Tại sao tôi yêu Hà Nội à, có lẽ câu hỏi đó nếu trả lời kỹ càng thì khó quá, nó cũng mơ hồ như khi người ta hỏi tại sao bạn lại yêu cô ta hay anh ta vậy, chả ai biết chính xác là sao cả...có lẽ giống như một cái gì đó đã trở nên quen thuộc thân thiết với bạn , gắn bó với bạn lâu rồi mà đôi lúc bạn coi như một điều hiển nhiên trong cuộc sống vậy. Nhiều khi tôi cũng chẳng ý thức được rằng tôi yêu mảnh đất này, chỉ đến khi có việc phải đi xa dài ngày tôi mới thấy sao mà muốn về quá nhỉ, xách xe chạy vòng vòng để nhìn thấy những gì đã trở nên quen thuộc với mình. Hà nội trong tâm trí tôi, đó là tuổi thơ của tôi với một Hà nội những năm nghèo khó nhưng vui vẻ và vô tư,khi đó bọn trẻ con chúng tôi luôn luôn cảm giác thiếu ăn, đứa nào beo béo một tí là nổi nhất hội ( chả bù bây giờ cả lũ đứa nào cũng béo ) , là những buổi tối mất điện thường xuyên cả đám trẻ con trong khu tụ tập chơi những trò chơi mà bây giờ đã thất lạc hết cả, rồi khi Tết đến thì đúng là vui như Tết thật sự, đi mót từng quả pháo rơi rụng về đốt tiếp hay háo hức ăn theo mấy anh lớn hơn đi vào Bình Đà, chăm chăm chờ đến bữa ăn để tha hồ mà chén, nhớ năm cấp 2 có thằng bạn cùng lớp chỉ sau có mấy ngày Tết là mặt phệ hẳn ra, nó bảo ăn bù cho 361 ngày còn lại.. là những năm cắp sách đến trường, nhớ thời đó hình như bọn tôi chả mấy khi chịu học ở nhà, có bài tập thì làm, không có là chuồn đi chơi luôn, 1 đám cởi trần trùng trục đi dính ve hay lội ra mấy con mương tanh ngòm để lấy giun về nuôi cá chọi, chắc chỉ có đến năm cấp 3 áp lực phải thi đỗ vào đại học mới khiến bọn tôi phải học nhiều hơn.
Đó là thời nay của tôi với một Hà nội giàu có hơn, khi cả thành phố cứ hối hả nhộn nhịp, sự vui vẻ vẫn còn nhưng vô tư thì đã mất đi ít nhiều theo sự bận rộn của việc mưu sinh. Có những sự hối hả thật và cũng có những sự hối hả giả, khi chen lần giành giật nhau từng cm đường để tiến lên, hoặc ngó nghiêng vượt đèn đỏ, nhưng hoá ra nhiều người trong đó không có việc gì khác hơn là đang trên đường đi uống cà phê, hoặc đơn giản là không thích chờ đợi mặc dù chả có việc gì cả. Kể cũng hay thật, nhưng rèn luyện một đức tính nhanh nhẹn cũng là điều tốt chứ nhỉ. Mà phải công nhận là con gái Hà nội bây giờ đẹp hơn ngày trước, (xin lỗi các chị và các bạn nữ cùng thời với tôi nhé, không phải là do tôi ghen ghét gì mà nói thế đâu, chân lý thì cần được tiếp cận thôi mà, hê hê

), từ ngày phải lắp gương chiếu hậu tôi lại có thêm 1 việc để làm là ngó vào gương xem có cô bé nào phía sau không để ngắm nghía, hay hôm trước đi khám mắt bác sĩ nhắc nhở là mắt anh chuẩn bị lác sang hai bên rồi đó. Khổ, tôi có muốn thế đâu, nhưng hoàn cảnh xô đẩy thì biết làm sao. Hà nội ngày nay rộng hơn nhiều với những con đường lạ hoắc mà mỗi khi có việc phải đi đến là tôi thủ ngay cái bản đồ update để đỡ phải tìm lâu, vậy mà rồi cũng phải hỏi các anh xe ôm cho nhanh. Là những con đường mà hàng ngày tôi đi học rồi bây giờ là đi làm,những con đường đã đẹp hơn, nhưng vẫn bụi bặm và lại đông đúc hơn nhiều.. tôi nhớ thời cấp 3 đi học qua lại trên đường Chùa bộc 1 tuần tắc đều đặn 3 lần, cũng chả hiểu tại sao lại có cái quy luật đó, còn giờ đây nếu đường Chùa bộc mà không tắc thì đúng là có sự kiện lạ nào đó đang diễn ra. Có lẽ bây giờ bụi đường cũng là một dấu ấn về Hà nội, khi mà sáng ra mặt mũi nhìn còn tàm tạm, chiều về đến nhà là đen thui, gỡ ra được thì đen cả cái khăn mặt, mà sao lắm bụi thế nhỉ, hình như mỗi lúc một nhiều hơn, đến 7-8 giờ tối các chị vệ sinh môi trường khua chổi thì đúng là nồng độ bụi chắc nhiều hơn cả ôxy trong không khí. ông anh trong văn phòng đùa rằng có gì bí mật cứ đem về Hà nội mà giấu, vệ tinh với máy bay theo dõi có cho bay cả ngày cũng chả nhìn thấy cái gì cả.
Tản mạn vài dòng lúc rỗi rãi thôi, đến giờ phải bận rộn rồi.... ( không hiểu chúng nó hẹn ở quán nào nhỉ...

)