Chị ơi!
Trong đời này điều gì cũng vô thường chị nhỉ? Nhưng sau những nỗi niềm cứ hầm hập nóng?
Cứ như là mình sốt suốt đời.Nhiều khát vọng yêu, nhiều trăn trở...Mình thành người đa đoan khi nào không biết?
Nói thế nào với chị.Chẳng bao giờ em nghĩ im lặng là hay ho nhưng lúc này lại chẳng tin tưởng vào ngôn từ.
Ngày tình yêu rũ bỏ tình yêu - cứ ngỡ những khát khao dịu lại, nhưng có bao giờ được như thế đâu.
Chị có thế không nhỉ?Ngày nào cô đơn cũng là từ thường trực. Ham muốn được yêu đến phát cuồng.Bao giờ cũng thiếu, bao giờ cũng không đủ, bao giờ cũng muốn vơ lấy vào mình...
Ơ em chẳng quen được với những điều mà người ta gọi là tình yêu, hay là yêu đương nó không thích em. Mơ tưởng gì chị nhỉ? Cứ lạnh lùng sống có được không? Đôi khi em đi qua những nụ cười mà lạnh cả sống lưng, bàn tay chảy mồ hôi như có người dí dao vào cổ.Ánh mắt người ta như là tia la de ấy . Chiếu vào mắt mình loá sáng, bỏng như phải lửa. Em quay mặt đi và chẳng khi nào còn quay lại được...
Nói lời yêu với một cô gái khác dễ như ăn bánh quy.Không xúc cảm. Thấy mình tàn nhẫn. Không phải với cô ta mà là với chính mình.Hay hết cả rồi.Em chết chưa???
Sao chị cứ tin , cứ yêu , cứ hi vọng mãi...
Em chẳng biết tại sao mỗi một dòng sông phải có đôi bờ?
Người ta đã nói với em là : // = đôi bờ song song 2 người 1 bóng.
Cứ tưởng tượng mình đứng trước biển.chẳng nhìn thấy gì cả ngoài khơi. Chỉ vời vợi sóng. Thế là chẳng phải đôi bờ rồi nhé, mộng mơ sẽ câm lặng như người ta...
Chị sẽ yêu thế nào?
Em nói từ đó hằng ngày nhưng cũng chẳng hiểu nó.Đời người có phải tất cả những sóng sánh đều từ nó mà ra.Yêu á??? Làm sao để yêu.Cứ khát khao những điều mê mải.Hay là em điên???
Chẳng hiểu vì sao lại nói những điều này với chị.Cứ tuôn ầm ầm những tâm tư như thác.Em đi tìm người để nói với họ về em, nhưng đôi gặp một người thì lại chẳng biết nói thế nào cả.Đôi khi những thanh âm tắt đi lại là lúc nỗi niềm được chia sẻ. Có phải thế không hay là em lại liên thiên.Thèm một người bạn để được ngồi im lặng...
Người ta nói với em là rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi. Sao mà ghét thế.Ai chẳng biết rồi em sẽ quên.Sẽ ôm một mối tình khác, sẽ yêu một màu áo khác...
Một chiều nào đó nhỉ, khi ngồi trong một quán cafe nào đó sẽ có một người lặng lẽ nghĩ về em.Ai đó viết:
Có một chiều nghe thời gian rơi trong ly cafe lóng lánh
Hơi thở qua kẽ tay buốt lạnh
Cơn lạnh cuối đông
Những đau đáu về dòng sông
Dự án ngập đầy con số
Bàn phím lách cách những tiếng buồn riêng
Tâm hồn lách cách những nỗi niềm
Người đàn ông ấy bên cây nạng gỗ
Trống vắng như là khoảng không
Có một chiếu đường phố mênh mông
Trái tim vỡ những niềm yêu cũ
"Mái ngói - Tường vôi - Những bậc thềm rêu phủ"
Cay đắng dài hơi
Buồn mãi làm gì đôi vai mỏng manh
Màu mắt nhuộm những khoảng trời xa vợi
Lờ lững dòng sông
Quãng đời như vụt tối
"Sáng lại ở bờ xa"
Những tính toan nhảy múa
Những vũ điệu ghê sợ như ma vầy
Cái lắc hông kỳ quái
Mò mẫm kiếm tìm những điều có trong tay
Thà cứ như là say
Ngụp lặn những điều mê tỉnh
Hãi sợ những gì yên tĩnh...