KHÚC MÙA THU
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Hồng Thanh Quang
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung Hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.
Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi
"IM LẶNG" là âm thanh vi diệu nhất của cuộc sống!
Bài này T viết chưa có độ sâu.Thế giới ngôn từ nghệ thuật vẫn chưa diễn tả hết được cái thần thái sâu lắng của bài hát. Phải chăng giai điệu của bài hát đã nói hộ lòng mình rồi?ngôn từ nhiều khi cũng trở nên bất lực........và ta chỉ còn biết lặng đi để cho những âm thanh da diết, khắc khoải đó ám ảnh?
Hcmly cop lời bài " Khúc Mùa Thu"...cho T đấy. Bài này có lẽ chỉ có T mới viết được.Mình chịu.