Thế này nhé. Ta bắt đầu từ đâu?
Nguyên tắc là gì???
Tại sao ta lại phải cần nguyên tắc???
Sống phải có nguyên tắc???
1. Rõ ràng, theo cách hiểu thông thường, nguyên tắc có mặt khắp mọi nơi: Biển cấm ''đái bậy'', ''một chiều'', ... chúng là những con đường đi an toàn, được nghiên cứu ra, chỉ ra nhằm đem lại sự an toàn, có kiểm soát được và thực ra về bản chất đó là lằn ranh giới vạch ra để ngăn chặn giữa sự ''bất định'' và ''tất định''.
Tuy nhiên, nguyên tắc là do con người đặt ra, phụ thuộc trình độ hiểu biết của con người lúc đó, nhằm đem lại sự thuận lợi nhất và an toàn nhất cho con người. Do vậy, cùng với sự phát triển của nhận thức, của KHKT, nguyên tắc ngày càng sáng rõ, càng cụ thể, và mới có thể đến lúc nào đó, sẽ tối giản đến mức ''tự động'' hoá kiểu ''yes'' or ''no'' như Bác Trần Thắng nói: Ví dụ như đèn giao thông chẳng hạn: Đỏ và xanh.
Ta đã có vài nét hoạ về ''Nguyên tắc''. Để ''bôi màu'' vào những đường viền đó, ta đi tiếp.
2. Tại sao ta phải cần nguyên tắc?
Cuộc sống không nguyên tắc là cuộc sống đầy rẫy sự bất định, nguy hiểm. Trong đó, thằng nào mạnh thằng ấy thắng, rồi thì cá lớn nuốt cá bé, và thậm chí cá bé cũng nuốt được cá lớn (nhiều con rỉa một con

). Nguyên tắc được đặt ra như một nhu cầu mà cuộc sống đòi hỏi. Nó được trao cho những người ''có năng lực'', ''chuyên môn'' về lĩnh vực nghiên cứu. Từ một đống xúp hổ lốn, đã có một nguyên tắc dẫn hướng để tất cả chuyển động theo một xu hướng nào đó.
Đó là một sự lựa chọn ''tối ưu'' nhằm tiết kiệm công sức, tài nguyên của xã hội đảm bảo mọi thành phần đều được an toàn, thuận lợi, và do đó, đảm bảo sự toàn vẹn cộng đồng.
Ta tưởng tượng, sự vô nguyên tắc giống như lúc nghỉ ngơi sau bữa ăn. Mỗi người trong gia đình làm 1 việc, theo thói quyen, sở thích. Người đọc báo, xem tivi, người vào phòng nằm nghỉ.... Nó là sự hưởng thụ, tiêu xài, lãng phí. Do vậy nó cũng bị người ta đặt cho nó 1 nguyên tắc, chí ít là giới hạn về thời gian.
Do vậy Sống cần nguyên tắc.
Nếu sống không nguyên tắc thì sao?
Về bản chất, sống không có nguyên tắc chính là cá nhân bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn. Hỗn loạn trong tư duy (có thể do hoàn cảnh, không được tranh bị, giáo dục hoặc do ý chí cá nhân). Tuy nhiên nếu 1 người muốn sáng tạo ra 1 nguyên tắc mới, thì vẫn là phải có nguyên tắc. Và nguyên tắc đó muốn được mọi người sử dụng thì phải tốt hơn, tối ưu hơn về mặt sử dụng, an toàn, tiện lợi và phát triển.
Nhưng con người thường muốn được thuận lợi, an toàn => sáng tạo ra nguyên tắc. Nguyên tắc lại quay lại khống chế con người, hạn chế sự thuận lợi, tự do của con người: Ví dụ ta muốn được hưởng thụ, ta phải kiếm tiền. Muốn kiếm tiền lại phải tuân thủ vô vàn các nguyên tắc, và cuối cùng xem ti vi cũng phải có nguyên tắc: Đến giờ đi ngủ để mai lại đi kiếm tiền.
do vậy xu hướng phá vỡ nguyên tắc cũ là một nhu cầu để cuộc sống vẫn phải có nguyên tắc mà sự thoải mái, tự do của cá nhân được đảm bảo ngày càng nhiều. Đây là động lực để con người tiến vào lĩnh vực khoa học, nghiên cứu và sáng tạo ra những nguyên tắc mới: Đi sâu vào nguyên tử, đi xa hơn khỏi hệ mặt trời, nghiên cứu sâu hơn về lý luận...v...v.
Trong quá trình nghiên cứu sâu hơn, kỹ hơn khả năng chủ động con người được đảm bảo nhiều hơn bởi vì ''hiểu biết'' nhiều hơn, ''trình độ nhận thức'' cao hơn. Và cái bất định của thực tại từ chỗ tràn ngập trong cuộc sống, bị bao vây, đẩy lùi xuống mức vi mô, và thậm chí được điều khiển bằng hệ nhị phân: ''Yes'' or ''No''.
Như vậy, nguyên tắc luôn luôn cần được đề ra và cần được phá vỡ. Khi nào 1 nguyên tắc đươc đặt ra và tồn tại quá lâu là lúc đấy, KHKT không phát triển, xã hội đóng băng về nhận thức (không có cái mới, cái mới phát hiện). Và theo đó, văn hoá cũng không phát triển. Khi đó, có cảm giác tù túng, bất lực. Cái áp lực của cái bất định bên ngoài ranh giới đã mạnh hơn khả năng chế ngự của con người. Và đương nhiên là ''Thần thánh'' phải xuất hiện thôi.
Và khi đó sẽ thế nào? 1 cái đĩa ném vào tường, tường cứng hơn thì cái đĩa sẽ ra sao? Ít nhất về độ trật tự của cái đĩa sẽ không còn.