Mọi người đi qua nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ, nhưng anh thì thật sự bắt đầu lo lắng, cầm tay thăm mạch cho cô gái, anh thấy mạch yếu lắm, môi cô lúc lên tàu tàu thì hồng tươi mà bây giờ tím tái... nghi ngờ cô bé bị cảm, kê đầu cô lên chiếc túi, anh chạy qua chỗ ngồi của mấy bác gái đi tàu hỏi xem có ai mang dầu cao hay biết đánh cảm cho phụ nữ không? đánh cảm thì anh biết, đánh rất tốt nhưng cô bé lại là con gái, làm sao anh có thể đánh cảm cho cô mà không để lại điều dị nghị. Có một bác cũng lên tàu từ ga Hà Nội, cho lọ dầu cao nhưng lại không biết cạo gió, anh đành phải nhờ bác làm theo chỉ dẫn của anh, từng huyệt, từng huyệt... cho đến khi gió thoát ra hết thì thôi... cô gái tỉnh dần nhưng vẫn yếu lắm, cô nhìn anh cười và mấp máy môi nói tiếng cảm ơn, anh hỏi nhỏ: em có tiền sử bệnh tim mạch gì không? đây là lần thứ mấy em đi tàu? cô bé giơ 2 ngón tay thay cho lời đáp, và chớp mắt, gật nhẹ đầu, cô nói mà chả ra hơi, lần ra nhập học em đi cùng cậu. Lại để cô ngồi một mình, anh chạy đi tìm trưởng tàu, chú này cũng là người hiền hậu, anh nói có hành khách bị bệnh tim và hỏi xem trên tàu có thuốc men gì không? ngày đó trên tàu làm gì có thuốc... anh đâm lo, tàu vào ga Đồng Hới, anh chạy đi tìm hiệu thuốc để hỏi mua thuốc trợ tim (một số khách đi đã góp tiền cho anh mua thuốc) nào đâu có?? mua tạm chén nước cháo loãng với một thìa đường, anh chạy lại chỗ ngồi, (mọi người đều quan tâm đến cô gái ngất trên tàu) ngột ngạt quá, anh xin mọi người về chỗ sau khi đã trả tiền lại cho những người cho mượn, xúc cho cô từng thìa nước cháo, cô gái khó khăn lắm mới ngồi dựa được vào thành tàu cũng cố ăn để khỏi phụ công người bạn đồng hành. Tàu lại tiếp tục khởi hành, cô gái lại bắt đầu bị mệt, cô chỉ kịp nhờ anh đưa xuống ga Đông Hà vì có mạ cô ra đón rồi ngất đi. Hô hấp tạm thời và day, xoa huyệt cho cô gái... may thế nào cô lại tỉnh, còn anh bạn hn thì mặt mũi đỏ lên vì ngượng, nhặt nhạnh đồ của cô cho vào túi du lịch cô để trên giá, rồi bỏ xuống chân, chú trưởng tàu đi tới nói: cậu cố gắng đưa cô ta xuống ga Đông Hà, tàu chỉ dừng ít phút thôi, nhưng tôi sẽ mở cửa cuối tàu cho cậu nhảy lên nếu không kịp. Cô gái vẫn không ngồi lên được, chỉ nằm thở khẽ và mở mắt nhìn anh qua cặp kính cận, anh lúc này cũng bối rối vì thấy có người con gái nhìn mình chằm chặp. anh nói nhỏ: nếu như thế này tới ga anh chắc phải bế em xuống mất, nếu đồng ý thì gật đầu? cô gái chớp mắt gật đầu ngay./
Tàu dừng, khoác túi của cô, bế cô bé trên tay, lách ra cửa nơi chú trưởng tàu đang dọn đường giúp, anh xuống ga, đưa mắt tìm thấy có một cô đang dáo dác nhìn quanh như tìm kiếm ai đó, anh bước lại ghế đá sân ga đặt cô gái xuống, thả túi đồ rồi gọi người phụ nữ lớn tuổi đang tim con lại, bà ú a ú ớ: răng lại rứa?? còi tàu đang hú, anh chỉ kịp nói vội: O đừng để em đi tàu xe một mình nữa nhé, em bị tim đó, rồi chạy vội lại tàu, lên tàu, chú trưởng tàu cười cười và bảo: muốn xuống ga nào cũng được, tôi miễn phí.
Một lần gặp, một lần quen, một người còn nhớ, nhưng cả 2 chưa kịp biết tên nhau.