1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 15/04/2026, Bài cũ từ: 15/04/2026 ---
    Trong hành trang tối giản tối thiểu còn đống này nữa, nặng 170g. Là thứ hoàn toàn có thể bỏ xuống, nhưng mình vẫn tự nguyện đeo vào. Tăng thêm độ đau mỏi cổ vai gáy 170g. Khổ A6. Ko có lý do. Vẽ, nó giống như mình, chân tay, móng chân, móng tay, nên ko hỏi tại sao. Bao giờ phải thật nhẹ đã. Ko có cuộc gọi nào kiểu lên đưa mẹ đi viện ngay, hoặc ra trường đón con ngay, hoặc đã cộng sổ xong chưa, đặt hàng chưa, chuyển tiền chưa. Khi đã thật nhẹ. Mình sẽ A5, A4, A3, A2, A1, A0. Giờ A6, loằng ngoằng, đã mỏi. Nhưng ko hỏi tại sao lại đeo vào. Ko có câu hỏi.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 17/04/2026, Bài cũ từ: 17/04/2026 ---
    Bọn cao tầng này ngốn thời gian kinh khủng, và quả là đồ chơi tốt cho bọn OCD. Luôn bị cưỡng bách bởi trật tự. Sau khi trả lời đc hết các câu hỏi lớn, dẫn đến sự tự do tuyệt đối, khiến mình sống rất an nhàn, thoát khỏi mọi phải thế này, phải thế kia, sống ko sang đời ko nể, thì quay lại cs bt, mình xử lý thế nào? Ờ. Nếu mình thích ngồi lập lại trật tự của cục rubik, thì những thứ bên ngoài phải trật tự trước đã. Ko thể xung quanh lộn xộn, mà ở đây, lại trật tự tuyệt đối. Kéo theo, mọi thứ đều ổn. Ở trong trật tự, là ổn. Sống, chẳng phải là quá trình sinh vật dùng năng lượng để duy trì 1 trật tự nhất định nào đó hay sao, chết, tức là trật tự bị phá vỡ, nguyên lý nhiệt động lực 2 gì đó, entropy luôn có xu hướng tăng gì gì đó. Ok hết rồi. Chơi tới con 10x10 luôn. Tầng cao hơn nữa, cũng vậy thôi. Mà lúc nào thích, thì chơi. Giờ thì 10, là đủ rồi.
  3. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Khi ko có mặt thằng bé, mình dành phần lớn thời gian để hạnh phúc. Hehe. Nói thế như kiểu nó là 1 nỗi bất hạnh? Đúng. Ko chạm đến tột đỉnh hp, thì mọi level bên dưới, đều là bất hạnh. 1 đứa trẻ con là 1 bất hạnh thu nhỏ của ng lớn. Đều là có kẹo, vui, ko kẹo, khóc. Ko trẻ con nào tự tạo ra đc kẹo từ bên trong. Nhưng vì kẹo là thứ vớ vẩn, rẻ bèo, nên ng lớn thấy hp của trẻ thuần khiết. Nó chả khác gì. 1 cái kẹo, và 1 cái xe ô tô đẹp. Trẻ cũng chưa dính mắc các mối qh xh, giới tính, chưa vướng víu việc sống ko sang đời ko nể, nên có vẻ hồn nhiên. Game 4 nút, thô sơ, nhưng rồi sẽ liên minh huyền thoại ngay giờ. Sớm thôi. Cũng ko biết sao, đó là con đg nhất định phải đi, trước khi đến đc miền đất hứa. Cầu cho nó cuối cùng cũng có đc hp phi thường như mình có. Mà phải trầy da tróc vẩy. Hoặc ko, cứ quẩn quanh với những viên kẹo cả đời, như bao ng. Hồi đó chẳng bao giờ tưởng tượng đc cs lại vĩ đại đến vậy, ko thể tin đc đến vậy, chỉ biết là chán, rất chán, gì cũng ko thỏa mãn. Chỉ có 2 lựa chọn, 1 là chọc vỡ bọc, chui ra ngoài, hay là chết ngạt. Cũng sém chết đấy chứ. Phải trả cái giá đắt đến vậy cơ à? Ko biết. Nghe nói có ng trượt chân ngã 1 cái, tỉnh thức. Mình ko tin. Vì mình đã phải đào luyện quá công phu. Luôn hoài nghi, lật đi lật lại 1 vd cả tỷ lần, đủ mọi phương diện, tiếp cận mọi hướng. Mình ko tin 1 cú trượt ngã, tự nhiên thấy cs là phi thường, ko phải cx nhất thời, mà nó ngấm vào từng tế bào. Kiểu như, từng nguyên tử cũng vụt tỉnh giấc, nhảy múa, hân hoan. Cũng lờ vờ lắm, ng ta đổ mồ hôi sôi nc mắt làm cái này, cái kia, để hp. Mình chính là hp rồi, nên mình làm cái này, cái kia, kiểu vui vui nhẹ nhàng thôi. Chỉ kết nối với mỗi thằng bé, gánh bất hạnh của 1 mình nó thôi. Chị, bà già, thôi buông. Lớn rồi, tự lo. Cứ cho mình là giỏi mà cả đời ko tìm thấy niềm vui. Mở mồm ra là than vãn, trách móc, toàn nạn nhân khốn khổ. Sống chừng ấy năm mà ko thể hp, cứ lao theo củ cà rốt để có hy vọng. Thất bại. Thằng bé cũng làm mình vui, nhưng nó là kiểu ng tiêu thụ, ko phải ng tạo ra. Tự tạo ra đc niềm vui từ bên trong là quá khó rồi, thách mấy lão sư áo vàng khè to mồm đạo mạo trụ nọ trì kia trên mạng làm đc, toàn lũ buôn phật bán kinh, ít ra, dùng vật liệu bên ngoài, để tạo ra niềm vui nhờ vật liệu bên ngoài, cũng ok, mà ng ta vẫn gọi là sáng tạo ấy. Ko. Nó ko tạo ra. Nó chỉ tiêu thụ. Nó vẽ để đc khen. Nó ko thấy niềm vui khi vẽ, niềm vui của tác phẩm, nó tiêu thụ lời khen từ ng khác. Nhờ lời khen ấy, mới có niềm vui. Thôi kệ. Gánh đến 18 tuổi thôi nhé. Tự xoay xở với bất hạnh của mình đi. Lớn rồi. Cho tới giờ, mình vẫn thấy mình đỉnh nhất, số 1, vì hp phi thường mình có. Ko kể những sự hiểu biết, trải nghiệm, hoặc, 1 chút tài năng. Ai ai cũng kém cỏi, rất thấp bé, dù có phô trương l ồng lộn lên chăng nữa. Cũng muốn 1 lần, đc trực diện 1 ng tỏa ra hào quang. Hehe. 1 ng mà nhìn 1 cái, là thấy hp cứ ngan ngát tỏa ra từ bên trong. Mình biết. Mình cảm nhận đc tần số đó, kiểu gương mặt nó cứ sáng lên ấy. Đúng là tỏa ra ánh sáng thật sự. Ôi nhìn mặt mấy lão sư phì nộn trên mạng khiếp thật. Như mặt lợn. Mặt tối sầm. Mà cứ ra rả thuyết giảng, như phẽo. Tứ diệu đế bát chánh đạo này nọ. Hãm.
    --- Gộp bài viết: 20/04/2026, Bài cũ từ: 20/04/2026 ---
    [​IMG]
  4. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Hoặc pha chế. Thứ xứng đáng để mình uống nó phải như này. Ly thủy tinh 2 lớp giữ nhiệt, ống hút cũng thủy tinh, đá cầu lâu tan, làm từ nước qua máy lọc, đun sôi, để nguội, nhiên liệu phải loại 1. Mình mà thèm đi uống ngoài quán? Toàn thứ phẩm. Tinh khiết? Vớ vẩn. 1 quầy pha chế. Cafe sữa mật ong, matcha latte, cacao, trà vải, trà đào cam sả, soda chanh, sữa chua việt quất, dâu tây, chanh leo, sinh tố, hoa quả ép theo ngày, cả trà xanh thái nguyên, trà thảo mộc, rượu vang ngọt. Hồi mùa đông thi thoảng uống rượu vang, chứ hè rồi nóng quá, thôi. Tối mùa đông, 1 ly vang ngọt, 1 cái đàn piano teng teng, thấy cũng thi vị kiểu quý tộc ra phết. Ủa mà đâu cần nhiều đâu. Rất trung bình, để có đc mọi thứ này. Đúng là ngoài kia thật sự xảy ra nh bất hạnh ko tránh đc, nhưng phần lớn bất hạnh, lại là do đc Tạo Ra. Ko cãi. Hitler có thể hành nghề vẽ dạo kiếm sống, lấy vợ đẻ con, rồi chết yên ổn mà, đi làm độc tài tội đồ thế kỷ diệt chủng 6tr ng Do Thái làm gì? Bất hạnh chắc chắn phần lớn là đc tạo ra. À, nhắc đến Hitler, vì nay là sinh nhật ổng. Hồi học ở Nga cứ ngày này là sợ vãi cức, trốn tịt trong ký túc, ra đg sợ phát xít đầu trọc nó xiên cho phát. Ôi những ngày ko biết nói sao. Nhà vệ sinh chung 6 cái lỗ lỗ nào cức cũng ụ lên 1 đống, mỗi lần đi ỉa mỗi lần ám ảnh. Mà sv thanh niên ăn khỏe ỉa khỏe, sáng nào bà lao công mặt mũi trắng nhợt vì hốt cức cũng dọn sạch, rồi vèo cái, 6 cái lỗ lại ùn lên 6 ụ cức như nồi cơm thạch sanh. Bất hạnh, đúng là phần lớn là đc tạo ra.
    Lần cập nhật cuối: 20/04/2026
  5. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Sắp sn hay sao, reborned, vũ trụ cứ liên tiếp gửi tín hiệu. Hehe. Nay ra đg có việc. Trưa. Vắng. Mát. Đầu hè. Lộng gió. Loại thời tiết khiến ko cần phải tỉnh thức, từng tế bào cũng hân hoan. Ra cầu tròn ngồi cắt móng chân. Sông đẹp. Những góc nhà cũ cây leo kín đẹp. Mình vẫn có thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài, từ xa. Miễn là ko lại gần. Cần đi ăn đi chơi chỉ có 1 địa điểm khả dĩ có thể đến đc: Aeon. Ít ra nó tập đoàn Nhật, giàu tiềm lực, để chăm sóc tốt hạ tầng, ít ra nó có chút ít loại tự trọng và OCD của ng Nhật. Cây xanh, rộng, thoáng, sạch, nếu vắng khách. Mấy hôm vỡ trận thì thôi. Nhà vs thuộc loại dùng đc. Mình chỉ chọn nhà vs tầng 3, sát rạp chiếu phim, nơi ít ăn uống. Ít ăn, thì ít ỉa. Thật lâu lâu ko tạt té các tiệm ăn nhỏ, nhà ống, tối rồi vào 1 cái ở Minh Khai, ngất luôn. Bí. Khai nồng. Mùi điều hòa tanh lòm. Nhà vs thổ tả, ngay sát bếp sàn nhờn mỡ. Tởm. Tiệm ăn có tên tuổi đó nha. Nha. À. Vũ trụ gửi tín hiệu là: cần éo mày như nào, tồn tại, là đỉnh cao hp rồi đấy. Như kiểu thò đầu ra ngoài rìa cái bọng ko gian chứa thực tại này, thấy đen ngòm, làm gì mà có sông, góc phố cũ, nhiều cây, làm gì mà gió lộng phơi phới đầu hè. Thôi chui vào lại. Hài lòng, thỏa mãn. Buông luôn cái cốc cuối cùng, ko phải vì quá nóng, ko chịu đc, mà cốc vỡ, cũng ok. Hehe. Thằng bé. Chăm vừa thôi. Rồi nó cũng thành 1 đứa tầm thường làng nhàng, sống 1 đời làng nhàng, và nhiêu đó, là rực rỡ chóa lóa rồi. Ko gì có cửa so với, dù chỉ 1 cái móng tay, giá trị của sự tồn tại này. Ko cần quá tận tâm dốc lòng dốc sức để rồi cáu gắt. Thả. Ngon lành, thì cũng đậu vài chục năm nữa thôi, chả đủ để nhâm nhi sự phi thường này. Khỏi bận đi. Mình hp, thì xung quanh mình cũng hp. Ko có gì tốt đẹp sinh ra từ sự hy sinh. Hp, niềm vui, là bảo chứng cho mọi loại đạo đức. Gỡ nốt cái mấu cuối cùng. Nhẹ. Thật sự nhẹ. Và giảng hòa với thế giới bên ngoài nữa, tuy vẫn đứng xa xa. Lại gần khai thối đủ kiểu. Chuyện ỉa với mình quan trọng. Nhà vs có tranh kính, cây xanh, 2 cửa sổ, 1 quạt thông gió, 1 quạt cây quay thoang thoảng, sáp thơm dịu, loa chống nc để nghe nhạc, máy sấy gắn tường chuẩn ks, đồ trang trí kệ gương dễ thương, 2 con mèo sứ béo ú bóng lộn, tất cả đều sáng bóng. Mình còn định bắc thang vẽ 1 con bạch tuộc 3D bò trên góc tường, xung quanh là đại dương mờ ảo. Vừa ỉa vừa ngắm. Mấy quán cafe bên ngoài trông lịch sự, vào đến nhà vs, cười ỉa. Toàn bộ sang chảnh như 1 trò đùa, như 1 cái tát méo mó. Ra đg chỉ đến Aeon là yên tâm nhất. Ỉa đc.
    --- Gộp bài viết: 21/04/2026, Bài cũ từ: 21/04/2026 ---
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 21/04/2026 ---
    Lại tín hiệu vũ trụ nữa. Haha. Ngẩng đầu lên từ bồn rửa bát, trăng siêu thực sau cây me sừng sững, như quả núi, hùng vĩ, mê hoặc. Cái gì so đc với cái này? Cức đấy mà so nổi. Bọn ngông cuồng.
    congtudixedapdien thích bài này.
  6. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    [​IMG]
  7. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Bàn thờ. Thêm 1 chuỗi hạt gỗ to nữa. Căn duyên ra phết. Mình thấy ok với đạo Phật nhất, vì nó thật ra chẳng phải là tôn giáo. Đứa nào cơ hội đôn nó lên làm giáo chủ, và 1 bọn ngu lẽo đẽo theo sau, thì kệ thôi, nó ko phải tôn giáo. Nhìn thấy nhẹ nhàng. Triết lý xương sống thì xịn thật sự, khoa học cũng ko thể cãi. Và nó quá mạnh. Kẻ mạnh ko phải dè chừng ai. Cứ nhắm mắt mỉm cười. Kẻ yếu, mới phải thánh chiến, tử vì đạo. 3 thứ mình thích: Quá mạnh, Thông tuệ, Bình yên. Hay là vì có 2 cái đầu, nên mới có cái cuối?

    Có hội chứng ghét sinh nhật. Mình thấy phiền. Ngày thường cũng ok lắm rồi. Mình đã ăn sn cả tháng. Những gì muốn mua, đã mua bét tè lè nhè. Rồi cũng vậy thôi. Não đc cấu tạo để ko duy trì cảm giác hp lâu, nếu quá ngưỡng cho phép, nó có hại cho sk. Vậy những hp triền miên liền tù tì post trên mạng xh? Dỏm đó. Nếu hp thật sự, họ biến mất khỏi mạng xh lâu rồi. Như mình, mới nếm cảm giác hp đc tí ti, mà đã khỏi thèm đăng đàn fb khoe khoang, mà đã mất tích. Rubik cao tầng là 1 cách luyện tâm tốt. Mình xoay cả tiếng đồng hồ con 10x10, rồi lại nháo lên, hỗn loạn như cũ sau 1s. Nó ko khó, chỉ mất thời gian, và 1 chút tập trung. Thấy trên youtube có ng xoay con 17x17 hết 9 tiếng rưỡi, xong có thằng cmt hoan hô bro, giờ thì nháo lên xoay lại thôi haha. Chắc là mình sẽ mua hết các tầng cao của rubik, mà để từ từ. Các con từ 10 trở đi đắt khắm. Dù so với tu tâm. Nó quá rẻ. Dã tràng xe cát gọi bằng cụ. Công cốc gọi bằng cụ. Cs nên là như thế. Xây cho đã, rồi sập. Hiển nhiên.
  8. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Tại sao các nhà sư lại mặc áo dài thùng thình? Rất khó để đi ỉa. Nếu ko màng gì khác, cạo trọc đầu luôn rồi, ý là tao ko care gì cả, sao lại mặc áo dài? Quá khó để sinh hoạt, nấu nướng ăn uống mắm muối tắm rửa ỉa đái, áo dài là 1 lựa chọn tồi. Toàn lũ ngốc. Trang phục của nhà sư, nên giống lão ma đầu trong Tuyệt đỉnh kungfu, tóc tai bết vài sợi, áo may ô nát, quần đùi, đầu gối củ lạc, và dép tổ ong. Ôi nó mát. Siêu tiện lợi. Đó mới là tao ko care. Toàn lũ màu mè. Và 1 lũ vái lạy bọn màu mè đó. Mình cứ thấy mình ngầu nhất quả đất ấy, ngất ngư trên đỉnh, ko cách nào trèo xuống đc. Haha. Mình thấy những nv xây dựng ngầu trên phim buồn cười kinh khủng, mặt lạnh lạnh, u sầu chôn giấu. Ngầu là phải áo may ô rách và dép tổ ong kìa, quay mông vào xh cười hềnh hệch. Có hội chứng yêu mình thái quá thì phải, đánh giá bản thân quá cao. Vào hiệu sách thấy toàn sách của nhi đồng thối tai, từ các tên tuổi lớn, những cuốn kinh điển đồ sộ nhất, toàn bọn lảm nhảm, ko ai thông tuệ bằng mình à? Chết bỏ mịe, thật sự ko ai? Bỏ mịe. Hehe. Nhưng mình ok hết, dù mình có thế nào. Đó là 1 cảm giác siêu chill. Dù là 1 bệnh lý, ở tít đầu này của cực đoan, nó vẫn hơn ở đầu kia của chiều ngược lại, tự ti, trách móc bản thân, than vãn, sợ đánh giá của xh. Mình ở đó cũng khá lâu, có thể nói là 1/2 cuộc đời. Mình quá biết nó như nào. Nên. Ở đây. Nơi mình ngầu nhất, dù là ảo tưởng. Vẫn hơn. Ngầu nhưng vẫn biết tôn trọng luật lệ chung của xh, trông nhạt, phèn, ko có gì để mất, 1 vỏ bọc an toàn, cho 1 thứ ngạo nghễ ngút trời, lúc nào cũng thấy buồn cười, với nghi lễ, trang trọng, sự nghiêm túc, với các này kia. Toàn nhi đồng thối tai bày trò chơi đồ hàng, những món đồ xinh xinh bằng nhựa màu sắc. Sinh nhật tuổi 45 này, giống như mình 4 tỷ 500 triệu năm tuổi, ngày mặt trời nuốt trái đất. Già cỡ vậy, mới thấy đâu cũng toàn trẻ con.
    congtudixedapdien thích bài này.
  9. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Tối qua đi ăn lẩu dê ở chân cầu vượt gần Aeon với ông bà già, mình hơi sốc. Ko phải vì cái quán. Mà cái cách mình phản ứng với cái quán. Sao mình có thể thấy nó tởm lợm như vậy? Đạt đến thang cao nhất của ghê tởm. Đó là 1 quán dê bình thường, kiểu bình dân, nhậu, đồ ăn có lẽ ok. Mình nhìn những cái bát nhựa, cốc nhựa, còn như thấy nguyên những cái mồm thối hoắc đầy bựa xa lạ đã quặp vào đó. Gã dắt xe mặt mũi bần tiện, nham nhở, da mặt gồ ghề lồi lõm xấu xí, mấy đứa chạy bàn láo nháo, học vấn thấp kém, mắt trắng ởn. Dê thì nồng lên mùi hôi. Dê hôi, mới là dê xịn. Quen nhà hàng vâng dạ rồi à? Đến sớm, vắng. Lát sau khách đến nườm nượp. Nhậu. Ôi những cái bản mặt bóng nhờn, ụ thịt. Mình hơi sốc. Mình đang ở cái thứ hạng nào vậy? Chị gọi video từ phố đi bộ Nguyễn Huệ. Vãi cức. Trông cái nơi đắt đỏ, sầm uất nhất Vn này nó như 1 trò hề. Xấu xí, nghèo nàn, thô lậu, vô duyên, lộn xộn, bát nháo, hèn, kém. Mình phải mất công bay đến đó CHƠI? Điên. Điên thật rồi. 45m2 Nhà này mình đã xây dựng 1 ko gian tương tích với mình 1 cách hoàn hảo, khiến cho mọi thứ khác, trở nên, gọi là gì nhỉ, ko thể nào đáng để mắt tới đc, cả cảnh, lẫn ng, ko đáng liếc qua dù chỉ 1/2 con mắt. Dù mình cam kết ok Toàn Bộ với mình, nhận ra mình đang ở điểm này, cũng hơi sốc. Chỉ 1% sự tự mãn đó cũng đủ sống rất ngon lành rồi mà? Sao lại ở 1 nơi mà thấy mình như tỏa ra hào quang vậy? Đâu cần dữ dội đến vậy? Ờ. Mà nó cứ vậy, thì cũng ok. Ok tất. 2 tuần nữa mình sẽ phải lên đường, làm những điều ngu ngốc, trong vòng 3 tháng hè. Sẽ phải đi tàu, xe, máy bay, dùng chung ko gian với đủ thể loại hôi nách thối mồm đánh rắm khạc nhổ, sẽ phải dùng chung bệ xí với đủ thứ té re táo bón kiết lị kinh kỳ dớt dãi máu me. Tởm. Sởn gai ốc. Mà người ta vẫn gọi là du lịch ấy. Quá tởm. Haha. Trong khi mình chỉ cần ngồi ở đây, và đầu tỏa ra hào quang? Vũ trụ rộng lớn cứ l ồng lộn xoay vần trong l ồng ngực? Hehe. Điên mịe nó rồi í chẳng đùa. Cái lý do duy nhất, duy nhất khiến mình ở điểm này, chỉ cần duy nhất 01 là bao tất vì quá mạnh, đó là mình thấy mọi thứ khủng khiếp quá, kỳ diệu, choáng váng 1 cách khủng khiếp, sự tồn tại, đơn thuần sự tồn tại, quá khủng khiếp. Thứ mạnh đến nỗi, dù khá gần với tôn giáo, nó lại lột trần bộ mặt ngu xuẩn giả dối của tôn giáo. Ví dụ như nước thánh của sông Hằng. Ko chỉ ở mỗi sông Hằng, nước mới là thánh. Nước là thánh ở mọi nơi. Thử nghĩ xem. Nước. 1 tỷ điều huyền bí về nó, mà vẫn ko thể đủ đc. Thứ ko ngừng làm mình ngạc nhiên, thứ mình vẫn dùng hàng ngày để rửa bát, tắm gội, xối bồn cầu, và đẹp đẽ nhất, là tưới cây. Nhìn những cái lá sũng nước tươi tắn reo vui. Mát dạ. Nghĩ xem nó là gì, muốn vái lạy, nước mắt rơi. Chợ Hàng có 1 lũ ngu chơi chim, tụ tập khoảng 2 chục thằng ngồi ngắm chim. Những con chim rên xiết ai oán, hoảng loạn, tuyệt vọng trong l ồng, bọn chúng tụ tập để thưởng thức những tiếng kêu than đó, tận cùng ngu dốt. Mình ở tịt nhà, vì ko ngăn đc cứ ra ngoài là thấy ng ngu. Mình ok với mình, dù như nào, nhưng nên ở nhà, bớt tạo nghiệp. Thế mà sắp phải ra ngoài 3 tháng liền. Eo.
    Lần cập nhật cuối: 07/05/2026 lúc 09:40
    congtudixedapdien thích bài này.
  10. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    [​IMG]

Chia sẻ trang này