Cũng khoảng thời gian này năm ngoái, mượn được cái camera của đứa bạn thế là vác đi quay lung tung khắp Hà Nội và tất nhiên không thể bỏ qua Phan Đình Phùng. Lúc đang lia máy chậm chậm từ bên này đường sang bên kia đường, được vài giây thì chợt nhận ra có sinh vật gì đó đang động đậy trên màn hình. Ngó ra ngoài thì là một đồng chí bộ đội đang xua tay, đây là nơi ở của các sếp nên không được phép quay phim, chụp ảnh. May mà không bị tịch thu máy. Đi thêm một đoạn nữa, lần này thì không dám quay Bộ quốc phòng mà chỉ quay nhà thờ Cửa Bắc ở phía bên kia đường thôi. Hồi đấy cũng không biết là có thể vào trong (ở trong còn có một nhà trẻ) nên chỉ đứng quay ở ngoài, phí quá.
Thời gian còn đi học tiếng Anh ở trường Nguyễn Tri Phương bên đường Quán Thánh mình hay đi qua phố Nguyễn Cảnh Chân. Cứ suýt xoa mãi với bọn bạn là giá mà được ở trong cái nhà ở góc PĐP - Nguyễn Cảnh Chân.
Ngày trước, lâu lắm rồi (khoảng năm 93-94) hồi mà Hoa Học Trò còn rất hay, mình có đọc được một bài tản văn của chị Trang Hạ. Từ đó đến giờ, 10 năm, mình vẫn xếp đó là bài tản văn hay nhất về Hà Nội. Thật may mắn vì mình có thói quen sưu tầm về Hà Nội, đã chép và bây giờ gửi lên đây để mọi người cùng đọc. Không nói về đường Phan Đình Phùng nhưng chắc ai cũng nhận ra thôi.
Phố yên tĩnh ( Trang Hạ )
Không rõ mình đã giữ lại được chút gì của mùa thu, của con phố lang thang buổi chiều đạp xe một mình và bất chợt cười như kẻ khùng? Lối cũ dịu dàng, xôn xao bên những vòng xe quay mê mải. Gió cuốn theo một chiếc lá đỏ dễ thương. Này em, cô bé tóc ngắn đừng vội nghĩ rằng chỉ riêng em mới biết níu dài thêm con đường tan học để được đi qua phố- yên- tĩnh.
Phố-yên-tĩnh trải dài hai hàng cây xa tít tắp như chờ người xa về lại hay làm cho có kẻ không dứt nổi để ra đi. Phố nhiều hoàng lan và hoa sữa, hai thứ cây chỉ mùa thu mới biết mình duyên dáng. Bây giờ không phải vô cớ mà giờ tan trường nào học trò của mấy ngôi trường trung học kế đấy Chu Văn An - Hoàng Diệu - Phan Đình Phùng cũng có nhóm đạp xe dọc theo phố nhẩn nha thong dong, ngắm hè phố quen và những ngôi nhà không đổi khác. Ừ, mấy năm rồi nhà bên đường không có gì đổi khác. Bờ rào ngang vai mình xanh rêu, vôi tường cũ kỹ và khu vườn yên , tôi ngày xưa chỉ dám đứng ngắm, rồi lặng lẽ đi qua. Để lại đây và mang theo khá nhiều kỷ niệm. Những con bồ câu ngày xưa đã đi đâu mất, bóng đôi cánh trắng còn vướng lại trên gióng ngang treo đèn đường.
Hồi ấy, con đường buổi chiều thân mật thả lá rụng từ bên này sang mái phố bên kia. Xác lá khô dạt bên hè đường, tiếng lăn nghe gai gai buồn. Phố chia hình xương cá, hàng loạt phố nhỏ chạy ngang qua giống như những gân lá xinh xinh. Ngõ hẹp hoa sữa thơm về đêm. Hoàng lan cũng thơm đêm, ký ức nôn nao và nghe lòng mình trĩu nặng. Kỷ niệm góp nhặt bằng dư âm của nốt nhạc trong trẻo ngân thầm nơi ký ức. Đêm về trên phố, tôi vẫn khe khẽ hát bản tình ca một mình. Gió của hồ thảng hoặc gõ cửa một giấc mơ đêm nào đó, kẻ độc hành đôi khi nghe thấy tiếng sóng trong lòng, buồn buồn và không rõ nét.
Ngày xưa còn đường ray, xe điện chạy túc tắc giữa phố làm người khách lạ nhiều khi ngẩn ra.Tôi đi giữa phố, để mặc nỗi nhớ xuôi về những năm nào tuổi thơ xa lắc, nghe tiếng chuông tàu điện leng keng mỗi sáng, chở những lao xao dọc phố, và hoa, và mùa thu đi vào trong phía trung tâm. Bây giờ không còn xe điện, lòng đường không còn dấu tích hai vệt đường ray in hằn tháng năm nữa. Đã mấy mùa thu hoa sữa lẫm chẫm sắc bông li ti tri suốt từ đầu phố Thụy Khuê đến vườn hoa Hàng Đậu. Hoàng lan vườn ai cong cành lá, đu đưa mơ màng. Học trò qua đây ít người nghển cổ nhìn vào tận trong vườn nhà người như tôi xưa. Buổi chiều, tôi đạp xe dọc phố, ngửa mặt nhìn bầu trời xanh yên bình một thủa, tìm đến nơi mà kỷ niệm đã sinh ra. Tôi cố tìm gió, nắng, hoa của mùa thu ấy, dù biết rằng mình đã xa lắm tuổi mười bảy. Nhớ có lần nghe Nam kêu: Phố của hương hoàng lan... Tôi không chịu thế: Đó là hương hoa sữa!... Giờ đi lạc giữa đám học trò tan trường mới thấy mình lạc lõng, thấy mình buồn bã và nuối tiếc cồn cào. Mới hay mình giờ như cơn gió cô độc, chẳng bao giờ hiểu rằng mùa thu nào cũng vẫn dịu dàng như thế, duy chỉ có những người thân yêu là xa, ngày tháng cũ cũng đã cách xa. Tôi buồn, và cười như kẻ khùng, thấy mình đánh mất hết thứ này đến thứ khác quý giá.
Phố - yên - tĩnh chìm nửa trong chiều. Hoa sữa non màu xanh, nở ra trắng ngà. Hoàng lan trong vườn ai cũng đã nở hoa vàng, kín đáo trong chùm nụ non xanh. Mái phố ấp ủ hương thơm, tán lá che chở bình yên cho hồi tưởng âm thầm, đêm xuống mới hào phóng ban phát tất cả cho kẻ độc hành. Mùa thu tóc dài - mùa thu yêu thương, và còn mùa kỷ niệm cho những kẻ cũ tìm về nhận ra nhau dưới những hàng cây đan nhau trong lòng phố.
Take a sad song and make it better.
To Chitto: Đúng trăm phần trăm bác Chitto, tớ vẫn còn giữ quyển bảo đấy đến tận bây giờ, đó là một quyển Hương Đầu Mùa. Đổi lại cho đúng với nguyên bản.
Được godfatherhn sửa chữa / chuyển vào 22:55 ngày 02/07/2003