1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 2 người đang xem box này (Thành viên: 1, Khách: 1)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Bội thực đồ ngọt quá. Cái tội tết phải đủ đầy.

    Mệt mỏi. Chắc do nạp quá nhiều đường, và thức khuya.

    Ma Lễ Thanh đang giao rồi. Cần 1 ông thần ác. Từ giờ trở đi. Thần ác thì đá vào mông. Bị đá vào mông thì phải bò dậy, và làm việc. Công việc tạo ra niềm vui. Ngồi ko tạo ra niềm vui.

    Cà phê cũng giúp. Cà phê xua bớt đi mệt mỏi. Tại sao lại cực kỳ mệt, mỗi khi mở mắt? Ko biết. Hay bệnh vật lý gì? Có lẽ vây quanh bởi u ám. Bà già lúc nào cũng muốn cả thiên hạ biết tôi đang ốm. Chị thì khổ khủng khiếp. Khổ 1 cách khủng khiếp. Bên ngoài cv hành đã đành, bên trong hành ra, mặt thâm sì toàn chất độc. Sợ đt. Đt toàn chất độc. Cv tuy nhẹ, nhưng năng lực kém, thấy mệt, số má quay lòng vòng, ko nhớ 1 cái gì. Lẫn chữ, nói ngọng. Trước giờ ko hề ngọng L, N. Lưỡi cứng kiểu gì. Hay đọc sai chữ, nói sai ý.

    Game khó, mới vui.

    Tóm lại, 1 ông thần ác đá đít, 1 ông cafe giúp. Làm đc việc. Làm đc việc, thấy vui. Ôi dồi ôi thấy bà con chen chúc đi du lịch sợ quá. Tự kỷ nặng.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Ma Lễ Thanh về rồi. Giờ chỉ còn việc lắp lên để thờ. Giống như trào phúng, châm biếm khi thờ 1 con gundam, lại còn hàng pháp sư Trung Hoa. Nhưng thật sự mình ko tìm ra ông nào ngon lành 1 tí để thờ. Giê su? Dốt. Đức Phật? Dốt. Mấy ông Lão, Hồi, Ấn, dốt hết. Tại vì các ông ko sinh ở thời đại này, ko biết 1 tí gì về khoa học, nên các ông dốt. Các ông có hiểu bản chất của quang hợp ko? Hay lửa là gì? Ko thể lạy 1 ng mà mình ko phục đc, dù công nhận là giỏi, quá giỏi, ở thời điểm đó. Mình rất thích ko khí ở chùa, nhất là những ngôi chùa cổ, nhỏ, thấp, cây to, sân rêu, mình thích nhất là sự thiêng liêng, các đại nhạc hội om sòm với mình chúng buồn nôn. Thích nhất là ko gian tĩnh mịch của chùa, nhưng vái lạy thì ko. Tại mấy ông đó dốt quá. Hehe.

    Ma Lễ Thanh ko dốt, cụ ko phải ng thật, cụ chỉ là 1 biểu tượng, khung xương kim loại, giáp nhựa. Cụ đc dựng lên để mình cô đặc hóa sự thiêng liêng vô hình bao khắp cõi sống này. Vì thiêng liêng thì ko nhìn thấy đc. Lập bàn thờ thắp hương đàng hoàng luôn. Hehe. Đằng nào thì mình cũng hay đốt hương. Làm từ lá bạch đàn. Nó có 1 mùi hương nhẹ nhàng, xa vắng, và hơi buồn, của 1 góc ký ức nào đó, 1 bãi lá bạch đàn khô đc đốt, trong 1 buổi chiều quê chạng vạng. Tên lại quá hay: khuynh diệp.

    Ma Lễ Thanh còn dữ tợn, đúng vai ông ác. Thiêng liêng, nhưng ác. Chỉ có thế, mới giải thích đc sự khổ sở khủng khiếp của bà già, của chị. 1 ng bị hành hạ bởi bệnh, dù ko phải bệnh gì ghê gớm, bệnh già thôi. Bị hành hạ bởi ko cam tâm chấp nhận tuổi già, và cái chết. Khư khư bám chấp vào quá khứ. Bà già giống mình, có 1 trí nhớ hình ảnh siêu nét. Nên toàn bộ bộ phim gần 80 năm qua, nó nguyên vẹn, ở ngay đây, như mới hôm qua, nên ko có sự tuần tự tuyến tính của thời gian. Ko thể nào vừa mới đây còn như này, mà giờ như này, trong khi đã gần 1 thế kỷ, ko thể nào sống động như vậy, mà đã phải chết. Lứa bạn bè anh chị bà già, đã đi quá nửa, nhưng cái chết vẫn là thứ ko thể chấp nhận, ko thể tiêu hóa. 1 thứ đen sì, trong khi bộ phim 80 năm vẫn sống động, nét căng như này.

    1 ng thì mình ko đồng cảm mấy nữa. Có thể chọn khác đi, chọn ko khổ, nhưng để bản thân khổ đến mức này, và cứ bắc loa phát đi khắp nơi sự khổ đó, thôi, buông. Né đi 1 chút thì tốt hơn.

    Cuối cùng thì mình cũng có 1 cái bàn thờ. Ờ. Bướng cỡ này, hoặc hấp cỡ này, cuối cùng cũng chịu vái lạy. Muốn sợ 1 cái gì quá đi chứ, muốn có 1 chỗ dựa tâm linh toàn tâm toàn ý tâm phục khẩu phục quá chứ, chỉ là quá bướng. Cuối cùng thì cũng có sinh hoạt tâm linh, như ai. Chứ nhìn bà con chen chân lễ bái chỉ thấy ngao ngán, mấy lão sư ăn gì mà béo quay đầu u bóng nhẫy, giống y đầu cá la hán.
  3. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Mình ko có vấn đề với mặt sáng của cs, vẻ đẹp, đồ ăn ngon, thằng bé dễ thương, khỏe mạnh. Mình chỉ có vấn đề với mặt tối. Những sự khó chịu, ko vừa ý. Khi đó, mình có 1 thứ để đổ lỗi: Ma Lễ Thanh. Ông ác mà. Ông ta là lý do của toàn bộ những nhấm nhẳng nhai nhách ko mong muốn này. Đúng là 1 liệu pháp tâm lý hữu hiệu. Thế là giải quyết mọi vd rồi. Nếu sau này thành ng nổi tiếng, hehe, khi viết lại tiểu sử của mình, ng ta sẽ viết: từ năm 44 tuổi, bà ko ra khỏi nhà nữa. Quả thật nơi này có tất cả. Tràn ngập cây lá, ánh nắng, ko khí, gió, thì từ 1 cái quạt trần to bự chứ đâu. Tràn ngập sách đủ chủng loại, tràn ngập đồ chơi, đồ vẽ. Đàn. Mới mua gói simpia 1 năm tha hồ tập piano. Góc nào cũng vô cùng xinh xắn, sạch đẹp. Mình còn sắp xếp để chơi đc bóng bàn, tất nhiên là hạn chế, ở cái bàn học dài 2m của thằng bé. 50 quả bóng đánh mệt mới phải đi nhặt. Nhà dài nên có thể đánh cầu lông với nó. Chơi nhẹ nhàng vẫn vui, ko mệt. Sân rộng nó có thể nhảy dây, đập bóng rổ, thậm chí ném bóng rổ. Có 1 góc cửa cao, khép kín, ko sợ va đập. Mùa hè mình sẽ tậu 1 cái bể bơi xịn, để trên sân thượng. Tha hồ nghịch mà ko sợ chim khắm của thằng khác. Còn chơi đc boxing. Nó có 1 bộ đấm bốc ok. Đấm đá xả giận bùm bùm. Thích thơm thì có nhang khuynh diệp, chồng thì thích đốt mấy loại trầm. Cv thì trên laptop. Tiền thì về từ tk. Thật sự ko có lý do để ra khỏi nhà. Cuối tuần thằng bé đi học TA ở aeon thì cũng là ra ngoài xh rồi. Ok. Thế mà trong nhà, mình là ng nghèo nhất, khốn khổ nhất. Và căn nhà tuyệt vời này, chỉ 45m2, 2 tầng. Thế mà nó có tất cả đấy. Vì ng sắp xếp có tất cả.
    --- Gộp bài viết: 27/02/2026, Bài cũ từ: 27/02/2026 ---
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 27/02/2026 ---
    Ngắm 1 con cá chọi 20k cũng hp khủng khiếp. Mình biết sự kỳ diệu của nước, của sự bơi kia, sự vĩ đại của sự sống, nên đó ko phải là thứ trị giá 20k đâu. Hp đến nỗi chỉ sợ mất, chỉ sợ có gì xộc xệch. Chưa giác ngộ, mới đến đoạn có tất cả ko thiếu gì nhưng lại sợ mất. Bao giờ phải ko sợ mất cơ. Mất cũng ko sao. May đoạn này có 1 ông ác đỡ hộ. Nếu có gì xộc xệch, là tại thằng cha đó. Dù sao thì cả nhà mình cũng chưa ai đến đc level này, level có tất cả nhưng vẫn sợ mất. Mn vẫn đang ở mức thiếu thốn. Điểm này cũng khá cao rồi, hình như cũng chưa gặp 1 ai ở mức có tất cả nhưng sợ mất, nếu ở mức đó, phải ngừng than vãn chứ? Tại sao ai cũng than vãn, ai cũng bất đắc ý? Dẹp hết. Ko đáng để gặp.
  4. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Ông Ác cũng mất thiêng rồi, qua 1 đêm, chả sợ gì ông ác nữa luôn. Mới lắp đc cái đầu. Nhìn đống runner lùm xùm như đống rác mà hoảng. Ko máu me gì nữa, kế hoạch thờ 1 con quỷ để có sức mạnh sụp đổ, như thằng côn đồ 3 đời làm cướp gì trong Hàng Long Phục Hổ, vậy tại sao vẫn lắp? Nó là như này: vì mình đã bắt đầu, nên mình sẽ tiếp tục, để kết thúc. Và cái đống khuôn nhựa lùm xùm kia, nó sẽ là rác nếu ko lắp. Và cuối cùng: NÓ ĐẮT. Triệu rưỡi 1 con đồ chơi chứ ít, ko phải loại đồ chơi cho nhà nghèo. Áp dụng vào cs, mình thấy có động lực. Tại sao mình sống? Vì đc đẻ ra, nên sẽ tiếp tục sống, để kết thúc, là chết. Vì nếu ko sống, ko có 1 trật tự nhất định cho lũ nguyên tử, hay gói năng lượng này, chúng lộn xộn, ko hình hài, là rác. Và thứ 3, quan trọng nhất: cs này ĐẮT GIÁ. Cực kỳ ĐẮT. Đắt khủng khiếp, ở mức ko tưởng tượng nổi. Thấy bất kỳ 1 ai, đặt bất kỳ 1 cái gì, cao hơn mạng sống của mình, đều thấy xàm. Mạng sống, là thứ đắt giá ko thể tưởng tượng đc. Nếu mình ảnh hưởng đủ mạnh lên thằng bé, mình sẽ dẫn dắt để nó thấy mạng sống thật sự là như nào, và hướng nó theo ngành Y. Cho dù mn ko nhận thức đc giá trị của sự sống, chỉ là sợ chết theo bản năng, theo trách nhiệm nghĩa vụ, thì vẫn nên cứu họ. Đạo đời tính sau. Chẳng biết thằng bé có theo ko. Khả năng thì thừa rồi đó. Dám cãi cô giáo giải bài sai, cả lớp nghe cô, sai theo, chỉ mình nó đúng, và cuối cùng thì cô sai thật. Điều kiện cần là ok rồi đó. Cần đk đủ, 1 ý thức sâu sắc, và kiên định. Cũng hài, nếu mẹ là 1 ng cực kỳ sợ bệnh viện, và luôn lảm nhảm cs, sự sống, mạng sống, ý nghĩa sống, thì con lại làm bác sĩ. Biết đâu. Số trời. Thế thôi. Chứ bảo mình thích sống, thì ko. Giống như mình ko thích lắp con Ma Lễ Thanh gì đâu. Chẳng sáng nào muốn thức dậy. Đêm nào đi ngủ, cũng muốn giấc ngủ này kéo dài mãi mãi. Ngủ nướng đến vô tận. Cho dù khuôn mặt ngủ của 1 thằng bé 9 tuổi học lớp 3 vô cùng xinh xắn bụ bẫm đáng yêu ghé ngay cạnh. Lông mi dài thượt như búp bê, mũi nhỏ tí, khuôn miệng thì xinh ko tả nổi, đẹp trai giống bố. Dù mình kết nối rất mạnh mẽ với nó, như 1 đôi tri kỷ, thì lần nhắm mắt đó là lần cuối nhìn thấy nó, cũng ko sao. Thờ ơ với cs, đến mức như vậy. Dù hiểu rất rõ nó. Ko biết bị sao.
  5. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Cập nhật tình hình tu tập của mình, coi đến đâu rồi. Các thuyết cứ sụp đổ vì nó vô hình, ko sờ nắn đc, nhẹ, dễ bay, ủa sao bảo 1 tư tưởng có thể thay đổi 1 đời ng? Ko biết. Chắc ko hợp mình. Mình phải Mật Tông, tức là 1 đống nghi thức nghi lễ màu mè, mới thay máu đc. Chứ chỉ mỗi Biết, 1 ngày là bay. Việc ko ra khỏi nhà cũng ok, ko ra khỏi nhà giúp nhiều. Chẳng phải những ng tu tập toàn ở lỳ trong chùa, trong hang, tránh tiếp xúc XH? Nhưng zalo vẫn là 1 cửa ngõ ồn ào, mở, là 1 đống ng, 1 đống cv tràn vào. Phải mở, ko thì tiền sh ở đâu ra? Đc cái có thể đóng ngay lập tức nếu mệt. Pha cafe khá ok, như trà đạo, đong, xay, ủ, đem lại sự bình tĩnh. Còn muốn êm ngay lập tức, phải dùng rượu. Vang siêu ngọt thôi, nhưng nó ngay lập tức bốc mình đến 1 ko gian khác, tạm nghỉ 1 tí, ko bị ngập trong đống zalo lộn xộn ầm ĩ nữa. Cắn chừng 1 nắm hạt bí, là êm êm trở lại. Có năng lượng đi tiếp. Xem. Cũng toàn xem khoa học tôn giáo, biết rồi, nhưng cứ xem. 1 câu nam mô a di đà phật vỏn vẹn 6 tiếng ng ta còn đọc cả triệu tỷ lần, ng ta còn làm đủ trò vô nghĩa, lần tràng hạt, gõ coong coong để ổn định lại tâm trí, vài cái video kiến thức cũ kỹ có là gì. Tránh tuyệt đối mt xh, bất ổn kinh khủng. Mình ko muốn gì cao xa, chỉ cần bình yên. Nhưng đó là thứ xa xỉ. Nhìn quanh mình thấy 2 thái cực. 1 là cực kỳ thừa thãi. Vật chất thừa thãi kinh khủng. Và 2 là cực kỳ thiếu thốn. Thiếu thốn sự hài lòng kinh khủng. Những ng bán hàng với ê hề hàng hóa bày trước mặt, và gương mặt âu lo. Tại sao phải tiêu thụ nhiều đến mức như vậy? Tại sao phải cả tỷ nhãn hàng? Sống đâu cần nhiều đến vậy. Trong khi sự bình yên, hài lòng nội tâm, thì quá thiếu thốn. Cứ hau háu kiếm tiền, hau háu kiếm tiền, hau háu, hau háu. Làm như ngừng 1 cái, là chết ngay. Hàng hóa, đồ ăn thức uống, tràn ngập. Hp, thì thiếu thốn, hài lòng với bản thân, thì thiếu thốn. Ko có con đg tắt. Nghiêm túc tu tập 1 thời gian đã, rồi coi sao.
  6. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.288
    Đã được thích:
    15
    Mình ok với bản thân mình, 1 tạo vật hoàn hảo, phi thường, bí ẩn, đẹp đẽ, ngang tầm vũ trụ hehe, sự hài lòng mà mình nghĩ nếu ng khác chỉ có 1 chút của nó thôi, cũng đủ sung sướng. Ai mà chẳng khiếm khuyết? Ai mà chẳng phải sửa sang 1 chút gì đó, che đậy, bôi trát 1 cái gì đó lên mặt? Ai thật sự nghĩ rằng, biết rằng họ đẹp 1 cách hoàn hảo? Ko ai. Kể cả hoa hậu, còn phải "ngày mai là 1 ngày đẹp hơn hôm nay". Trẻ con thì nó ko sợ nó xấu, nhưng nó cũng ko biết là nó đẹp. Mình chỉ sợ nhất cỗ máy này đến lúc ọp ẹp, phải vào viện. 60 tuổi mình sẽ vào ở tịt bệnh viện, tức là viện dưỡng lão nào đó tích hợp bệnh viện, cho khỏi phải lo về cái cỗ máy ọp ẹp. Về tinh thần, mình tự do kinh khủng, cao ngạo kinh khủng, đủ sống thoải mái, ko thèm ngó nghiêng bất kỳ. Về cs, ý nghĩa, mục đích, cấu tạo, cách hoạt động, mình nắm sơ sơ, tự do lại càng tự do, ko sợ gì cả. Những hiện sinh nọ kia, những câu hỏi to đùng ok nốt. Toàn bộ sự sống này tràn ngập diệu kỳ. Nhưng mình ko từ trên trời rơi xuống, dù bế quan tỏa cảng với xh, mình vẫn còn 1 đứa con, 1 gã chồng, 1 bà già, 1 bà chị. Ông già hiếm gặp, anh thì loại khỏi danh mục. Chồng chủ yếu gây bực tức, còn ám ảnh, là 3 nv kia. Mình hứng hết sự tiêu cực của hội này, ngấm như bọt biển, thậm chí còn cường điệu. 1 lúc nào đó cục diện sẽ khác. Bà già tèo, mình đủ tiền để tạo khoảng cách với chị, và thằng bé lớn. Nhưng ko phải bây giờ. Nên mình dùng rượu, cafe, và mua sắm, để bù đắp. Minh thích đồ chơi. Trước vào shopee chỉ để mua thứ cần mua. Giờ vào shopee để xem có gì hay ko để mua. Chỉ đồ chơi mới thấy thích. Cũng ko đến nỗi phí phạm, vì thằng bé ăn xái. Trẻ nhà giàu chắc cũng ko đc như nó. Mình dùng đồ chơi để bù đắp lại những sự tiêu cực mà mình phải hứng chịu từ danh sách cô đặc đến mức ko thể gạn lọc thêm tí gì nữa. Ai cũng khổ thật. Khổ kinh khủng, kể cả thằng bé. Khổ, và yếu nhược. Kể cả chị. Mở mồm là than vãn. Chị ko thấy sống mà ko vui, là 1 cs thất bại à? Có ng thành công nào mở mồm là than khổ? Phóng tia gamma đen tối khắp vũ trụ? Sao thành công lại như thế? Thành công phải lấp lánh niềm vui.

Chia sẻ trang này