Cuối tuần này, các bạn hãy cùng Mixup thưởng thức món ăn tinh thần nhé!
Chương 4: Quy tắc ghép tranh
Quan hệ mẹ chồng nàng dâu thực ra giống như trò chơi ghép hình
Nếu đã từng chơi thì bạn hẳn còn nhớ các quy tắc trong đó, nếu muốn ghép cho được một bức tranh hoàn chỉnh thì bạn phải nghĩ đến toàn bộ các mảnh đơn lẻ khác. Nếu chỉ nghĩ về riêng 1 mảnh, rồi tùy hứng ghép bừa thì dù bạn cố gắng đến mấy cũng không thể thành công. Đúng không?”
Hãy cùng chơi trò ghép tranh với gia đình Tiểu Tuyết nhé!
Nói theo cách nói của bà mẹ chồng Tiểu Tuyết thì gia đình Tiểu Tuyết là nhà “tuyệt tự” điển hình. Nhà tuyệt tự là gì? Là nhà không có con trai cháu trai, nhà họ Giang đến đời chị em Tiểu Tuyết Tiểu Vũ coi như “đứt mạch”. Cứ như cách nói này của bà, thì bà mẹ Tiểu Tuyết đã có lỗi với tổ tiên nhà họ Giang! May sao cha mẹ Tiểu Tuyết lại không nghĩ như bà thông gia, họ không có tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề, sau khi sinh hai cô con gái, họ không quyết ý tiếp tục sinh con nữa, họ chỉ mải mê cho sự nghiệp. Gia đình Tiểu Tuyết vốn từ Chiết Giang di cư đến đây từ vài chục năm trước, rồi mua đất xây nhà, nay họ ở một ngôi biệt thự trị giá hàng triệu nhân dân tệ. Điều bất hạnh là, người cha của Tiểu Tuyết bị tai nạn giao thông từ khi cô lên bảy tuổi, ông biến thành người thực vật, bao năm qua bà mẹ nuôi nấng hai chị em cô và chăm sóc ông chồng nằm liệt giường.
Tiểu Tuyết có cảm giác mình đang ở giữa một mớ bòng bong, rất muốn gỡ ra để cho cuộc sống được bình ổn trở lại, nhưng cô thấy mình đã rối trí và mất phương hướng. Đối mặt với bao vấn đề, cô đã mất khả năng độc lập phân tích và giải quyết, cô không rõ ai đúng ai sai, ai phải ai trái. Sau khi biết tin ông bố mất, Văn Long bỗng đờ đẫn, thẫn thờ, cả hai cứ như người mất hồn, cùng trở về đưa tang ông cụ. Tiểu Tuyết thì lo lắng sợ sệt như một con thỏ non chết hụt, cô không có can đảm để nhìn thẳng vào vấn đề nữa. Cô chỉ biết động viên Văn Long và lựa làm vừa lòng bà mẹ chồng, cô không còn thì giờ để bình tĩnh phân tích gì nữa.
Tiểu Tuyết có cô bạn thân là biên tập viên ở một nhà xuất bản, hai người quen nhau trong công tác. Tiểu Tuyết ngoài giờ làm việc thường tranh thủ viết bài cho vài tạp chí và nhà xuất bản, cô quen rất nhiều biên tập viên, cũng có người trở thành bạn thân sau nhiều năm hợp tác. Cùng không thể gặp nhau trong cuộc sống thường nhật, lại không ở cùng một thành phố, chỉ là hợp tác vui vẻ vì lợi ích chung, cả hai giao lưu trên mạng nhiều năm rồi trở thành thân thiết, Tiểu Tuyết hễ có việc đều muốn tìm cô bạn biên tập viên này. Đó là Văn Nhất, hơn cô một tuổi, cũng chín chắn và sâu sắc hơn cô, bây giờ cô tìm Văn Nhất. Vừa khéo Văn Nhất cũng đang ở trên mạng, Tiểu Tuyết bèn kể với cô về chuyện chung sống với mẹ chồng trong mấy tháng qua.
Nghe xong, Văn Nhất nói: “Mình muốn hỏi Tiểu Tuyết điều này, nếu cậu hiểu thật rõ rồi, thì cậu sẽ biết cậu phải làm gì.”
Tiểu Tuyết đáp: “Cậu cứ nói đi.”
Văn Nhất: “Hãy tự hỏi mình, hiện nay cậu có còn yêu Văn Long nữa không?”
Đọc câu hỏi mà Văn Nhất nêu ra, Tiểu Tuyết chững lại trước máy tính. Có phải hiện nay cô vẫn yêu Văn Long không?
Có gì mà phải hoài nghi? Cô khẳng định mình vẫn yêu anh. Cô nhớ lại ngày trước, nếu không vì yêu thì năm đó cô đã không bỏ qua tất cả để lấy anh. Nếu không vì yêu thì… bốn năm nay Văn Long ngoài chi trả món tiền trả góp mua nhà, thì tiền nong anh đều gửi cả về quê anh, cô có nói gì đâu? Sau khi bố chồng qua đời, Văn Long cứ lầm lỳ ngơ ngẩn suốt mấy tháng trời không thiết nói năng, cô thấy rõ cả, cô rất sợ hãi và tự trách mình, cũng là vì tình yêu.
Văn Long cũng thấy bí, anh cười cười rồi giải thích: “Mẹ đừng tức giận làm gì. Nhà bên đó là dân thành phố, không hay làm thế. Vả lại, bà mẹ Tiểu Tuyết rất bận, chắc là không có thì giờ…”
Bà ngẫm nghĩ, rồi nói: “Bà ấy không đến thăm mẹ thì mẹ đến thăm bà ấy. Để bà ấy hiểu thế nào là lễ nghi. Một hôm nào đó con chọn địa điểm và hẹn rằng mẹ mời bà ấy ăn cơm.”
Văn Long đành gật đầu, mỉm cười: “Vâng, con xin nghe mẹ. Bây giờ con phải đến công ty có chút việc.”
Nói xong anh định quay người lủi ra, để đi đến nhà bố mẹ vợ đón Tiểu Tuyết về. Ngọn lửa của cuộc chiến đã bùng cháy, anh không dập lửa thì ai dập đây?
Nhưng anh vừa quay người thì bà mẹ hỏi luôn: “Có phải con định đến nhà Tiểu Tuyết không đấy?”
Văn Long ngớ ra, đành quay người lại, trả lời: “Không đâu, mẹ ạ.”
Thấy mẹ khóc, Văn Long chẳng biết nên làm gì nữa. Không dám không nghe lời mẹ, anh đành gọi điện cho Tiểu Tuyết: “Anh không đi nữa.”
Tiểu Tuyết ngạc nhiên, và hiểu rằng chắc chắn đó là ý của bà mẹ chồng nên cô im lặng, tắt máy. Mẹ Tiểu Tuyết thấy cô không nói gì, bèn hỏi:”Văn Long có sang không?”
Tiểu Tuyết nín lặng. Bà mẹ lấy làm lạ, hỏi cô: “Này, hai đứa cãi nhau hay sao?”
Tiểu Tuyết vẫn im lặng, bà bèn gọi điện sang đó, nghĩ rằng chính mình gọi điện tức là rất nể anh con rể rồi. Văn Long nghe điện, bà mẹ anh nhìn sang anh, anh đành nói: “Thưa mẹ, mẹ con đến ạ. Con đang đưa mẹ con đi chơi phố, nên chẳng có thời gian. Để lần sau vậy. Con cảm ơn mẹ.”
Văn Long đang ngồi đối diện với bà mẹ, thế là anh viện cớ này luôn.
Bà mẹ Tiểu Tuyết lúc này mới hiểu ra, chắc là bà thông gia trách bà không sang thăm đây mà. Bà mỉm cười, nói: “Được, Văn Long cứ chăm sóc bà ấy nhé. Vài hôm nữa mẹ sẽ tổ chức bữa cơm để hai bên thông gia ngồi với nhau.”
Nói xong bà tắt máy.
Hôm nay Văn Long không sang, chắc hẳn là ý của bà thông gia.
Văn Long thì bồn chồn đứng ngồi không yên, chờ mãi, thấy bà mẹ quay người đi vào bếp, anh lập tức bấm máy nhắn tin cho Tiểu Tuyết “Em cứ ăn đi. Muộn một chút anh sẽ sang đón em về. Tiểu Tuyết, anh yêu em.”
Trước mắt, anh chỉ có thể làm được như vậy!