Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Vẫn thế!

imgs20/07/06 · 16:49 #1
Chẳng lẽ em quên những ngày tươi đẹp ấy
Ta bên nhau nhưng anh chẳng nói gì
Vì anh biết nói ra thì vẫn thế
Vẫn xa em trong đau khổ ngậm ngùi!
Đến một ngày anh chẳng thể quay lui
Đã thổ lộ và đành ôm ân hận
Tại sao ta không nén nữa "cõi lòng"?
Một câu hỏi chẳng thể nào biết được!
Rồi anh nghĩ biết đâu mình đã đúng
Vì tình yêu sáng tỏ mới là yêu
Đã nhiều người biết mình bước vào yêu
Nhưng chẳng nói ra để sau này đau khổ
Khổ vì đâu?Vì ân hận cả đời.
Biết sao được, vì anh cũng đã nói
Nói yêu em nhưng chẳng nhận được gì
Ấy thế mà vẫn tràn đây hạnh phúc
Được thấy em trong cõi đời này.


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs23/07/06 · 18:30 #2
Bài thơ của ấy đọc lên buồn thế.....

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs25/07/06 · 08:06 #3
có lẽ những chuyện buồn đều được viết ra đây, vì thế nó thật sự buồn đó. Bạn có chuyện gì vui kg?Kể cho mọi người nghe cho đỡ chán đi.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs11/08/06 · 20:21 #4
Bài thơ tuyệt cú mèo luôn, Chắc fải có cảm xúc ghê lắm mới viết ra bài thơ ni được.
Bạn Hải nhà ta làm thơ hay quá hèo. Xuân Diệu or Puskin mà làm thơ tình thì cũng đến như vậy thôi. Mấy bạn vote cho bạn Hải phố Nọ nhé! vote 5 sao ấy.
------------------------------------------------------------



tranhoaison

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs12/08/06 · 07:06 #5
Nguoi nhu bác haiphono bữa nay hiếm có lắm. em cứ tưởng đã "tuyệt chủng" từ lâu rồi. Không biết "người ấy" có bao giờ động lòng đọc bài thơ ni của bác không? ..


Cuộc đời này đúng là quá bạc
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs12/08/06 · 07:06 #6
Nguoi nhu bác haiphono bữa nay hiếm có lắm. em cứ tưởng đã "tuyệt chủng" từ lâu rồi. Không biết "người ấy" có bao giờ động lòng đọc bài thơ ni của bác không? ..


Cuộc đời này đúng là quá bạc

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs15/08/06 · 08:07 #7
Tối hôm qua, có diễm phúc đi uống rượu với "thi nhân" haiphono. Về nhà cố làm thử bài thơ mà làm mãi k được. Thôi sáng nay rảnh post bài thơ " Yêu" số 14 của Xuân DIệu. mọi người đọc cho vui. đọc bài nay xong, càng thấy sự vĩ đại của bài "vẫn thế". Mong ban haiphono tiếp tục cố gắng làm và post thơ cho mọi người thưởng thức.
---------------------------------------------------------------------------------


Yêu là cái mà ta không tả được,
Một khi yêu là phải chuốt tình yêu,
Nó phảng phất khi ánh chiều vàng nhạt.
Nó hình dung trong ánh mắt đăm chiêu.

Nó uỷ mị như những đêm gió mát,
Nó lung linh trong ánh mắt trăng phai,
Nó mơ màng như tiếng nhạc bên tai,
Nó dồn dập như thác ngàn nước đổ.

Nó lơ lửng như làn mây hơi gió,
Nó cọc cằn như sắt chạm va nhau,
Nó hững hờ như buổi mới quen nhau,
Nó báo thức ánh nắng hồng gay gắt.

Yêu là cái thường làm ta thắc mắc,
Lắm khi yêu mà không nói nên lời,
Là âm thầm trong câu nói giọng cười,
Là cử chỉ ... là răng cười ... điệu bộ .

Yêu là cái thường làm ta đau khổ,
Chữ tình yêu thâm thuý bao la ,
Một khi yêu rồi ta mới nghĩ ra,
Nó là thịt ,là da ,là sắc đẹp.

Yêu không phải là phạm vi nhỏ hẹp,
Yêu làn môi, yêu mái tóc, đôi tay,
Yêu tính tình, yêu dáng điệu khoan thai,
Yêu tà áo trắng vờn bay trong gío.

Ðời dễ có mấy ai từng hiểu rõ,
Chữ tình yêu khó tả làm sao,
Biết rằng yêu là sẽ chuốc khổ đau ,
Nhưng cứ chọn để rồi đau đớn.

Xuân Diệu
------------------------------------------------------



tranhoaison

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/11/06 · 20:54 #8
Đọc bài thơ của haiphone tự dưng mình lại nghĩ đến mình của thời còn là sv năm 1, lúc ấy cuộc sống sao mà mộng mơ tươi đẹp thế không biết? Là một sv ngoại tỉnh, lơ ngơ tới Huế nhập học, gia tài là niềm tin của cha và tình thương của nẹ, sự ủng hộ của các anh chị, bạn bè. Lúc ấy em còn "ngây thơ" lắm, nhìn cuộc đời theo lăng kính màu hồng, cứ nghĩ tình yêu của mình sau mày sẽ tươi đẹp và tràn đầy hạnh phúc.
Nhưng (lại nhưng), nhìn lại chặng đường hơn ba năm qua mình mới biết. Lắm khi buồn một mình, tự hỏi và khao khát có một ai đó gọi điện cho mình mà không vội vã cúp máy; hay có thể đến bên mình mỗi khi mình gặp khó khăn váp ngã mà không suy nghĩ "Mình làm vậy thì sẽ được gì?".


Câu nói ưa thích: "Không sao đâu mà!"

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/11/06 · 22:01 #9
Bài ni đăng ở HHT cũng lâu rồi nhưng mà tui thích nên post lên chơi, hic, quên mất tác giả


Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người
Có kho vàng đem tặng chẳng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chổ

Đường êm ái ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì không lui được nữa

Những mắt cạn cũng ẩn niềm sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Rồi tìm muôn ngàn cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khổ vì chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn chữa không muốn lành thứ độc


------------------------------------------


Biết rằng đi nhậu


Là em hay đi lề bên ấy


Anh ngồi anh đợi


Ngờ đâu em đi cả 2 lề


Và từng ngày như thế.................


Oh nhậu là như thế

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs29/11/06 · 22:28 #10
Ông Hải làm thơ nghe thảm lại còn không có vần có điệu, đọc giống văn xuôi xuống hàng nhiều lần


------------------------------------------


Biết rằng đi nhậu


Là em hay đi lề bên ấy


Anh ngồi anh đợi


Ngờ đâu em đi cả 2 lề


Và từng ngày như thế.................


Oh nhậu là như thế

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn