ.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

22778 người online, 633 thành viên

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading