Hôm bà chị tự nhiên nổi hứng:
-Nóng, hơi bức xúc, mày với chị đi dạo một vòng hồ đi.
Cũng theo như cái thói quen kỳ dị của bà ý thì thế nào cũng đi một vòng hồ Hoàn Kiếm và ai cũng biết điểm kết thúc của chuyến đí là quán trà mà cả 2 chị em cùng hay ngồi,tôi không thích lắm:
-Lại một vòng hồ Gươm à? em chán rồi. cái hồ bé tí chẳng có gì cả.
-Không, đi một vòng hồ Tây cho rộng.
Ối zời, đúng là cái kiểu bất ngờ lắm lắm vì có bao giờ bà này chịu làm một vòng hồ Tây đâu cơ chứ. Lần nào rủ cũng là một lời từ chối thẳng thừng, có khi còn bạo lực, lãng xẹt vì bà ý cho rằng hồ Tây rộng lắm, đi mệt. Mệt phải ngồi trên một chiếc xe máy và mỏi tay nếu phải đòi --> một cái lý do mà chẳng thể nào có thể chấp nhận được cho một con người đại lười của bà chị này.
Rời khỏi cái nơi ngột ngạt, máy lạnh chạy vù vù, thông gió to hơn cả tiếng chạy động cơ otô, 2 đứa vòng từ đường Lò Đúc, qua cái quán phở bò "mất dạy" (theo như ý niệm của bà chị tôi vì cái quán phở luôn bắt trả tiền trước): "Nó cứ làm như mình ăn xong chạy luôn không bằng ý" - câu nói bức xúc mà bà chị dành cho cái quán đấy lần đầu tiên bước vào. Nhưng sao lạ một cái rằng là cứ bụng đói ra một cái thì 4 cái chân của 2 chị em lại tìm đúng vào cái quán này chứ không phải một hàng phở nào khác. Đến lúc này thì đúng là con gái khó hiểu quá rồi!
Hôm đó trời đẹp, bà chị vác cái máy 500$ lăm lăm ở tay chỉ chờ có một cái gì đó bất chợt đến, bất chợt quá đẹp không thể cầm được lòng là nháy luôn. Tôi cầm lái, đi chầm chậm (với cái tốc độ mà có khi cái xe đạp người ta cố tình đi chậm mới bằng được chúng tôi). Tà tà một lúc cũng đến cái hồ cần đến, những câu chuyện lúc thì cười phá lên, lúc thì lại căng thẳng chẳng nói với nhau câu nào. Nhưng cũng kỳ lạ, đôi lúc chị em cứ gặp nhau là cãi vã nhưng thế nhiều lúc tôi lại cảm thấy hay, có khi không có những đợt cãi vã thì cuộc sống trở nên bình lặng quá, buồn bã và dễ làm người ta nghĩ ngợi tới những chuyện lung tung.
-Ơ, sao mày định rẽ ở đây à? phải đi hết cái vòng hồ chứ, đã đi là phải đi thế.
Tiếng bà chị đằng sau làm giật mình. Đúng thật, từ trước tôi chỉ hay lượn chưa đủ một vòng, chỉ là một nửa Trúc Bạch và một nửa phía mạn đằng Hồ Tây mà thôi, hôm nay đúng là thả hồ về rừng. Hai đứa lại say sưa với những ý nghĩ còn đang bỏ dở dang trong đầu. Bà chị lại nói đến chuyện của "ông anh", một ông anh nổi tiếng với nhiều người nhưng với tôi lại không thế (chắc tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ những câu chuyện của chị), anh bình thường, thân thiện và không đáng ghét như nhiều người khác. Tôi chẳng biết nói gì với chị, với những câu chuyện cứ chắp từ ngày này sang ngày khác của chị, đôi lúc nó nặng nề, chị nặng nề và tôi cũng nặng nề....mọi thứ nặng nề sẽ kết thúc với cái dáng thiểu não của cả 2 + với sự im lặng của nó.
Chắc hôm nay chị cảm thấy cái trời này quá đẹp, không nên phá hỏng nó, chị kể tôi nghe những chuyện vui nhất của chị, kỉ niệm của chị và anh, tôi cố gắng nghe, cố gắng cho mình lọt được vào khoảng không gian của chị, để hiểu được chị hơn, để có những lời nói vui vẻ an ủi bản thân chị, nhưng rồi chỉ là sự im lặng của tôi...im lặng và tôi cảm thấy lúc đó thất vọng cho chính bản thân mình.
Tôi nhìn chị qua gương, mặt chị hớn hở,chắc chị đang trở về với cái thời của câu chuyện chị đang kể...tôi chợt nghĩ: điều đó đúng là may mắn, cho chị, cho anh của chị ...
Tôi dắt chị tới cái vùng biển của Hà Nội (nơi mà tôi hay gọi nó là thế), chị cũng mê, nhưng chắc nó không đủ lãng mạn với chị, nó heo hắt và thô sơ không bàn tay chăm sóc....tôi lặng lẽ...tôi lại quan sát chị...dừng lại mỗi lúc chị thích chụp cảnh ở đó.
Cũng không hiểu, không nhớ được rõ lúc đó là ra sao...chỉ nhớ rằng lúc về chị đã chỉ cho tôi thấy được cái cây sưa....lần đầu tiên tôi biết cây sưa nó như thế nào, hoa của nó ra sao...Một cây sưa ra hoa sớm (theo lời của chị)....Vẫn nhớ hình ảnh chị vui vẻ hớn hở chạy lại chụp hình cây sưa ra hoa sớm....Cây sưa trên đường Hoàng Hoa Thám.