Nhỏ !
Dạo gần đây ta thấy nhỏ lạ lắm. Trầm tư hơn, buồn hơn, thích nghe nhạc hơn và ?ongười lớn? hơn trước. Tối nay đi uống nước mà nhỏ chỉ ngồi trầm tư, im lặng nghe nhạc, chẳng nói tiếng nào cả. Khác hẳn với mọi ngày : huyên thuyên liên tục, hết chọc người này lại phá người khác. Hay là có một ?ohình bóng? nào vương vấn lại trong tim nhỏ rồi phải không ?
Ta đã lỡ quen với hình ảnh một cô nhóc vô tư, hiếu động, thích chọc phá người khác của nhỏ rồi. Ban đầu, lúc mới quen nhỏ, ta nghĩ nhỏ giả bộ vô tư mà thôi, ngay đến bây giờ cũng có nhiều người nói với ta là nhỏ làm bộ. Mà làm sao mà tin được một người 21 tuổi đầu rồi mà vẫn vô tư như trẻ con được như nhỏ.
Nhưng riêng ta, khi thân với nhỏ rồi thì ta biết, cái vô tư của nhỏ là thật, chẳng hề giả tạo chút nào. Chính vì vậy mà ta thích chơi thân với nhỏ. Chơi với nhỏ ta cũng lây luôn cái tính hồn nhiên ấy, cứ như là nhỏ đã đánh thức cái phần con nít trong ta dậy vậy đó. Cứ mỗi lần buồn, chán nản, ta hay tìm đến nhỏ để cảm thấy yêu đời hơn, nói chuyện với nhỏ, đi chơi với nhỏ ta thấy mình trở lại như ngày xưa, cái thời mà còn học cấp 2 ấy : chẳng lo nghĩ chuyện gì hết và luôn suy nghĩ mọi việc theo hướng tích cực.
Ta là con trai mà ?olỡ? có cái tính hay suy nghĩ nhiều nên ta mới phải chơi với nhỏ để trung hòa đi cho dễ sống. Mà cũng buồn cười và khó tin thật phải không nhỏ ? Ta với nhỏ cứ như hai thái cực đối lập nhau hoàn toàn vậy mà lại thân thiết được, chẳng ai hiểu ta nhiều được bằng nhỏ và ta cũng có thể nói được rằng chẳng ai lại hiểu nhỏ nhiều được bằng ta. Bạn bè nhìn bên ngoài thấy ta với nhỏ cứ gặp nhau là cãi nhau suốt, nhưng mà họ không biết là càng cãi nhau thì ta với nhỏ lại càng thân hơn, càng hiểu nhau nhiều hơn. Ừ, cãi nhau vậy đó, nhưng lỡ người ngoài mà có nói xấu gì một trong hai người là bảo đảm người còn lại sẽ phản đối quyết liệt lại cho mà xem.
Có một thời gian bạn bè chọc, ghép đôi ta với nhỏ. Bọn chúng nghĩ ta kết nhỏ. Nghe bọn chúng nói ta buồn cười quá, chỉ biết phá ra mà cười. Vì ngay chính bản thân ta cũng không nghĩ là sẽ có một ngày nào đó nhỏ biết yêu. Cái ý nghĩ đó không bao giờ hiện diện trong suy nghĩ của ta cả. Ta vẫn thường hay chọc nhỏ : ?ocứ như vậy thì làm sao mà có bồ được hả ?? Nhưng sâu trong thâm tâm mình ta lại muốn nhỏ mãi là cô nhỏ hồn nhiên, vô tư lự.
Ta có ích kỷ quá không khi mà trong tim ta đã có bao nhiêu là hình bóng trú ngụ còn ta lại không muốn nhỏ như vậy ? Một sự ích kỷ hết sức trẻ con. Mà đúng là trẻ con chứ còn gì nữa, chơi với nhỏ ta luôn là trẻ con mà.
Còn nhỏ thì khi biết ta có ?ođối tượng? là nhỏ lại ?ogiúp đỡ? hết mình : khi là những lời động viên, khi là những lời khuyên và cả giúp bằng hành động nữa chứ. Những lúc ấy ta tự hứa với lòng là rồi một ngày nào đó ta sẽ giúp lại nhỏ y như vậy.
Ta có ích kỷ với nhỏ quá không nhỉ? Ta không biết. Nhưng ta chỉ biết là hiện giờ ta rất ghét, ta không quen nhìn thấy hình ảnh nhỏ ngồi tư lự bên ly nước như tối nay.
Nhỏ như vậy thì còn ai ngồi nghe ta tâm sự chuyện học hành, chuyện tình cảm, chuyện buồn, chuyện vui nữa hả nhỏ ?
Ta muốn nhỏ vẫn như cô nhỏ ngày nào trong mắt ta : vẫn vô tư, vẫn nghịch ngợm, hồn nhiên và yêu đời. Ở cái tuổi này, mà lại là học Y thì giữ được tâm hồn như vậy là quý lắm đó, biết không nhỏ ?
Nhỏ chẳng bao giờ lên Net nên chắc cũng chẳng bao giờ biết đến cái forum này nên ta mới post lên đây mà không sợ nhỏ đọc được. Nếu mà nhỏ đọc được mấy dòng này chắc nhỏ sẽ cười ngất và nói là sao mà ta sến quá vậy phải không nhỏ ?
Ledminh