Online
3 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Một chút nhẹ nhàng, dịu dàng...

imgs07/08/07 · 20:38 #11
Dịu dàng lắm, là tiếng nói "Anh đây" trầm ấm thiết tha vọng về từ rất xa. Mỗi khi nối điện thoại, nghe tiếng em nhỏ nhẹ, thì anh đều bắt đầu bằng "Anh đây". Dịu dàng, đầm ấm mà rất chở che.

Anh đây. Hằng đêm em ngơ ngẩn tìm kiếm, chờ đợi một giọng nói ấm lòng. Không hoa mỹ, mà cũng chẳng khách sáo, Anh đây. Êm ấm lắm, bền lâu lắm, "anh đây"...


Anh đây. Ước sao mỗi ngày em được nghe câu nói ấy. Ước sao mỗi lúc vắng xa lại có anh kề bên, dù chỉ bằng cuộc điện thoại ngắn xuyên màn đêm, dù chỉ để bắt đầu bằng, Anh đây. Em sẽ lại mơ ngả vào lòng anh, lặng người với "anh đây"





Daisypath - Personal pictureDaisypath Anniversary tickers
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs07/08/07 · 21:51 #12
Trích:
motthoang_hn02 viết Xem bài viết

Dịu dàng lắm, là tiếng nói "Anh đây" trầm ấm thiết tha vọng về từ rất xa. Mỗi khi nối điện thoại, nghe tiếng em nhỏ nhẹ, thì anh đều bắt đầu bằng "Anh đây". Dịu dàng, đầm ấm mà rất chở che.
...


... Em cứ thỏa mái hồi tưởng lại những kỷ niệm riêng em, để mỗi khi nghĩ về, cảm giác như một dòng chảy ngọt ngào đang lách qua mọi suy nghĩ. Em hồn nhiên đi và đừng nghĩ suy rồi mình có bình yên...

Em thấy đó, vừa mới đây thôi, tôi đã bất lực như thế nào khi muốn diễn tả (tôi nghĩ rằng đấy là) một giai điệu. Ý tưởng chạy trốn tôi. Ngôn từ chạy trốn tôi...

Thế có nghĩa là gì, tôi chẳng biết!

Tôi đang ngồi đây. Vẫn là nơi ngày hôm qua tôi đã ngồi và post một vài tin thay cho lời cảm ơn ríu rít. Kênh truyền hình VTV2 đang rất ồn ào với bản tin thời sự phát lại. Tay tôi gõ phím, còn tâm trí tôi thì đuổi theo tin tức...

Tôi đã buông tay cho buổi chiều chạy trốn khỏi mình...



Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs07/08/07 · 22:36 #13
Ta hút một điếu thuốc, là châm lửa, là kéo những hơi dài. Nó cháy sáng, rồi lụi tàn... như một sinh mạng. Nếu so sánh nó với một niềm vui hay hy vọng, ta phải giữ nó bằng cách hít vào trong phổi. Một cách nói, nghĩ khá buồn cười.

Khi ta buồn, khi ta cần suy nghĩ, lúc đó ta mới thực sự cần nó. Nó phần nào giúp ta thư thái và sáng suốt hơn. Nhưng tất rằng, nó sẽ gây cho ta những căn bệnh về sau. Đời là một cuộc đổi chác, sống để trả giá và dám trả giá, quan trọng là giá mà ta trả có đắt hay không mà thôi.
Yên ắng quá, gió lùa, ngọn đèn đường vàng vọt.

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs08/08/07 · 07:46 #14
Trích:
Xo_mo_lo viết Xem bài viết

Ta hút một điếu thuốc, là châm lửa, là kéo những hơi dài. Nó cháy sáng, rồi lụi tàn... như một sinh mạng.

...


Bạn Xo_mo_lo gì gì đó ơi! Thật vui khi bạn quay lại nơi này. Còn... mần một bài hơi hơi là... nữa. Nhưng bạn đừng so sánh ánh sáng của điếu thuốc... như sinh mạng nữa nhé. Có người, một ngày đốt cả gói thuốc í, nếu như mà nghe thế thì biết bao nhiêu là... sinh mạng qua tay họ trong một ngày. Hì hì...

Bạn vui nhé!


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs08/08/07 · 09:41 #15
Có lúc chỉ muốn thấy anh. Nhiều khi ngồi giữa bạn bè, nghe họ nói em bỗng thấy hoang mang, không biết mình là cái gì nữa. Còn khi bên anh, em lại không biết mình có thuộc về anh? Từ ngực ânh, em luôn kiếm tìm một lối vào, để nghe bình yên khi vòng tay xiết chặt sau lưng. Nhưng không thoát khỏi cảm giác cô đơn. Cảm giác không được chia sẻ. Cảm giác khi được cho quá nhiều, người ta không trân trọng...
Tại sao?
Đáng ra em không nên ngược đãi mình bằng cách yêu anh.
Cưng à, em nghĩ nếu mình đột nhiên biến mất, anh cũng chỉ giật mình như một cái bong bóng xà phòng chợt vỡ trên không...............




Daisypath - Personal pictureDaisypath Anniversary tickers
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs08/08/07 · 21:41 #16

Không đề.
(08.08.07)


... Hình như, đã quá quen rồi.
Đến giờ này là bỗng nhiên đưa tay lên... sờ vào máy.
Có điều gì đang chờ đợi vậy?
Mà nghe thắc thỏm đến giờ...

Kể ra thì nghe... ngố đến không ngờ!
Nên mình đã âm thầm... rắc đều trên nét.
Bạn bè thì ái ngại cho mình nên hằng ngày vỗ về, kèm theo đôi lời an ủi.
"Thôi, tỉnh đi!"

Có thấy là, mình đang tỉnh như ri!?
Ai bảo mùa thu hết nhu mì như thuở trước?!
Ai bảo gai hồng vẫn sắc nồng mấy lượt?!
Chẳng dám chở đông về!

Tuổi nào mới thổi hết cơn mê?
Ai còn chòng chành mà giống mình đến thế?!
Chiều này thu về chẳng vội...
Mênh mang trong cõi... là mình.

Nhớ về nên cũng lặng thinh...



Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs08/08/07 · 22:33 #17
Trích:
vethamnuidoi viết Xem bài viết


Không đề.
(08.08.07)


... Hình như, đã quá quen rồi.
Đến giờ này là bỗng nhiên đưa tay lên... sờ vào máy.
Có điều gì đang chờ đợi vậy?
Mà nghe thắc thỏm đến giờ...

Kể ra thì nghe... ngố đến không ngờ!
Nên mình đã âm thầm... rắc đều trên nét.
Bạn bè thì ái ngại cho mình nên hằng ngày vỗ về, kèm theo đôi lời an ủi.
"Thôi, tỉnh đi!"

Có thấy là, mình đang tỉnh như ri!?
Ai bảo mùa thu hết nhu mì như thuở trước?!
Ai bảo gai hồng vẫn sắc nồng mấy lượt?!
Chẳng dám chở đông về!

Tuổi nào mới thổi hết cơn mê?
Ai còn chòng chành mà giống mình đến thế?!
Chiều này thu về chẳng vội...
Mênh mang trong cõi... là mình.

Nhớ về nên cũng lặng thinh...





Có Đề...

Anh viết bài thơ, hiển nhiên phải có đề...
Dù vừa mới đi nhậu về..., say chất ngất!
Cũng cố "gõ" cho em một chút gì rất thật
Của Hiện tại bây giờ..., của "dịu dàng" đang ẩn nấp đâu đây...

Em thì có bao giờ biết được ... cảm giác .. say!
Em "say" Net như đang yêu một người con trai nào đó...
Nhưng oái ăm thay
Người "con trai đó" lại mãi yêu một người nào đó nữa...
Nên bạn bè em phải dỗ: tỉnh đi thôi!

Em cũng mênh mang, cũng đầy đủ các cung bậc yêu đương... như vốn dĩ cuộc đời...
Nhưng em thiếu một điều là không "chịu" nhận ra mình đang cố tình đánh cược
"Ai bảo mùa thu hết nhu mì như thuở trước?"!
Chỉ riêng em là bướng bỉnh với lòng em...

Em thừa biết rằng... Quá khứ đã lên men
Nhưng Hiện tại vẫn chưa... là Rượu!
(Đừng trách anh. Mà hãy cứ trách anh! Cái thằng... đệ... Tửu
Chẳng đáng cho em buồn mà đánh đổi một cơn mê...!)

Sờ... Ay... Say..., 23h31'' ngày 08.8.2007
ĐHT.




Niệm thiên địa chi du du...

Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs08/08/07 · 23:08 #18
Trích:
Ngannammaytrang viết Xem bài viết

Có Đề...

Anh viết bài thơ, hiển nhiên phải có đề...
Dù vừa mới đi nhậu về..., say chất ngất!
Cũng cố "gõ" cho em một chút gì rất thật
Của Hiện tại bây giờ..., của "dịu dàng" đang ẩn nấp đâu đây...

Em thì có bao giờ biết được ... cảm giác .. say!
Em "say" Net như đang yêu một người con trai nào đó...
Nhưng oái ăm thay
Người "con trai đó" lại mãi yêu một người nào đó nữa...
Nên bạn bè em phải dỗ: tỉnh đi thôi!

Em cũng mênh mang, cũng đầy đủ các cung bậc yêu đương... như vốn dĩ cuộc đời...
Nhưng em thiếu một điều là không "chịu" nhận ra mình đang cố tình đánh cược
"Ai bảo mùa thu hết nhu mì như thuở trước?"!
Chỉ riêng em là bướng bỉnh với lòng em...

Em thừa biết rằng... Quá khứ đã lên men
Nhưng Hiện tại vẫn chưa... là Rượu!
(Đừng trách anh. Mà hãy cứ trách anh! Cái thằng... đệ... Tửu
Chẳng đáng cho em buồn mà đánh đổi một cơn mê...!)





Gởi Tình Đêm Khuya


Vì muốn anh qua đây nên em mới viết là... Không đề.
Chứ... yêu đương chi đâu mà anh nói nghe... là lạ.
Mắt thịt người trần... đang vây vòng quanh đây quá xá.
Méc chi thò vào nét để... yêu ai?!

Hôm nay khuya rồi, để sang ngày mai.
Nhé anh, em sẽ viết cho anh nhiều bài còn dài hơn cả... thiên tình sử.
Anh đọc xong rồi ngất lắp tự!
Nghen anh?!

Viết đến đoạn này, thời gian thật sự đã sang canh.
Một ngày mới đang về mà có người còn chong đèn ngồi thức.
Lòng còn rạo rực.
Thử hỏi, có thực là... thế không?!




Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs09/08/07 · 11:58 #19
Còn lại gì khi ta đã mất nhau
Giữa mùa thu trên cành rơi lả lả
Vườn kia rộng mênh mông và xa lạ
Tim không còn... rộn rã bỡi yêu thương

Được những gì khi ta đã mất nhau
Viết lên mắt mùa thu sầu tơi tả
Vật vả, lo âu...cuộc sống mua màu...xa lạ
Sẽ lụi tàn khi ngã bóng chiều thu

Còn lại gì khi ta đã mất nhau
Nổi nhớ nhung gieo sầu...ôi vạn kiếp
Những kĩ niệm...chìm say... ngờ vực
Thật với lòng...ta vẫn mãi còn yêu.






Hãy đến và khám phá Quảng Nam : http://www9.ttvnol.com/forum/quangnam.ttvn
Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgs09/08/07 · 12:46 #20
Trích:
nguoidungthoi viết Xem bài viết

Còn lại gì khi ta đã mất nhau
Giữa mùa thu trên cành rơi lả lả
Vườn kia rộng mênh mông và xa lạ
Tim không còn... rộn rã bỡi yêu thương

Được những gì khi ta đã mất nhau
Viết lên mắt mùa thu sầu tơi tả
Vật vả, lo âu...cuộc sống mua màu...xa lạ
Sẽ lụi tàn khi ngã bóng chiều thu

Còn lại gì khi ta đã mất nhau
Nổi nhớ nhung gieo sầu...ôi vạn kiếp
Những kĩ niệm...chìm say... ngờ vực
Thật với lòng...ta vẫn mãi còn yêu.



... Hôm qua thề trước... Nét là sẽ nghỉ mần thơ trong một thời gian, vì bận bịu mần mấy thứ khác, như... mần tinh tính tình, chẳng hạn. Có Nét chứng dám cho cõi lòng đang mộng mơ này như thế. Thế nhưng, nghỉ mần thơ thì đối lại bằng cái chi, trời?!

Chà chà!!! Nguoidungthoi vào nhà mình, lại còn mần một bài thơ hoành tráng như rứa, chẳng lẽ mình làm kiêu mà ngoảnh mẹt làm thinh?! Cho nên...

Nào, mọi người... dạt ra xa tí nữa nào. (Thông củm dùm, em đang rất... run.)

Chào anh Nguoidungthoi!

Nhà em hân hạnh được... phục vụ Nguoidungthoi đến tận... chân răng. Nghe leng keng chưa!?

Bây giờ thì, em chẳng ngại chi Nét mà không chối bỏ lời thề.

Nhà em thời chẳng có chi nhiều
Chỉ dăm câu chữ cũng đổ liều
Ào ra co kéo làm cho khách...
Xiêu!





Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn

Thành viên online

36713 người online, 868 thành viên

Ai chia sẻ gì ? loading

remove

Thành viên tích cực

loading

Đang chơi Game

Thành viên tích cực close

loading