Online
1 người đang vào diễn đàn trong đó có 0 thành viên
Chuyển nhanh tới:

Chủ đề: Thơ Phong Tân (Qtrị)

imgs06/11/08 · 14:24 #1
Phong Tân là người Quảng Trị, tên thật Nguyễn Khiêm. Dưới đây là một số bài thơ trong tập thơ "Vô Định", sáng tác lúc tác giả là sinh viên Đại học Kinh tế Huế. Tôi xin trích đăng để các bạn đọc và bàn luận.

]************************************************** **************

Cỏ úa cành khô

Chợt nghe chiều ngưng lặng muôn gốc cây
Nghe phố quen nhưng bàn chân rất lạ
Nghe lạnh giữa đông dập dìu cơn rét
Im lặng rồi lòng dội tiếng chuông xa?

Ôi ngoài kia
Khi phố đã lên đèn
Người phu quét đường đã quen hè lá rụng
Xếp lòng gió vào đêm
Những người bán vé số chẳng quen tên
Chợt gặp nhau trên con đường đầy bóng tối
Câu chào nhau vẫn cũ:
- Hôm nay ngắn ngũi chẳng giờ vui?

Từ bóng tối tôi về
Có cô gái thả tóc dài trong gió
Xa lạ quá nhưng ánh trăng lãng mạn
Kịp cho nhau rất khẽ như trong mơ

Đường cỏ úa cành khô
Bác xích lô ru mình ngái ngủ
Từ lối củ trăng mơ
Tôi về
Nghe vọng rất dài những dư âm

(Dưới chân nhà thờ Dòng Cứu Thế. 15.02.2006)



Thung lũng mưa rơi

Cánh cữa khép rồi kinh thành em xa ngái
Hỡi dòng sông quên ngủ bên đền đài
Mùa thu khóc ở xứ này rất ngắn
Mưa nguồn trắng xoá những ban mai...

Xuôi phương nao trong màu huyết phai mờ
Em tinh khôi đi về nơi núi bạc
Sau chia ly tâm thần anh đã khác
Thôi, chẳng còn buồn với ký ức xa xăm

Kỷ niệm chẳng nhắm mắt khi ta ngủ
Nên lúc say nổi nhớ lại vô cùng
Em trắng xoá như mưa nguồn thung lũng
Giấc chiêm bao đâu đâu cũng bóng tình

Ta nhớ hoàng thành thuở yêu đương
Em giam ta trong một đời sa mạc
Mỗi giờ qua là một hạt cát
Rơi vào hồn đầy kín những lối đau.


(Lao bảo 25.7.2006)



Hội An


Phố dài trăng rụng đầy thềm lá
Ngõ buồn quạnh vắng hơi men
Trăm năm nơi đây lịch thiệp
Hội An!

Ta không đủ sức đi hết những ngõ ngách đầy bóng tối
Như cuộc đời chị Dậu năm xưa
Về đây ngồi nghe cà phê nhỏ giọt
Đếm mặt người để làm thơ...

Ta gặp ông cha trong một tối linh hồn
Cung kính năm ba chén mừng hội ngộ
Rồi hát nghêu ngao câu Trịnh, câu Dương*
Đợi bác xịch lô ?

Rồi ta gối đầu lên hè phố mơ
Trăng sẽ rụng dát vàng lên lối cũ
Đi qua có kẻ quên người nhớ
Từng bước là quá khứ trăm năm.


(Nhạc của Trịnh Công Sơn và Dương Thiệu Tước)




Phút không bình yêu


Đừng tựa vai anh ngủ em yêu thương
Vì phút đó em sẽ nghe trái tim anh tình tự
Rồi tình yêu sẽ không điều bí ẩn
Không nước măt, không dỗi hờn như xưa

Đừng tựa vai anh ngủ em yêu thương
Vì phút đó anh sẽ hoá thành pho tượng
Nơi những giọt sương sẽ thấm khi chiều xuống
Cũng là tình yêu hết buổi yêu đương

Rồi anh sẽ cài khuy áo lại cho em
Dù em van xin hay dâng hiến
Ôi đôi mắt em chiều thăm thẳm
Anh tưởng cuộc đời đè nặng trên mái hiên

Em đừng buồn khi anh không lau nước mắt cho em
Vì anh biết bao giờ biển cũng mặn
Chứa bão tố, lòng khoan dung thầm lặng
Về lối củ ăn năn.



Cát êm

Em uốn mình in hình trên biển xanh
Em buông mình sóng đùa muôn thế kỷ
Em thanh cao dãi cát vàng hoang dại
Đã lâu rồi con sóng cứ si mê

Trái tim em đặt cạnh trái tim anh
Hai trái tim hai đại dương oà sóng
Khi triều xuống hình hài em lộ rõ
Bãi cát vàng lấp lánh những kim cương

Anh xa biển trái tim cồn cào sóng
Dấu chân tình triều không thể xóa đi
Như vết tích của đời người con gái
Dẫu biết rằng biển vẫn nén chia ly.



Lặng đứng bên đời

Rồi ta sẽ ngồi bên người
Hát lên một bản tình ca cuối
Vì loài người hứa sẽ bỏ nàng
Cô đơn như chú Cuội

Đêm nay ta đã ở bên người
Nàng ôm mặt khóc cho những giấc mơ đổ vỡ
Vì loài người nói sẽ không bỏ nàng nữa
Nàng thôi khóc, lặng mơ mình được làm vợ
Bên người chồng chẳng phải là ta?

Đêm mai có lẽ ta không đến?

Nhiều đêm ta không đến...

Nghe người ta bảo nàng không khóc nữa
Người ta bảo nàng không còn nữa
Vì loài người bỏ nàng ngày hôm kia
Vì ta không đến cuộc chia ly
Để hát lên một bản tình ca cuối
Cũng là điệp khúc đầu tiên.

Huế,13.10.2006



Em ở đâu khi cơn mưa tới

Em ở đâu khi cơn mưa tới
Khi những thân cây nép mình vào nhau vì sợ hãi,
Khi ngọn đèn vàng cúi mình kiên nhẫn
Soi bóng một người đợi những tàn phai

Em không tới và cơn mưa đã qua
Ta cố tìm em ở cuối ngày
Với một bông hồng ta đã nhổ hết gai
Vì sợ bàn tay em mềm yếu
Đánh rơi một hạnh phúc vừa mới phôi thai?

Ta nói sẽ cầu hôn em bằng một cơn bão lớn
Vì lúc này loài người sẽ nắm tay nhau
Họ sẽ tựa nhau như những thân cây và chúc tụng
Gieo hạt trong thương đau

Ta sẽ cầu hôn em bằng muôn bóng đèn màu
Thắp đầy khắp trái đất
Ôi hoàn cầu như một trái chín
Rụng vào lòng yêu thương?

Nhưng
Em đã ở đâu khi cơn mưa tới
Ngập đầy những hoài mong.




Mưa vẫn buồn


Phố thưa người nên đường đi buồn lắm
Những bàn chân lẻ loi
Ở bên em nhưng rất xa lạ
Tội tình tôi!

Mưa, mưa phố Vinh cũng buồn như phố Huế
Cũng dịu dàng như thuở bên em xưa
Dẫu biết rằng dưới kia cơn bão đến
Làm đổ những giấc mơ?

Anh lắng nghe giọt cà phê
Em lắng nghe trái tim anh rạo rực
Muốn đắm trong giọt nước mắt em chảy
Ôi! Tình ái buồn ghê!

Một nụ hôn chia tay
Em khép cửa còn anh quay lưng vội
Hai ta chưa hết đường nông nổi
Bao giờ cơn mưa qua?





Có những dư âm


Có những buổi sáng
Em đến cùng một đóa hồng
Thầm lặng cài lên cửa sổ.

Có những buổi sáng
Em đến nhẹ nhàng trong căn gác
Anh như một đứa trẻ được vỗ về, chiều chuộng
Em tập làm mẹ từ đấy?.

Có rất nhiều buổi sáng em không đến
Anh như một cụ già
Mỏi mòn ngống về lối cũ
Đợi một tiếng guốc rất xa

Từ đây cho đến cuối đời có thể em không đến
Mang mây đến làm mưa
Rồi dìu nhau về gác tối
Như lúc xưa?

Nhưng ngoài ngõ kia vẫn gõ hoài tiếng guốc
-Chắc là em tới muộn.
Dù chẳng phải là em .
Huế 30.10.2006





Cầu mong


Chỉ cò thế thôi ư?
Từ cái lúc em đến
Gỏ cửa trái tim anh không còn nguyên vẹn nữa
Ôi những tiếng rên!

Nơi này như vừa đi qua cơn bão lớn
Có tiếng sấm rền vang
Ôi tiếng trái tim vỡ
Người tình thôi cưu mang?

Ừ! Em cứ đến để làm cơn bão lớn
Cứ làm mưa trên những chỗ khát tình
Cứ gào thét trên vết thương trần thế
Nhưng đừng đi trên cơn gió lặng thinh?

Chỉ có thế thôi
Anh cầu mong có thế
Những ngày thường trôi qua không đỗ lệ


(Huế,08.5.2005)




Khoảng trống mênh mông


Ly rượu vơi trên ray người lả lơi
Anh gục xuống biết mình vừa trở lại
Người tình cũ cũng buồn theo lối cũ
Một bàn tay, ấm áp một bàn tay?

Anh thiếp ngủ trên bờ vai yếu mềm
Em nghỉ xa xăm về cuộc tình không vĩnh cửu
Khoảng trống mênh mông như hai tinh tú
Sợi tóc em, từng sợi tóc buồn thiu?

Đêm rất sâu vất vưỡng những linh hồn
Mình kết liễu cuộc tình thời hoang dã
Cái đêm em buông lơi uốn mình bên gối lả
Phút ngống chờ cánh cửa chẳng cài then?

Một mái nhà dựng lên cho những kẻ yêu đương
Rồi hạnh phúc sẽ đến trong cỏi buồn
Chỉ có em chẳng bao giờ biết được
Khoảng trống mênh mông anh giấu ở cuối hồn.

( Huế,02.9.2005)



Nửa cuộc yêu đương

(tặng một cô gái giang hồ)


Ta say rồi, em đã say chưa?
Một cuộc yêu đương nửa hững hờ,
Nửa buông rơi tay, nương nét mặt
Mớn tình để nhặt chút bơ vơ

Ta đã lui về giữa cuộc chơi
Khi em chải tóc giọng nửa lời
Ta tưởng dòng sông Hương chảy ngược
Trở về với núi đá chơi vơi

Ta đến khi em dứt tiếng cười
Bên ly rượu đắng chờ trăng xuống
Đợi tình dâng lên trên sóng mắt
Ngã quỳ để nghĩ chuyện tròn vuông

Ta về làm biển nhưng lòng không đủ rộng
Để một hôm em ngủ vùi dáng núi Ngự
Tóc xoả là dòng sông trôi về với biển
Gặp phá Tam Giang nên em cứ chần chừ .

(Huế 03/11/2006)



Người khất thực

Người ngồi nhìn những chuyến xe qua
Mơ hồ xa xăm trong đôi mắt già
Người khúm núm dâng hai tay
Đợi ân huệ ban từ trời xa

Lá mùa thu rơi
Người không khóc như muôn người thường nghĩ
Cuối đời không tìm thấy quê hương
Lang thang tìm tri kỷ

Người khất thực vẫn đơn côi
Từng bảo là sứ giả của cỏi trên
Về xem loài người cho và nhận
Rồi nằm thềm đá nhớ tiên

Người bình thản dâng hai tay
Đi chưa hết quê hương
Đã nằm trên trăm năm lịch sử
Mơ một giấc thiên đường.


Thích  |   Than phiềnThan phiền
Trả lời
imgsTrả lời

 Các chủ đề mới hơn

 Các chủ đề cũ hơn