IV. Nhật thực
Chúng tôi đút tay vào túi, tự nhiên thấy bóng mát lất phất trên vầng trán như chiếc cánh mỏng, tựa hồ đang bước vào rặng thông dày. Đàn gà, con trước con sau, đã rút đầu vào chỗ ẩn trên các giá chuồng gà. Chung quanh, thôn ổ xanh lục đã nhuốm màu tang, tưởng chừng như bị phủ lên bằng bức màn tím ở chính điện giáo đường. Xa xa, ta nom thấy biển trắng ngần, với dăm ba vì sao không đủ sức sáng. Các sân thượng cao mà chóng đổi thay màu trắng! Và chúng tôi, từ sân tượng trên cao này, chúng tôi buông lời đùa cợt nhau, những lời đùa ý vị ít nhiều, cả hai nhỏ thó và tối tăm như trong cái vắng lặng phần nào của buổi nhật thực.
Muốn nhìn mặt trời, chúng tôi sử dụng mọi thứ: ống dòm sân khấu, kính viễn vọng, cái chai, miếng kính mờ; còn mặt trời kia, chúng tôi quan sát nó từ khắp các chỗ: từ vọng lâu, từ cầu thang ở bãi nuôi thú, từ cửa sỗ vựa lúa, từ cổng sắt của sân gạch, qua mấy ô kính màu thắm màu xanh?
Mặt trời lẩn khuất, mới trước đây đã biến mỗi món đồ vật thành hai ba lần, trăm lần to lớn hơn và đẹp hơn dưới ánh sáng vàng thiên biến vạn hoá của nó, nay, không phải qua môi giới dài dặc của hoàng hôn, mặt trời làm cho vạn vật đâm ra lẻ bóng và hèn mọn, tưởng chừng mặt trời đã đánh đổi từng mẩu vàng, tiếp đó từng mẩu bạc, để đổi lấy đồng thau. Ngôi làng trông giống như đồng xu nhỏ rét rỉ và mất giá. Buồn bã và nhỏ nhoi thay, những đường, những công trường, ngọn tháp, lối đi lên đồi!
Đằng kia, trong bãi nuôi, La Rô thoáng thấp như con lừa bớt vẻ sống thật, nó khác ra, như cái bóng làm bằng giấy! một con lừa nào khác ấy?
Được Angelika sửa chữa / chuyển vào 17:43 ngày 20/06/2006