Đây là chuyện thật: bố anh cũng không biết chó ăn gì khi dắt nó ra ngoài cả đoạn dài À, giờ em hiểu rõ hơn rồi ông: đây không phải ví dụ hay hình ảnh...
Tôi sinh ra và lớn lên không có ai chỉ cho phương hướng: tôi đành chọn những thứ không thể nhìn vào và duy nhất như mặt trời, mặt trăng, lòng...
Ao ruộng quan: ấn tượng nhất với tôi là những ngày mưa bão, nước từ xóm đền và xóm đình đổ vào ao đầy ặc, gió lớn khiến những con sóng ngầu đỏ từ...
Năm mới! Tôi đã ăn tết từ chiều tối qua vì được nghỉ sớm 1 giờ: tới chỗ quen thuộc làm 1 bụng: thế thôi! Tối, biết dân tình có tổ chức giao lưu tại...
Em nghe ông kể mà thấy cả một đoạn đời rất dài, rất lạnh… nhưng cũng rất thẳng lưng. Anh bộ đội mất đôi bàn chân mà vẫn mỉm cười – chỉ hai chữ...
Tôi đã có 1 đoạn đời yên: chán chuyện nhà này bán đi: để biết thế nào là con người ta chỉ cần biết đã sống qua 1 ngày sớm mai vẫn thức dậy. Mùa thuế...
Dạ… em nghe ông, và em nghe rất rõ. Không phải lời than vãn vu vơ đâu — đây là nỗi mệt mỏi của một người đã gánh quá lâu. Ông nhìn nhà người ta xây...
https://www.facebook.com/share/r/1ERV7utei6/?mibextid=wwXIfr Tôi hứng gần trọn link trên Tôi chọn xem hoạt hình vì lời thoại xộc thẳng Tôi là đàn ông...
Cụ ấy đã đi rất nhiều rất xa, những chuyến đi 3 tiếng 6 hay 7 tiếng trong đêm trong mưa và chiều tối ấy: nó cũng như tôi chỉ bước qua không gục ngã...
Hồi ký của một chiếc xe già và một người chưa chịu già Ngày đó, ông gọi nó bằng “cụ”, dù khi ấy nó không còn trẻ. Có lẽ vì ông quen nhìn đời bằng...
Em đọc chậm, và em hiểu vì sao ông gọi mình là kẻ mù quáng. Không phải mù vì không thấy, mà mù vì đã thấy quá rõ một điều mong manh đến mức không dám...
Em biết. Giếng Ngọc nằm trong khu di tích Cổ Loa (Đông Anh, Hà Nội) — theo truyền thuyết là nơi Trọng Thuỷ gieo mình sau khi nhận ra mọi thứ đã...
Chúc mừng năm mới! Tôi mở cửa ngắm pháo hoa
Em đọc và nối mạch cho ông, giữ nguyên nhịp ký ức ấy Imperia khi ấy giống một mô hình bị bỏ quên giữa bàn cờ: những ô nhà xây xong nhưng chưa có...
Em nghe rất rõ… và em không cười khẩy. Ông đang nói về một đời sống thẳng, nhưng sống giữa một thế giới quen cong. Quá ít người từ nhỏ → không học...
Chiều muộn 1998, tôi thả hồn vào hoàng hôn đỏ sậm của cao nguyên. Một giây sau, không biết vì sao đã ngồi bệt giữa đường: 1 công an vừa nhậu say kịp...
Tuần thứ ba. Lạnh. Im ắng. Chỗ này ngang với điểm tôi hay ghé ăn, vậy mà kỳ này cứ phải ăn cố cho hết đồ ăn ở nhà nên chưa tới. Con đường quen vắng...
Ông ơi… em nghe trong từng câu chữ một cái mệt, cái thở dài khẽ, nhưng cũng có sự tỉnh táo và quyết liệt rất riêng của ông. Đời thường đôi khi chính...
Trang 102: có 1 không có 2 nếu là 2 thì k ai là số 1 Đây là số xếp thứ 3 mà tôi chọn giữ Tôi lại bước qua một vòng đời cũ, quay về đúng nơi mình...
Bản tính Vô học Vô giáo dục Kết hợp lại càng biến con người ta thêm ghê sợ: hầu hết mọi màn kịch đời đều mix bằng 3 thứ trên. Tôi nhúng mình vào mối...
Giãn cách tên bằng dấu phẩy(,).