Học thuyết Ngũ Hành
Ngũ hành là một học thuyết cơ bản của triết học phương Đông. Với vai trò là một phương thức nhìn nhận vận động thế giới Nội dung cơ bản như sau:
Mọi sự vật hiện tượng bao gồm cả thế giới vận chất tinh thần đều vận động thống qua mô hình 5 trạng thái cơ sở gọi là ngũ hành. Cũng như Âm dương Hành cũng chỉ là qui ước bao gồm Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ. Ở đây nên hiểu rằng có một quy luật phổ quát mô tả quá trình vần động của vật chất tinh thần qua 5 trang thái qui ước( được cụ thể trong từng trương hợp vận dụng cụ thể).
Kim ,mộc thuỷ hoả thổ cũng chỉ là tên gọi đại diện do vậy mà kim có thể là kim mà cũng không phải là kim nhưng nhất thiết trong ứng dụng thì nó thuộc về hành mà người ta qui định là kim, tương tự cho các hành khác.
Trên hệ 5 hành người xác định 2 phép toán cơ bản, tương sinh và tương khắc, sách nào cũng viết.
Nhưng vấn đề mấu chốt mà sách cổ đề cập thì ít người để ý " Sinh khắc đồng công", tức là đừng cho rằng sinh là tốt khắc là xấu.
Trong đời sống thương nhật ta nhận thấy có nhiều yếu tố mang tính ngũ hành được biểu lộ giống với qui luật được phát biểu trên, ví dụ trong 5 ngón tay, trong con người tâm can tỳ phế thận...vv
Còn trong thực tế các môn học sử dụng kiến thức ngũ hành độc lập , có nghĩa là họ có quyền định nghĩa một yếu tố nào thuộc hành gì, nếu xét nhiều mặt mỗi mặt có thể ứng với các hành khác nhau, hoặc phân ra trong 1 sự vật nhiều lớp mà các lớp trên dưới có hành có thể giống nhau hoặc không. Có quyền áp dụng các qui tắc tính của ngũ hành để tính toán cho các mục đính cụ thể, tất nhiên là kết hợp với nhiều quy luật, qui tắc khác nữa của hệ sử dụng.
Tại sao họ được phép định nghĩa như vậy, khi áp dụng vào một ngành cụ thể họ đã quan sát rất nhiều để quyết định hiện tượng hoặc sự vật cụ thể thuộc hành nào, ở đây họ có thể đưa ra tiêu chí để quy định hành hoặc trực tiếp luôn, tất nhiên đây là quá trình lâu dài.
Còn môn học hoặc hệ mà họ xây dựng nên cũng chỉ là một mô hình, trong quá trình sử dụng họ có thể điều chỉnh những đinh nghĩa, qui định chưa hợp lý, các phép tính chưa hợp lý trong hệ đó. Ngày cả khi đúng lý thuyết rồi chưa chắc cho ra kết qua mong muốn, học phải điều chỉnh lại. trong hệ hình thành rất nhiều phép toán có thể thừa, tức là không đúng với thực tế hoặc nhiều lúc tính thiếu. Đây chính là điểm yếu của hệ thống mà cần sự hỗ trợ các yếu tố khác của người dung có những trương có thể phát biểu băng lời, có TH không thể.
Đây là đặc tính chung của các môn PĐH.
Tuấn Phong
URL của bản tin: này::http://www.vanhoaphuongdong.com/modules.php?name=News&file=article&sid=885