Trích:
ntran10 viết
Có người muốn chết à, sắp tốn tiền, anh bộ đo^.i đâu rồi?
|
Đâu đâu người nào hử bác? . Nhắc đến chú bồ đội là lại nhộn cả nhịp roài    Ôi nhớ thế   .............Dù nơi chiến trường xưa đầy gian khổ, vẫn mang trong mình trái tim thành phố.....................
Nhớ lắm những lần trò chuyện cùng các chiến sĩ trong rất nhiều quân binh chủng, nhớ cả những bữa cơm giản dị chỉ có rau muống & đĩa đậu phụ rán kèm theo đĩa cà tím xào, rồi cả những lần cùng các anh trên thao trường bãi tập đối mặt với cái nắng cái gió ( khi ấy mình còn ngất đi & được chăm sóc với bát mì tôm trứng ) cảm động chỉ còn biết khóc mà thôi   
Mùa đông lạnh giá này, nơi biên cương & cả nơi hải đảo xa xôi, không biết các anh thế nào?Hôm qua anh gọi điện về nói trên cao nguyên đá lạnh rùi, em có nhớ đồn biên phòng Lũng Cú không Linh? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào ký ức của 1 thời để nhớ..................
Đầu tháng 9,cao nguyên bạc màu đá, xơ xác những thân ngô khô. Đoàn khách du lịch dừng tay ga, kéo cao cổ áo dạ ấm áp, chỉ trỏ, bình luận phong cảnh. 9 giờ sáng, sương muối vẫn còn rơi. Gió thổi lồng lộng hơn? Ở nơi đây không bao giờ có mùa thu ?" Mùa đông đã bắt đầu. Những đứa trẻ cũng bắt đầu cắp sách đến lớp. Chiếc áo mỏng, chật chội, ướt nhẹp sương sớm, không đủ che cái bụng ỏng eo, to quá cỡ. Khách nhìn ngắm, chụp ảnh. Những tấm ảnh có dáng còng còng, mong manh, có đôi chân trần đen đúa, lạnh ngắt và nụ cười tím tái? Ai đó trong đoàn bật khóc tự nhiên? Trưa Lũng Táo, nắng đã lên hoe vàng nhưng trời cành rét đậm. Cô bé Thào Thị Chợ học lớp 4 mà nhỏ trông như mới chỉ học lớp 2, ngồi bậu cửa run rẩy nhai cơm nguội bón cho đứa cháu chưa đầy 1 tuổi. Ngoài sân hai đứa nữa - trứng gà trứng vịt - cởi truồng lấm lem đất cát. Khuôn mặt các em hồn nhiên, căng hồng, nứt nẻ trong cái rét sắc ngọt. Chợ bảo: - ?oEm là dì thôi. Mẹ nó đi chợ mai mới về?. - ?oThế bố chúng nó đâu?? - ?oĐi lấy vợ khác rồi?. Đứa bé khóc ngằn ngặt trên tay dì 13 tuổi. Tôi lấy gói bánh chia cho mấy đứa bé ngoài sân rồi đưa cho Chợ cái khăn len. Em mỉm cười như cảm ơn, quấn quanh thân đứa cháu nhỏ - Bé nín khóc. Còn chúng tôi quay đi? Mắt ai cũng ướt nhèo. Cô giáo tên Nho cười run run: ?oMùa đông năm nào Mã Là cũng có tuyết. Tuyết thì đẹp lắm nhưng học sinh không đi học được. Lạnh quá, quần áo không đủ mặc.? Tôi chạnh lòng? Hà nội bây giờ mới đang mùa thu mà áo len, áo khoác đã tràn ngập đường phố. Hôm trước gió mùa, tôi dọn dẹp bỏ ra một mớ quần áo cũ định mang bỏ. Mẹ xem rồi chép miệng: ?oQuần áo còn mới nguyên, bỏ đi phí quá?. Nói rồi mẹ tìm cái bao tải, bỏ vào đó, bảo mang về quê cho. Tôi phì cười kêu mẹ lẩn thẩn: ?oBây giờ còn ai cho quàn áo cũ nữa. Xấu hổ!?? Tôi đã kịp nhận ra ai là người phải xấu hổ khi đứng trên đèo Mã Pì Lèng nhìn những người phụ nữ, những đứa trẻ phong phanh, rét mướt, còn lưng địu quẩy tấu. Trái tim tôi đã biết rung lên trước thực tế trần trụi, gồ ghề này? Còn các bạn, các bạn đã bao giờ xấu hổ và run rẩy như tôi chưa? Sẽ chẳng bao giờ là muộn khi người ta nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống là yêu thương, chia sẻ và bắt tay kiếm tìm những giá trị đó. Nhưng sẽ là muộn khi người ta đã nhận ra mà không bắt tay tìm kiếm, xây dựng nó. Trong chúng ta có nhiều người đã và đang hành động nhưng cũng có những người chưa biết và chưa hành động. Vậy thì tại sao, ngay bây giờ, chúng ta không liên kết lại, cả những người đã và những người chưa, cùng chia sẻ yêu thương, cảm nhận giá trị cuộc sống?
Nhớ lắm Hà Giang ơi ! nhớ đỉnh Lũng Cú nơi địa đầu Tổ quốc thân yêu, nhớ những em nhỏ với ánh mắt tròn xoe nhìn mình muốn nói gì đó nhưng không thể.............uh nhớ thật ! Tháng 10 này nhất định sẽ lên, tiếng Ai gọi hay lòng ta gọi? 

|