Xem tranh phong cảnh xong có một cảm giác mà chưa bao giờ thấy khi xem các thể loại tranh khác, đó là cái nao người, hẫng như thể bị hụt hơi. Cái bức trên cùng của Sixlin, vừa ngó đến thôi đã thấy như mình bé xíu lại, trở về cái thời mà xung quanh mình đâu đâu cũng thấy những hình ảnh của nước Nga, đọc sách mà trong tay cũng phải có một cô Matriuxka...Nhưng quả thật là với một bức tranh Nga như thế mà làm người ta say sưa quá đỗi, làm nhớ lại "Mùa gặt" của Tạ Thúc Bình, "Một chiều Tây Bắc" của ...hình như là cụ Phan Kế An, ...nhớ ko phải là nhớ tranh, mà nhớ một trưa hè nào đấy chân đất chạy chán trên đường đồng mấp mô, ngã lăn vào bóng râm một cây cổ thụ nào đấy giữa cánh đồng, trong bóng râm vẫn nồng nồng mùi nắng, mùi đất, rồi trôi đi trọn vẹn trong tiếng sáo diều rưng rức tầng ko...Cảm giác ấy nó mạnh và làm người ta nhớ đến ngẹn thở, chưa trải qua thì khó mà biết được, ước gì tôi có đủ khả năng để diễn tả lại cái ko khí ấy, như những bậc thầy kia...( bác Chit chắc nhớ nhà lắm nhỉ? em xin lỗi nhé

)