ÔNG LỚN MI-24 HIND, TRỰC THĂNG CHIẾN ĐẤU CHỞ LÍNH ĐƯỢC SỬ DỤNG RÔNG RÃI NHẤT TRÊN THẾ GIỚI
SỰ RA ĐỜI CỦA MI-24Khai sinh dự ánCuối thập niên 1960, ý tưởng về các loại trực thăng chiến đấu thực sự, thay vì trực thăng chở quân và vận tải có gắn thêm vũ khí, ra đời ở nhiều quốc gia. Ở Tây Âu, ý tưởng này thể hiện qua việc các trực thăng hạng nhẹ trang bị tên lửa chống tank phục vụ trong các đơn vị chống tank di động với khả năng tập trung cao độ tại các điểm then chốt trên chiến trường.
Tại Mỹ, ý tưởng trực thăng chiến đấu thực sự xuất phát từ nhu cầu tại chiến trường Việt Nam và vì thế không có gì lạ, trực thăng chiến đấu đầu tiên của Mỹ, chiếc UH-1, là một máy bay được trang bị đa dạng các loại súng máy, súng phóng lựu và rocket câm. Ngay sau đó, để đáp trả cho số lượng xe tank và xe bọc thép vượt trội của khối Vác-Xa-Va ở châu Âu, các trực thăng UH-1 được triển khai ở Châu Âu mau chóng được trang bị tên lửa chống tank.
Liên Xô không có nhu cầu phải củng cố và gia tăng lực lượng chống tank bởi họ có số lượng xe tank và xe bọc thép áp đảo khối Nato tại châu Âu. Tuy nhiên nhu cầu cho các trực thăng chiếu đấu hộ tống các trực thăng vận tải hay dọn dẹp đường và chỉ huy bộ binh mặt đất lại rất cần thiết. Ngạc nhiên thay, ý tưởng thiết kế và ra đời một loại trực thăng thăng này không đến từ đòi hỏi và yêu cầu của quân đội mà lại đến từ chính phòng thiết kế của Mil.
Tại thời điểm này, vai trò của lực lượng trực thăng Soviet là chuyên chở lính dù các cuộc đột kích đường không không, chuyển quân và vũ khí, trinh sát chiến trường, chỉ điểm mục tiêu cho pháo binh, liên lạc, cứu thương và các nhiệm vụ đặc biệt khác. Chủ yếu của lực lượng này là các trực thăng vận chuyển hạng trung bởi chúng có thể thực hiện được hầu hết các nhiệm vụ nêu trên. Nhu cầu cho một loại máy bay chỉ tập trung cho việc chiến đấu thực chất là rất cần thiết nhưng chưa được quân đội nhận ra tại thời điểm đó.
Vào cuối năm 1966, phòng thiết kế của Mil vô cùng hứng thú với "cuộc bùng nổ trực thăng" trên chiến trường Vietnam, nơi mà các máy bay trực thăng chiến đấu của Mỹ đã thể hiện tính hiệu quả và linh hoạt của nó trên chiến trường. Đây quả là một tin "tốt lành" cho các nhà sản xuất trực thăng trên toàn thế giới. Một trong những kết luận mà các nhà hoạch định của Mil rút ra là các trực thăng chiến đấu ra đời không phải là để thay thế các máy bay chiến đấu và ném bom trong nhiệm vụ tấn cống hỗ trợ chiến trường mà là để bổ sung cho chúng.
Căn cứ vào lý do này các máy bay chiến đấu và ném bom, sống sót nhờ sự nhanh nhẹn và tốc độ cao của chúng chứ không phải bởi lớp vỏ được bọc thép, sẽ đóng vai trò như là xe tank còn các lọai máy bay trực thăng chiến đấu mới sẽ đóng vai trò là xe bọc thép chiến đấu. Các trực thăng này sẽ phải chở được một tiểu đội lính, được gắn súng máy xoay được, rocket "câm" và tên lửa có điều khiển. Các tên lửa có điều khiển không chỉ được dùng để chống tank mà còn được dùng để tiêu diệt các lô cốt, các vị trí phòng thủ kiên cố và các hệ thống chống tank của địch, những cái có tầm bắn vượt trội tầm bắn của pháo chính trên tank Soviet.
Dự án Mi-24 đã được chuẩn bị và tiến hành mà không có bất kỳ yêu cầu nào từ phía quân đội. Nó được gắn một động cơ TV3-117 công suất 2,200 HP có thể chở theo 8 lính trong khoang trên máy bay và có càng đáp kiểu càng cố định dạng ván trượt như của UH-1. Một mẫu thử được sản xuất vào đầu năm 1966 nhưng quân đội vẫn duy trì sự ngờ vực. Đặc biệt bộ trưởng bộ quốc phòng Marshal Rodion Malinovsky phản đối kịch liệt dự án và gọi nó là một sự lãng phí thời gian và nguồn lực. Dự án gần như đã bị tiêu diệt hoàn toàn nhưng đề án của Mil tìm được một hy vọng giữa các cuộc tranh luận nảy lửa của phe ủng hộ và phe chống đối trong quân đội cho ý tưởng máy bay chiến đấu.
Mẫu thử đầu tiên của Mi-24

Dự án được chấp nhậnCác cuộc tranh cãi đã không uổng phí, chính quyền Soviet đã ra quyết định là Mil phải chuẩn bị một bản luận cương chính thức cho dự án trực thăng chiến đấu đến quân đội. Đây vẫn chưa phải là quyết định chấp nhận nó mà chỉ là một cơ hội cho Mil được trình bày và chứng minh một cách đầy đủ và chính thức mà thôi. Mil đã chuẩn bị hai luận cương mang tên Mi-24 để quân đội lựa chọn, cái đầu tiên gắn một động cơ và tải trọng cất cánh là 7 tấn, dựa trên mẫu thử trước đó và cái thứ hai gắn hai động cơ với tải trọng cất cánh 11 tấn.
Cùng lúc đó, Mil cũng làm việc song song trên một dự án trực thăng hạng nhẹ khác gọi là Mi-22. Nó được vận hành bởi một động cơ có công suất 1,2500 HP và có tải trọng cất cánh là 4.3 tấn. Dự án này vẫn được tiến triển cho tới tận khi chiếc Mi-24 đầu tiên cất cánh.
Thú vị thay Nikolay Kamov, người đứng đầu của Kamov và là "đối thủ" của Mil cũng đệ trình một dựa án máy bay chiến đấu có tên là Ka-25F (Front-line / Tiền tuyến) dựa trên chiếc Ka-25 của Hải Quân. Công việc của Kamov thật dễ dàng khi mà động cơ của Của chiếc Ka-25 Hải Quân nằm tách rời bên trên nóc và vì thế họ chỉ cần thiết kế lại buồng lái cho chiếc Ka-25F mà thôi. Chiếc Ka-25F của Kamov được trang bị một khẩu súng 23mm 2 nòng nằm trong tháp xoay phía dưới máy bay.
Đối thủ Ka-25F của Mi-24

Tất cả các dự án được quân đội xem xét bên cạnh cuộc tranh cãi vẫn tiếp diễn về việc có hay không tính hữu dụng của trực thăng chiến đấu. Các yêu cầu mới đòi hỏi thêm cho dự án trực thăng chiến đấu như buồng lái và khoang chở lính phải được bọc thép trong khi đó tốc độ tối đa của nó phải đạt ít nhất là 300 km/h đã vô tình loại bỏ hẳn chiếc Mi-24 một động cơ và chiếc Ka-25F khỏi đường đua. Chỉ có chiếc Mi-24 hai động cơ là được chấp nhận để tiếp tục phát triển.
Quyết định sau cùng là chiếc trực thăng chiến đấu phải được trang bị súng máy xoay được bên dưới buồng lái, tên lửa chống tank Shturm-V (AT-6 Spiral / 9M114 Kokon), hệ thống ngắm quang-điện và thiết bị đo lường laze. Tất cả các yêu cầu này đã được quyết định chính thức bởi các lãnh đạo đảng và chính quyền vào ngày 6 tháng 5 năm 1968. Quyết định cũng yêu cầu việc sản xuất 2 mẫu thử và 10 máy bay tiền-sản xuất và được mang tên chính thức là Mi-24. Dự án được phòng thiết kế đặt tên là Izdyelye 240 (Item 240 / hạng mục số 240).