1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

TÌnh yêu cuộc sống !

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi time_emit, 25/12/2006.

  1. 0 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 0)
  1. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Cuối cùng thì cuộc đời này mình cũng biết chơi 1 loại nhạc cụ, trong đủ thứ tha về nhà. Haha. Chỉ cần cầm cái dùi, gõ 1 cái, và âm thanh vang lên đẹp như 1 tổ hợp phức tạp bậc nhất. Nó thanh tịnh như tiếng chuông chùa. Mình biết chơi nó, vì mình thật sự thích nghe âm thanh nó phát ra. Thích nghe thấy, thì phải gõ lên thôi. Vì gõ, nên biết chơi. Handpan xịn xò hơn, nhưng ko thể bỏ mấy chục triệu ra mua 1 cái nồi bẹp đc. Trông nó quá xấu. 1 lúc nào đó đủ sâu lắng, và đủ tiền. Cái thứ gì trông xấu như quỷ. Trải nghiệm gõ tay, chắc chắn xịn hơn, nhưng ko phải bây giờ. Dịp sn này mình nghĩ mình đã mua Tất Cả những gì mình muốn có ở shopee, cả đồ trang trí nhà cửa, cả đồ cho thằng bé, tầm 100 triệu đổ lại. Ko bằng 1 khóa trị liệu da mặt nâng mũi bơm môi ấy nhỉ. Đó là tất cả, tất cả những gì mình muốn sở hữu, trong cuộc đời này. Bảo sao dễ hp đến thế. Hay là vì hp sẵn rồi, nên muốn rất ít. Có muốn, tội gì ko muốn? Nhưng chỉ thế thôi. Cái này ăn đứt bộ gõ mõ của mấy ông trọc đầu ấy nhỉ. Vẫn đầy đủ hỷ nộ ái ố trầm bổng thấp cao của đời, mà vẫn tuyệt đẹp.
  2. time_emit

    time_emit Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    27/02/2006
    Bài viết:
    1.314
    Đã được thích:
    19
    Tối qua rửa bát, cái xóm này cứ tối, là yên tĩnh kỳ lạ, chợt nghe 1 tiếng quạt gió phành phạch, cánh chim, tiếng 1 cánh chim quạt từ đầu này sang đầu kia của cây me, ngẩng đầu lên, cái bóng cây sừng sững như núi, đen thẫm, câm lặng, tán lá nào đó hơi rung động, có lẽ con chim đã mất hút. 1 âm thanh cực kỳ, gì nhỉ, sâu sắc. Ko 1 mẩu echo, nhưng vang vọng mãi. Đúng như Sadhguru nói, mức độ để đánh giá cs của bạn, chỉ duy nhất có 1 chỉ số đo: bạn cảm nhận đc nó sâu sắc Đến Đâu. Hoàn toàn ko phải là bất kỳ 1 thang đo nào hiện nay. Dẹp hết những thành công, kiểu giàu có sắc đẹp nổi tiếng, nhạt quá rồi, kinh sách nghìn năm đã lải nhải, bày đầy trong fahasa, đến tài năng, có vẻ chất, vứt, thiên tài, vứt, đến, ngay cả, đạo đức, việc thiện, cứu giúp nhân loại, thành tựu nhân loại, cũng chỉ ở lớp vỏ, dù là xịn nhất, giúp đc ng khác, là xịn nhất, cũng vứt. Mức độ đo này nó ở tầm Con người - Vũ trụ. Hehe. Nó là 1 chọi 1, 1 đối 1, 1 nhận ra 1. Mức độ này nằm ở tiếng quạt phành phạch của cánh chim đó, nó lay động đến mức nào. Ko rõ mình ở mức nào. Thấy lịm đi vì sung sướng thôi. Đang rửa bát cũng hp đc cơ mà. Nói đùa à. Đang ỉa cũng hp đc cơ mà. Haha. Ko rõ thiên đg cỡ nào, vì chưa chết, mà chắc nó cũng chỉ huyền diệu đến mức này. 1 ô cửa sổ cao, rộng, đen ngòm, 1 tiếng vỗ cánh kéo dài 2s.

    Ko nhịn đc, lại mua chịu 1 cái chảo xào mỳ, tầm vỗ ra tiếng thôi, 10 nốt. 10 triệu. Đó là 1 con số khá lớn với mình. Mua lắt nhắt đủ thứ, nhưng ko gì đến tầm đó. Đắt, nhưng đáng. Cái chảo xào mỳ này nó có âm thanh đồng điệu với góc vườn trên gác. Cái vườn ấy, những thứ đang sống ở đấy, xứng đáng với 1 cái gì xa xỉ. Vườn + handpan = Chữa Lành? Vớ vẩn. Chừng nào sự tồn tại còn là 1 cái gì dùng đc, xài đc, có ích lợi gì đó, cho ai đó, thì đừng mơ đến hp. Chừng nào toàn bộ sự huy hoàng choáng ngợp này chỉ để dùng cho 1 mục đích nào đó, dù là hp, thì đừng mơ. Nó là để Quỳ Lạy, nc mắt tè le hột me, ko phải để hữu dụng. Nhá. Và hp sẽ đến sau. Như 1 bonus nho nhỏ. Kiểu mua kính đc tặng khăn lau, mua tranh đc tặng đinh treo tường, thế thôi. Chừng nào còn nghĩ đến Để Làm Gì, thì quên đi.

    Nên mình đâu có làm gì. Hehe. Có thể cả ngày ngồi nhìn 1 khuôn cửa nhỏ nắng nhẹ hắt vào, sung sướng tột đỉnh. Nên mình đâu có đi đâu. Trên phố đang lễ hội Hoa Phượng Đỏ tùm lum, lễ hội xúc xích, xiên bẩn thì có. Tạp phẩm. Ng ta còn phải làm đủ trò để mong chạm tới sự sâu sắc đó mà? Thầy bà lễ bái hầm bà lằng. Trên youtube thấy có ng còn phải im lặng tận 6 năm. Đang là ca sĩ, gặp Sadhguru 1 lần, khóc tu tu, xong im lặng 6 năm. Voãi. Rồi tự nhiên phải cạo trọc đầu. Giữ đc cái đầu ko có tóc là rất phiền. Phiền hơn cả nhuộm tóc uốn tóc ép tóc các kiểu. Đã buông, tại sao phải phiền phức với cái tóc thế? Hãy để nó mọc tự nhiên, dài dài thì xén đi, 3, 4 tháng 1 lần, như mình, vẫn dễ gội, dễ sạch, gọn gàng. Toàn trò phiền phức. May mà mình tỉnh sớm. Thời đại này, ngay cả việc đi tìm sự an yên, cũng đầy bẫy. Đủ các thể loại chữa lành. Thích tâm linh hả, đây b ố mày sẽ tống cho mày 1 mớ tâm linh đây, đủ chủng loại, quẹo lựa quẹo lựa. May mà mình bản lĩnh.
    --- Gộp bài viết: 11/05/2026 lúc 13:05, Bài cũ từ: 11/05/2026 lúc 12:58 ---
    [​IMG]
    --- Gộp bài viết: 11/05/2026 lúc 13:12 ---
    Ông Buông đây. Ngồi trên 1 cái nắp lọ. Lọ thủy tinh vỡ rồi, còn cái nắp. Cười toe và xòe 2 tay. Kiểu thầy Tiệp phụ trách đi kiểm tra vệ sinh các em. Bạn béo này tay sạch, móng cắt ngắn, tự tin xòe ra. 10 điểm. Mình ok với đạo Phật, loại nguyên bản, nó xịn. Nó là thứ đạo duy nhất ko nói với mình câu: mày là đồ ngu. Haha.

Chia sẻ trang này