ra tới ngoài lộ tụi em gặp một ông già ngay đường quẹo ra lộ,xem tông ổng lun,may thắng kịp,ổng hỏi tụi mày bị ma nhát sao mà chạy nhanh thế,em với thằng bạn ko dám nói gì,ổng nhìn hai thằng rồi nói đừng đi bắn chim trong đó nữa,tụi em hỏi sao vậy,ỗng nói trong đó ngày xưa bộ đội việt nam mình chết mấy người trong trận càn của Mỹ hồi chiến tranh.có hai chiếc trực thăng rơi trong đó,người chết nhiều lắm,cách đây vài năm có vụ giết xe ôm đem vùi xác trong đó nữa,em với thằng bạn nghe xong là rụng rún ngay tại chỗ,về đến nhà đi tắm,hai bắp chân em rát như vết thương xát muối,nhìn kĩ lại thấy vết cỏ lau cắt tan nát hai bắp chân tóe máu
----------------------------- Tự động gộp bài viết ---------------------------
từ giờ em vái bìm bịp,ko dám bắn nữa,các bác em nói cái này các bác tha lỗi,các bác có biết nhân quả ko,em thì tởn rồi,h vẫn nghiện súng nhưng bắn ít lắm,ko dám đi một mình,bữa đó mà đi một mình chắc em chết vì sợ trong đó wa,thằng bạn em h rủ nó,cho tiền nó cũng ko dám đi nữa,kiểm kê lại tài sản,mất túi đạn,mất điện thoại,mất cả mấy con cò lửa,mất lun cái xích khóa xe,đến h em vẫn ko dám vào lại đó,h nghĩ lại em thấy ghe ghe sao đó,con cú như như ng gác rừng,cảnh cáo bọn em vì dám vào đó,đến bây h em vẫn ko hình dung ra dc bằng cách nào mà tụi em ra dc đường cái nữa,h mà thấy bóng bìm bịp là em ko dám nhìn lâu,kinh,các bác ah,em khuyên các bác,khuyên thôi nha,rừng nào cọp đó,có thể nó là mồi săn của các bác,cũng có thể là ngược lại nếu các bác vào lãnh địa của nó,các bác là thợ săn,đôi mắt soi con mồi nhưng các bác có biết lắm con mồi đang soi các bác từ sau lưng ấy