Đọc cái tên topic nghe hết hồn thế thôi, chứ nội dung chả có gì đâu ợ. Chuyến này em đi từ năm 2009, giờ mới có hứng viết chia sẻ với ace. Gần đây em bị hỏng ô cứng mất hết ảnh ọt rồi, nên còn sót mấy cái cố nặn ra để thành 1 bài kí sự, mong các bác thông cảm.
"Tây Bắc ư có riêng gì Tây Bắc
Khi lòng ta đã hóa những con tàu
Khi Tổ Quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu"
Hồi xưa học dốt Văn là thế nhưng mình vẫn nhớ đây là bài thơ của ông Chế Lan Viên. Cứ mỗi lần nghĩ về Tây Bắc là mình lại nhớ đến câu
"Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu". Chuyến này được ấn định vào đợt 30-04-2009, là một cung đầy kỉ niệm và xúc cảm.
Nói chuyện bên lề, Tây Bắc nằm trong ao ước của em từ lúc SV, mà nhiều lần ko thực hiện được. Lúc thì bận, lúc thì hết tiền, và cả những lý do dở hơi ... Thứ 2 là gia đình em có người thân là Liệt sỹ còn nằm tại nghĩa trang nhà tù Sơn La, đến nay vẫn chưa tìm đc hài cốt, em rất muốn lên thắp hương cho cụ mà nhiều lần chưa đi đc, vẫn còn áy náy ... có lẽ đã 3-4 lần bị cancel chương trình đi Tây Bắc và Sơn La, nên lần này quyết tâm đi bằng được.
-----------------
Lịch trình:
29/4: Hà Nội - Việt Trì - Yên Bái - Lào Cai
30/4: Lào Cai - Sapa - Ô Quy Hồ - Tam Đường - Sìn Hồ
1/5: Sìn Hồ - TP Điện Biên
2/5: Điện Biên - Sơn La
3/5: Sơn La - Mộc Châu - HN
Tổng quãng đường ~ 1200km.
__________
Sáng 29-04, chúng em lên đường. Trời mưa như trút nước! Báo hiệu 1 chuyến ra khơi không êm ả...
Trước hôm đi, người yêu ông bạn bị lên lẹo mắt, 2 đứa nó định không đi nữa. Đoàn có mỗi 9 người chả lẽ rút 2 còn 7. Cuối cùng sáng hôm đấy 2 đứa nó vẫn lên đường. Dù đến muộn hơn tiếng. Chỉ vì hơn một tiếng đến muộn này mà ảnh hưởng đến tất cả các hoạt động của những ngày sau. Cụ tỷ thế nào, hồi sau sẽ rõ ...
Chương trình ngày 1: từ HN lên Sapa. Đường chả có gì đặc sắc. Từ HN đi đến Việt Trì đi tà tà như từ Long Biên xuống Cầu Giấy, đổ xăng ở Việt Trì xong nghe lời ông bán xăng, tìm đường đi qua bến phà Tình Cương, sang đường 32C đi Yên Bái. "Đường QL2 và QL70 đợt đấy đang làm, xấu lắm!"
Đi với nhóm này có 2 chú tính tình cởi mở, tự do phóng khoáng, giang hồ buông thả và rất là hay dỗi vặt nên nhiều khi mình ngại chẳng dám nói chúng nó. Nhiều đoạn chúng nó chạy tít mù, phải dừng lại chờ đợi nhau đến mệt! Mãi 2h chiều mới đến Yên Bái. Tranh thủ ăn vội bữa trưa và tiện thể nhắc nhở chúng nó luôn về đội hình
Từ đấy trở đi, tà tà đi đường 70 đi Lào Cai. Hồi đó đoạn này đang nâng cấp, đi gặp toàn máy xúc máy ủi, xóc ê hết cả mông. Tầm 9h tối, đi giữa đường tối thui như đêm 30, xe Future Neo ông bạn hàng ngày xịn như thế, bỗng dưng đêm nay lại thủng săm trước, phải dừng lại vá. Cả bọn hùng hục móc lốp ra vá, sau một quá trình chữa lợn lành thành lợn què, vá xong cái săm thì phát hiện ra cái bơm bị hỏng. Chỗ chân bơm bị gãy nên chả đc tý hơi nào vào săm

Cuối cùng phải 2 thằng giữ, 1 thằng bơm, 1 thằng chỉ đạo (tất cả là 4 thằng) mới bơm đc cái lốp! Thằng thứ 5 đứng ngoài ngứa mồm bảo
"Tý lại thủng ý mà (cười
)!"
Xong đi được 50m thì thủng lốp sau thật, dừng lại đánh thằng thứ 5 và ... lại vá
...
Đoàn lại lên đường, vừa đi vừa hát véo von!
11h giờ đêm, trăng thanh gió mát, tạnh mưa xong không khí rất là dễ chịu. Đang đi phè phè trên đường tối thui ko một bóng người, thì bỗng từ sau một khúc cua, đập vào mắt là một tòa cao ốc rất to, cỡ mười mấy tầng, đèn đóm sáng trưng. Trên nóc có biển "Welcome to Lào Cai". Haizzz... Ấn tượng ban đầu về thành phố Lào Cai thế là ổn!!! Giờ cũng khuya mà mệt rồi, ko đủ sức lên Sapa nữa.
Tìm được cái nhà nghỉ để ngả lưng, rồi mượn được của chị chủ nhà nghỉ cái xe Chaly cúc cu! Zin, nguyên bản, 3 số, không đề! 2 thằng đi con Chaly như xiếc Gấu đèo Khỉ
![[:D]](images/smilies/icon_smile_big.gif)
Max speed cũng phải đến 40 cây chuối 1 giờ đấy ạ
Hết ngày 1, đêm về ngủ rất ngon!
Ngày 2: Lào Cai - Sapa - Ô Quy Hồ - Tam Đường - Sìn Hồ.
Lại nói về cái đôi đi muộn 1 tiếng sáng hôm qua. Lẽ ra theo kế hoạch là ngày hôm qua phải đến Sapa nghỉ đêm. Giá như chúng nó ko đến muộn 1 tiếng thì đã đi đúng chương trình rồi. Báo hại ngày hôm nay phải gánh thêm đoạn Lào Cai - Sapa.
Đường lên Sapa, con đường dài 40km, rất thân quen với những ai yêu Sapa, Fansipan và Tây Bắc. Đi xe máy thì đẹp mà đi ô tô thì say lòi mắt ra. Có những đoạn dốc ơi là dốc, đường hẹp, mà ô tô từ trên phi xuống như bay không thèm bóp còi. Mình yếu tim chả dám chạy nhanh, chả dám lấy đà phi lên dốc. Cứ tà tà chạy số 2, nhiều lúc số 1 ...
Cứ thế vừa đi vừa thưởng ngoạn phong cảnh hữu tình ...
Bỗng nhìn thấy một bà lão đạp xe đạp đang lên dốc, giật mình ko hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đi đến gần, và đúng là 1 bà lão đạp xe Thống Nhất đang lên dốc thật! Xe Thống Nhất hẳn hoi nhé! Chứ không phải xe Giant có đề Shimano như các bác Ê Mông bây giờ đâu!
Đi tiếp 1 đoạn lại thấy một ông lão, râu tóc bạc phơ, mặt mũi hiền từ, nhìn mình mỉm cười và cũng đang ... đạp xe lên dốc!
(xe mình lúc đó vẫn đang chạy số 3) Tự nhủ các cụ ăn gì mà đạp xe khỏe thế nhỉ? Về sau mới biết, đấy là đoàn các cụ cựu chiến binh, lão thành cách mạng, hội người cao tuổi... rủ nhau đi phượt! Đạp xe cũng đi cung Tây Bắc, lên thăm di tích Điện Biên Phủ, cung đường y như mình. Mỗi ngày đạp 1 tý, sau 4 hôm mới đến Lào Cai, và 1 tuần nữa sẽ đến Điện Biên. Cụ già nhất gần 90, cụ bà "trẻ" nhất cũng 73 rồi

Xe của các cụ đều cắm là cờ xanh mang khẩu hiệu bảo vệ môi trường.
Còn cách Sapa 15km, gặp 1 cụ bà bị đuối sức, đang ngồi nghỉ bên đường. Các cháu ân cần mời cụ lên xe, ôm của mình đèo cụ bằng xe máy lên Sapa trước. Còn mình thử sức với chiếc Thống Nhất của cụ. Kết quả là đc 200m thì ko chịu nổi, phải gọi thêm 1 thanh niên nữa. 2 thằng vừa kéo vừa đẩy vừa đạp. Mãi mới đến Sapa. Vừa thở vừa nghĩ lại thấy các cụ thật đáng nể!!!

Trẻ không chơi, già ân hận! Cứ chơi nhiệt tình đi nhé các cháu!!!
Kính già già để tuổi cho!!! Nhưng nhờ có duyên được gặp các cụ mà đến Sapa cũng vừa hết buổi sáng. Vào ăn trưa ở 1 quán bên hồ, bên ngoài sương mù dầy đặc, trời mưa rả rích ... Mình tự nhủ thế này thì làm sao mà kịp đến Mường Lay đúng lịch trình đây?
Ăn xong tạm biệt Sapa đi đến Ô Quy Hồ thì có tý nắng, cảnh đẹp lung linh nhưng cả đoàn cứ đi chụp chân dung cho nhau (bó chiếu).
Do mải mê đuổi bướ.m hái hoa, hóng hớt chuyện dọc đường nên đến Tam Đường thì đã 1h chiều. Xác định tối nay chỉ kịp đến Sìn Hồ ngủ, nên cứ tà tà mà đi.
Tấm biển thị xã Lai Châu cũ: 2 thằng này cậy giỏi võ, tuyệt kĩ khinh công gia truyền, vừa quay đi ngoảnh lại đã thấy chúng nó nhảy tót lên trên cao 2-3m. Hơi vô kỉ luật tý nhưng đi cùng bọn này đc cái yên tâm, tha hồ hung hăng với trai làng mà ko sợ bị oánh!!!
Đến Sìn Hồ lúc trời nhá nhem tối, hơi tiếc vì biết là mây Sìn Hồ rất là đẹp:
Đến Sìn Hồ tầm 8h tối mà bốn bề tối om om, yên tĩnh vắng lặng như tờ. May sao vẫn đuợc ăn một bữa tối khá ngon. Nhà nghỉ thì rẻ: 120k/phòng. Ăn xong đèo ôm đi tìm chỗ gội đầu! Trong lúc ngồi chờ mình hỏi em nhân viên về dịch vụ tắm lá thuốc - đặc sản nổi tiếng của Sìn Hồ. Em ý bảo không biết, rồi gạ mình massage

Bó chiếu!!!
(chán quá về ngủ luôn, chả có mát xa mát gần gì hết)
Ngày 3: Sìn Hồ ... Sìn Hồ ... lại Sìn Hồ ... mãi mới về đến Điện Biên.
Sao cái ngày này nó lạ lùng thế! Các bác cứ đọc đi thì sẽ biết ...
Sáng ngủ dậy ở Sìn Hồ, trời mưa như trút. Cả bọn cố dậy sớm để đi cho sớm, nhưng gặp cơn mưa to, lại ăn phải bát phở toàn bánh đa như dở hơi, ăn xong thanh toán đắt ơi là đắt ... nên mặt đứa nào cũng buồn thiu. Đành mặc áo mưa lên đường. Đoạn từ Sìn Hồ xuống núi, trời mưa lúc to lúc nhỏ, lúc thì sương mù dày đặc...
Đi được mấy chục km thì thấy tạnh mưa, ở phía xa xa thấy sáng lên ánh mặt trời ... Mừng rỡ dừng lại chụp cái ảnh này
Nhưng chụp xong thì trời lại tiếp tục mưa và
cơn ác mộng bắt đầu...
Do đường xấu, mà lại mưa từ mấy hôm trước, nên thành ra như thế này:
Chú lái xe U oát lao lên trước, bị dính bùn ko đi tiếp được, nửa phút sau chả hiểu bùn ở đâu dâng lên ngập đến hết bánh xe. Chú bèn thò đầu ra cười khẩy
"xe tao 4 bánh còn bị kẹt ở đây, chúng mày đi thế quái nào được 
". Em trả lời "
chúng cháu còn trẻ khỏe, chú đừng lo! Chú cứ từ từ mà đợi người đến cứu nhé!". Mấy bác ở phía trước cũng đang bị bùn ngập ko đi được... bèn lắc đầu quay xe ... mặc cho em ra sức động viên, bảo cứ đi tiếp đi, sắp tới còn khó khăn, các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta góp sức thế nào cũng qua được
Đang lầm lũi đi trong cơn mưa như trút nước, dưới là bùn và đất đá ngập ngang bánh xe, thì bỗng một tiếng sấm long trời lở đất vang lên, ánh chớp sáng lòa chói hết cả mắt. Từ phía trước thấy đất đá rầm rầm đổ xuống ... trong phút chốc cả quả núi cao vời vợi đổ sụp xuống... Một hòn đá to bằng cái cối xay nhằm thẳng đầu em bay đến ...
Thật may là em tưởng tượng ra cảnh đấy thôi, chứ quả núi nó mà sụp thì em chắc giờ này ko ngồi đây mà viết bài đc. Sự thật là nó chỉ lở một phần thôi các bác ạ! Cả 1 đoạn dài cỡ 200m sạt xuống toàn bùn và đất, một bên là vực.
Bùn đất lở ra đã cuốn taluy trôi xuống suối phía bên tay phải. Đoạn này kinh quá mà vẫn mưa to như trút nên chả ai rút máy ảnh ra mà chụp lại.
Sau 15p chờ đợi và xác định tình hình, thấy ko có hiện tượng sạt lở thêm nữa. Quyết định là bê tất cả 5 xe qua cái đoạn bầy nhầy đấy để còn đi tiếp, mặc dù vẫn mưa to và bùn đất vẫn trôi như 1 dòng sông ... 6 thằng con giai to khỏe vào khiêng 1 cái xe máy. Bùn thì ngập đến đầu gối. Đi được vài chục mét thì tình hình tồi tệ hơn... ngập càng lúc càng sâu, đến ngang đùi... vài đoạn bước hụt chân thì sẽ bị ngập đến thắt lưng. Lúc này di chuyển rất khó khăn và mệt dã man. Cả bọn như bơi trong dòng sông hỗn hợp bùn-đất-đá-sỏi-cành cây ... chưa bao giờ nhục như thế! Có mấy chỗ tưởng như chỉ cần thả ra là bị cuốn theo dòng chảy của bùn đất ... cả 6 chú bám vào nhau, bám vào cái xe...
Và bọn em đã bê như thế đó ...
Sau nửa tiếng mới bơi được 200m qua bờ bên kia. Thấy quá mệt và xác định lại tư tưởng là không thể bê được cả 5 xe sang bên này, chúng ta sẽ chết vì kiệt sức và bị chết đuối mất
![[r23)]](images/smilies/peace.gif)
. Hơn nữa. sang bờ bên này rồi lại thấy ở xa xa lại có 1 đoạn lở nữa ... có mấy bác mặt hoảng hốt đang đi từ phía đấy ngược về ...
Không biết làm thế nào khác, đành phải chấp nhận phương án quay lại Sìn Hồ chờ tạnh mưa và nghe ngóng thông tin. Và tất cả lại tiếp tục bê cái xe và bơi về ... Cả 6 thằng vừa bê lên vừa im lặng, vì phát hiện ra rằng "Chúng mình thật là ngu!!!" ... Giờ quay lại thì ông đi xe U oát lúc nãy cười cho thối mũi
Cũng may là cơn mưa đã ngớt dần. Khi về đến bờ bên kia thì đã tạnh hẳn. Chỗ này bùn chỉ còn ngập đến đầu gối thôi ... cố lên các chàng trai!!!
Đoạn khủng khiếp phía trên em dốt Văn nên chỉ diễn tả được 50% độ kinh hoàng, bác nào quan tâm thì mời
![[r2)]](images/smilies/beerchug.gif)
em diễn lại cho mà xem! Đến đây thì mưa tạnh rồi, các ôm trên bờ đứng hò hét cổ vũ và quay phim chụp ảnh.