Written by Tạ Thu Thủy và Tạ Hữu Nghĩa http://tathuthuy.wordpress.com (sửa thành https nếu không xem được link)
Vũ hội hóa trang !!
Trong phòng dạ vũ lớn của lâu đài, không gian chói sáng một màu lộng lẫy. Những tấm gương lớn khung chạm trổ, sàn nhà cũng bóng loáng như gương đang phản chiếu ánh sáng từ hàng trăm giá nến mạ vàng lung linh khắp nơi, hắt lên bề mặt bóng loáng của những tấm rèm lụa nặng khiến không gian càng thêm huyền ảo. Phù! Anh hề mũi đỏ ăn mặc lòe loẹt thổi xòe ngọn lửa khai mào vũ hội. Bàn tiệc đã được dọn đi, và âm nhạc dặt dìu như làm say thêm những quý ông và quý bà óng ả sang trọng quay từng vòng từng vòng khéo léo trong điệu nhảy truyền thống của giới quý tộc.
Cúi chào, bước đi! Cúi chào, bước đi! Từng quý bà vòng qua vòng lại trước mặt Bá tước Janos. Lại đổi lượt. Đột nhiên Bá tước thấy mình đang tay trong tay với một người phụ nữ lạ mặt. Mặc dù đây là vũ hội hóa trang, ai ai cũng đeo mặt nạ, nhưng Bá tước có một cảm giác chắc chắn là nàng không thuộc số khách mời của Ngài đêm nay. Nàng mặc bộ áo váy bồng bềnh màu trời đêm, điểm xuyết những hạt kim cương lấp lánh như sao. Mái tóc đen óng ả của nàng được vấn cao bằng những sợi dây vàng mỏng manh, để lộ vùng cổ trắng ngần. Đằng sau chiếc mặt nạ đen thẫm viền kim tuyến bạc, đôi mắt nàng cũng chỉ tuyền một màu thăm thẳm ánh đêm. Ánh mắt duyên dáng và bí ẩn của nàng dường như đang làm tỏa lan trong bầu không khí một ma lực mạnh mẽ khó cưỡng. Mùi hương nồng nàn, kỳ dị mê hoặc bao phủ Công tước như một màn sương, khiến ông cảm thấy mọi thứ xung quanh dần nhòa đi như không thực, chỉ còn lại đôi mắt của người phụ nữ, đôi tay mềm mại và tiếng loạt xoạt những vạt áo của nàng…
Điệu nhảy kết thúc. Âm nhạc lịm dần. Xoay mình rất nhẹ, nàng vụt biến lẫn vào đám đông…
Đêm!
Khi ánh mặt trời đã ngủ say, khi những vì sao cũng im lìm lịm tắt…
… Thì giữa thung lũng Carpathian hùng vĩ bỗng vang lên một tiếng thét rùng rợn
Aaaaaa……….
Tiếng thét của cô gái xé tan màn đêm, đó là tiếng kêu cứu tha thiết của một linh hồn bất lực, tuyệt vọng đột ngột vang lên để rồi lại nghẹn lại.
Và sự tĩnh lặng lại một lần nữa bao trùm cả không gian rừng núi hoang vu.
Người đàn bà đã trút bỏ những xiêm áo và phục sức hào nhoáng. Trong căn phòng sang trọng nhưng u tối, với chiếc váy lót mỏng manh lấm tấm máu, bà ta đang thưởng thức bữa đại tiệc của mình. Đôi mắt sáng lên man dại, Elizabeth bỗng bật lên tiếng cười thật to, cười mãi, cười mãi như không thể ngừng. Thở hồng hộc trong bóng tối, bà ta chưa bao giờ cảm thấy thoả mãn như vậy trong đời. Cảm nhận niềm vui đang trào dâng trong cơ thể, bà ta cúi xuống nhìn bàn tay của mình, làn da đang căng ra, những nếp nhăn không còn nữa… Máu!!! Máu! Đó chính là thứ cần tìm!!!……..
……………………………………….
Ánh sáng leo lét của ngọn nến đã tắt, bóng đêm ngự trị Ecsed, ngự trị Carpathian ……….
***
Chương I : Ba người đi theo truyền thuyết
Chàng nông dân có máu phiêu lưu
Ở thị trấn Budapest bé nhỏ, khí hậu đang trong giai đoạn không thể thích hợp hơn cho việc thu hoạch nho và chế biến rượu vang. Vì rượu vang là sản vật chính của cả vùng, là hầu hết thu nhập của người dân nên lúc này hết thảy mọi người đều đang tất bật bận rộn. Có thể nói chính xác là “hết thảy mọi người”, nếu không kể đến một chàng trai đang nằm mơ màng trên bãi cỏ xanh tươi trong ánh nắng chan hoà, vang tiếng chim hót líu lo, cách xa nơi làm việc.
Anh ta tên là Martan, một anh chàng nông dân Hungary mười tám tuổi. Bạn sẽ rất dễ nhận ra anh ta nhờ mái tóc xoăn bù xù màu nâu ít chải, dáng người dong dỏng cao hơi gầy gò, cộng thêm bộ quần áo bằng vải thô và đôi giày da thú đã cũ mòn. Nói theo một cách nào đó, Martan cũng là một chàng trai “thú vị”. Một trong những người bạn “bất đắc dĩ” của anh – Theodus, chủ một quán rượu ở Budapest, thường không giấu được vẻ chán ngấy mỗi khi Martan bắt đầu bài kể lể thường nhật:
- Ông chủ biết không, tôi nghe mấy người lái buôn mới đến đây hôm trước bàn tán nhau về một xứ sở xa xôi gọi là Ấn Độ, họ nói ở đó có một báu vật gì thiêng liêng lắm, ai chạm vào là lập tức trở nên giàu có, tiền bạc nhiều vô kể… Hay anh và tôi cùng tìm đường đến đó, giàu có rồi chúng ta muốn gì chả được………..
Tất nhiên Theodus sẽ cười nhạt mà nói với anh:
- Chà, tôi cũng muốn theo anh đến cái “xứ cổ tích” đó lắm chứ, nhưng mà tôi còn cha mẹ già, còn vợ con ở nhà, tôi xa họ thế nào được? Anh thấy đấy, làm thế nào mà tôi đi phiêu lưu đây? Cả anh nữa, nên chăm chỉ làm việc đi, đỡ đần mẹ công việc. Mẹ anh vất vả cả ngày, còn anh cứ mải miết rong chơi, anh không thương mẹ hay sao?
Mỗi lần như vậy, Martan lại bực bội và hầm hầm bỏ về, còn Theodus thì ngồi lại, lắc đầu ra điều “thằng này hết thuốc chữa”.
Mọi người chẳng ai hiểu Martan cả, anh thương mẹ lắm chứ, anh muốn giúp mẹ lắm chứ, anh không phải là đứa con bất hiếu đâu! Chỉ có điều, anh không muốn đỡ đần mẹ bằng những công việc tầm thường như đồng áng, giặt giũ, nấu ăn… Không! Đó là công việc của đàn bà con gái, Còn anh, anh đường đường là một đấng tu mi nam tử cơ mà. Đàn ông chí ở bốn phương. Anh sẽ không quanh quẩn cả đời ở cái xứ Budapest bé tí này để làm ruộng đâu, anh sẽ đi chu du thiên hạ, học hỏi cái mới , kiếm thật nhiều của cải về gây dựng cho mẹ và cậu em trai một cuộc sống thật sung túc. Sẽ là như thế!!
Martan thường hay quanh quẩn ở quán rượu của Theodus, vì theo anh, nơi đó thường hay có nhiều lái buôn lui tới, mà các lái buôn thì thường có nhiều chuyện hay ho để kể.
Thế rồi vào một buổi chiều muộn, theo lệ thường, Martan ghé vào quán rượu nhấm nháp chút đỉnh trước khi về nhà. Lúc này quán khá vắng khách, và Martan chú ý ngay đến một người đàn ông dáng to lớn đang ngồi nốc rượu ừng ực một mình trong góc quán. Ông này đã vào tuổi trung niên nhưng xem chừng vẫn rất phong độ. Ông ta mặc một bộ quần áo may từ da thú, đầu cạo trọc, hai cánh tay để trần nổi bắp cuồn cuộn. Người ông ta gài đầy vũ khí: một cây rìu sắt to đùng để bên cạnh, còn hông thì đeo một con dao găm trông đến ghê.
Có thể nói Martan cũng có giác quan thứ sáu, vì ngay khi nhìn thấy người đàn ông đó, anh lập tức đã cảm thấy ông ta là một con người rất đặc biệt. Anh liền tiến ngay đến ngồi cạnh ông và nói to với Theodus đang đứng sau quầy.
- Cho mình một ly đầy nhé!
Người đàn ông tỏ ra không khó bắt chuyện. Ông ta tự giới thiệu mình là Miklos – một lái buôn đã từng đến rất nhiều nơi trên thế giới. Cậu chuyện nở như ngô rang, và ông lái buôn kể cho Martan nghe nhiều câu chuyện li kỳ về những miền đất xa xôi mà anh thậm chí chưa bao giờ nghe tên.
- Hay. Chuyện của ông hay thật đấy – Martan nói và vỗ đánh đét xuống mặt bàn khi rượu đã ngà ngà – nhưng tôi thấy cũng chưa có gì gọi là kỳ lạ ghê gớm cả.
- Cậu thích những câu chuyện lạ thường ư? Hahahaah – người lái buôn cười lớn – Miklos ta cái gì lại không có?
Ông ta hạ giọng, nói nhỏ vào tai anh chàng Martan đang háo hức:
- Tôi biết một câu chuyện vô cùng kỳ lạ, hấp dẫn và đáng sợ nữa. Một câu chuyện có thật hoàn toàn.
- Vậy ư? Ông kể tôi nghe xem nào.
- Khà khà, sao dễ vậy cậu trai? Muốn nghe, cậu hãy gọi cho tôi thêm cốc rượu nữa. Có rượu nhắm mới kể hay được chứ.
Ừ thì rượu, chẳng đáng là bao. Martan tặc lưỡi và rộng rãi gọi thêm hai cốc rượu cho hai người, lại cả một đĩa đồ nhắm nữa.
Miklos thấy rượu thì vui mừng nốc một hơi dài, rồi mới quay sang nhìn anh:
- Hôhô, phải nói thật là đổi một cốc rượu lấy một câu truyện li kỳ như câu chuyện mà tôi sắp kể thì quả là quá hời cho cậu rồi anh bạn trẻ ạ! Nhưng không sao, tôi vốn quí những anh chàng nông dân chất phác! Hồi tôi bằng tuổi anh …
Martan sốt ruột :
- Thôi thôi, đừng dài dòng nữa ông bạn, kể ngay cho tôi nghe câu chuyện li kỳ của ông đi!
Người lái buôn liếc Martan:
- Khà… những người trẻ tuổi bây giờ thật chẳng có lòng kiên nhẫn. Câu chuyện tôi sắp kể đây không phải chuyện diễn ra ở đâu xa, mà là ngay tại đất nước này, đất nước Hungary yêu quí, vĩ đại của chúng ta, và ta đề nghị thêm rượu để uống mừng vì điều đó!… À thôi được rồi, cậu nóng nảy quá đấy! E hèm – Người lái buôn hắng giọng, và câu chuyện xưa cũ dần hiện ra theo giọng ồ ồ của ông ta……………………
Gần hai mươi năm trước, vùng đất mang tên Ecsed nằm sâu trong thung lũng Carpathian heo hút đã từng khá đông vui trù phú. Chính giữa nơi này tọa lạc tòa lâu đài lộng lẫy của một nữ Bá tước tên gọi Elizabeth Bathory, người nổi tiếng khắp vùng không chỉ vì sắc đẹp tuyệt trần mà còn vì thói trăng hoa đáng kinh ngạc……….. Kể từ sau khi Bá tước Ference Bathory – chồng bà chết trong chiến trận, Elizabeth cảm thấy được tự do, và ngày càng trở nên đàng điếm. Bà đã từng quan hệ với các rất nhiều vị tai to mặt lớn trong giới quý tộc… và đôi khi với cả lính tráng, nông dân… những người mê mệt sắc đẹp của bà đến mức sẵn sàng quì mọp dưới chân bà, để hầu hạ bà như kẻ nô lệ trung thành nhất… Cuộc sống ấy thật tuyệt vời với Elizabeth. Thế nhưng, cuộc đời không bao giờ tránh khỏi chữ “thế nhưng”, đã là con người thì không ai tránh khỏi được tuổi già, và một hôm Elizabeth bỗng cảm thấy lo sợ. Bà ta lo không biết khi mình già đi, sắc đẹp tàn phai mất thì liệu những kẻ hâm mộ có còn quấn quýt vui vẻ như bây giờ? Nỗi lo lắng lớn dần, đến mức mỗi khi phát hiện một nếp nhăn mới trong gương, Elizabeth lại thét lên hoảng hốt, điên cuồng đập phá chiếc gương tan thành trăm mảnh. Rồi bà ta tự giam mình trong phòng ngủ, không tiếp xúc với bất cứ ai, không ăn, không uống, và dần dần trở nên tiều tụy. Elizabeth cứ như vậy cho đến một đêm………..
Lão lái buôn dừng lại, thồn một lúc mấy miếng thịt nướng vào miệng, nhai nhồm nhoàm rồi kể tiếp:
- Đêm đó, Elizabeth gọi một cô hầu gái trẻ tuổi vào chải tóc cho mình trước khi đi ngủ. Cô hầu này mới phục vụ ở lâu đài chưa lâu nên chưa quen việc, lại thêm nỗi sợ bà chủ nóng tính nên thành ra lóng ngóng. Chiếc lược trong bàn tay run rẩy của cô vô tình làm xước một vệt nhỏ trên da mặt bà Bá tước. Elizabeth ngơ ngẩn ngắm hình mình trong gương, với một vết cắt trên má….. rồi từ từ….. mụ thét lên, mụ phát cuồng, đám hầu gái run rẩy nhìn mụ vớ chiếc giá nến dài cạnh đó đánh cô gái xấu số kia liên tiếp đến chết. Máu cô gái văng ra khắp nơi, bắn lên tường, lên sàn, lên khắp người mụ. Không hiểu sao, Elizabeth bỗng nhiên cảm thấy khoan khoái, hưng phấn lạ thường, một cảm giác lạ lùng lần đầu tiên đến với mụ , và rồi mơ hồ… mụ cảm thấy làn da của mình bỗng trở nên mịn màng hơn, những nếp nhăn tưởng như đã biến mất……….
…………. Trong căn phòng sang trọng, giữa ánh sáng leo lét của ngọn nến sắp tắt, bà ta cứ đứng đó với mái tóc dài xòa rối, chiếc váy ngủ màu trắng lấm tấm máu, đôi mắt sáng lên man dại trừng trừng nhìn cái xác trước mặt, …và cười. Bà ta cười, cười mãi như không thể ngừng. Thở hồng hộc trong bóng tối, bà ta chưa bao giờ cảm thấy thoả mãn như vậy trong đời. Cảm nhận niềm vui đang trào dâng trong cơ thể, bà ta cúi xuống nhìn bàn tay của mình, làn da đang căng ra, những nếp nhăn không còn nữa… Máu!!! Chính là máu! Đó chính là thứ cần tìm!!!……..
…………………………
ánh sang leo lét của ngọn nến đã tắt, bóng đêm ngự trị Ecsed, ngự trị Carpathian ……….
…………………………
Lão lái buôn hạ giọng:
- ……….. Kể từ đó, nữ bá tước độc ác tin rằng dòng máu của các cô gái trinh trắng sẽ làm bà ta trẻ mãi không già……….Đêm này qua đêm khác, Elizabeth cùng những tay sai bệnh hoạn của mình lùng bắt những cô gái trẻ tuổi, hành hạ họ chết dần chết mòn trong đau đớn. Rồi rất khoan khoái, mụ hứng dòng máu nóng tràn ra từ thân thể nạn nhân, từ từ thưởng thức như một món đồ uống ngon lành bổ dưỡng. Ban đầu mụ ta chỉ ưa dùng những cô tiểu thư quyền quý, rồi đến khi hết các tiểu thư thì con gái nông dân mụ cũng chẳng tha. Tôi nghe nói thời gian đó, khắp Ecsed và mấy vùng lân cận chẳng còn bóng dáng một cô em nào trẻ đẹp….. Một thời gian dài, câu chuyện kinh tởm đó được giấu kín trong bóng tối, trừ mấy tên tay sai thân tín của Elizabeth ra thì không một ai biết được bí mật của mụ mà còn sống sót. Sau khi hàng trăm cô gái trẻ mất tích bí ẩn, người ta đã sinh nghi và chuyện đến tai đức vua sáng suốt anh minh của chúng ta, ngài đã phái công tước János đi điều tra, tìm hiểu cho ra sự thật…………..
Nghe kể đến đó, mồ hôi Martan chảy ròng ròng dọc sống lưng, ướt đẫm cả tấm áo. Người lái buôn liếc Martan một cái đầy ẩn ý rồi nói:
- Xin lỗi anh bạn trẻ, ta chỉ có thể kể đến đó thôi, nếu muốn nghe phần tiếp theo của câu chuyện thì chắc là phải thêm một cốc rượu nữa, hố hố …
Martan vội vàng nói :
- Không sao không sao, cho tôi một cốc rượu nữa! Đây đây! Ông uống đi rồi còn kể tiếp!
Người lái buôn mừng ra mặt, nốc cạn cốc rượu rồi tiếp tục :
- Sau một thời gian dài điều tra thu thập chứng cứ, mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào nữ bá tước quyến rũ Elizabeth, János bèn lập kế hoạch bất ngờ xâm nhập lâu đài Ecsed vào ban đêm. Khi ông ta cùng một số binh lính vào được hành lang xuống tầng hầm, nằm ở phần sau của lâu đài, tất cả đã sững sờ trước khung cảnh kinh hoàng mà họ chứng kiến: khắp nơi nồng nặc mùi máu và xác chết. Xa xa, trong những căn phòng đóng kín vẳng ra nhiều tiếng la hét, khóc lóc… lẫn trong tiếng cười, ánh nến leo lét phản chiếu màu đỏ loang lổ trên tường và sàn……… Đó thực sự là một nhà mồ, không , đó là một địa ngục. Từ nhà vua đến các thần quan trong triều đều choáng váng trước thông tin mà công tước János cung cấp. Nhà vua lập tức sai lính tráng đến Carpathian bắt sống nữ bá tước Elizabeth về triều xét xử. Bởi dòng họ Bathory vốn có công trạng lớn với triều đình, nên Elizabeth không bị xử tử, chỉ bị giam vào trong một căn phòng nhỏ trên đỉnh toà lâu đài Ecsed u ám cho đến cuối đời. Còn những tên tay sai bệnh hoạn của mụ ta thì bị tử hình bằng chính những phương pháp dã man mà trước kia chúng đã áp dụng với những nạn nhân vô tội rơi vào tay chúng. Elizabeth Bathory – nữ bá tước khát máu – người đàn bà tàn ác nhất trong lịch sử, chết rũ trong cô đơn. Những người dân vùng này do khiếp hãi câu chuyện rùng rợn kia đã bỏ xứ đi hết, lâu đài Ecsed từ đó bị bỏ hoang giữa vùng núi Carpathian với mùi máu nồng nặc bên trong……………………
Martan nuốt nước miếng đánh ực một cái và thấy cổ họng khô khốc, anh vội nốc hết cốc rượu rồi mới nói với người lái buôn:
- Thật khủng khiếp, sao lại có người đàn bà độc ác quá đến vậy! Đúng là không thể tưởng tượng nổi! Chuyện ông kể có đảm bảo đúng sự thực không đó?
Người lái buôn vội nói:
- Lạy chúa, nếu nói sai sự thật, sấm sét giáng xuống tôi tan xác!
Martan ngẫm nghĩ rồi nhận xét:
- Nhưng dù sao đấy cũng chỉ là một câu truyện kinh dị cổ xưa không hơn không kém. Cùng lắm chỉ dùng để tán phét với mấy bà già lắm chuyện thôi.
Người lái buôn bỗng thì thầm:
- Không hẳn như thế đâu! Ta đoán, anh là một chàng trai nhiều máu phiêu lưu và rất có chí khí. Câu chuyện này có ích cho anh đó. Người ta kể lại rằng, tài sản của Elizabeth Bathory cực kỳ lớn, gồm nhiều hòm nặng tiền vàng, kim cương, ngọc saphia, ruby các loại cùng rất nhiều nữ trang quý giá, đủ để người sở hữu sống sung sướng suốt đời mà không phải lo nghĩ gì cả. Tất cả đều được cất giấu trong lâu đài của mụ…
- Thế nhưng bà ta chết đã mấy chục năm rồi, chắc gì mọi thứ còn nguyên vẹn trong đó nữa.
- À, đó chính là mấu chốt của vấn đề. Rất nhiều người đã thử đến đó tìm vận may, nhưng tuyệt nhiên không có một ai quay trở lại! Dân chúng đồn rằng, trong toà lâu đài đó, linh hồn của con ác quỉ Elizabeth vẫn còn quanh quẩn đâu đây, ngăn không cho người ta xâm nhập vào lâu đài. Bất cứ ai đặt chân vào đó đều sẽ phải chết một cách thảm khốc…
- Vậy …ý ông là …?
- Phải, tôi có ý định đi thám hiểm cái lâu đài đó chút xíu, biết đâu lại chẳng được sung sướng suốt đời! Tôi trông cậu khoẻ mạnh, thông minh, cậu có muốn tham gia cùng tôi không? Đây là một cơ hội vô cùng lớn để làm giàu đấy! – người lái buôn sôi nổi nói.
Martan cười nhạt:
- Ông kì cục nhỉ? Ông chẳng vừa mới nói rằng không có một ai đến đó mà lại trở về được hay sao? Đến đó chẳng phải là tự dấn thân vào chỗ chết sao? Với lại nếu có phải chết thì tôi thà chết thảm nơi chiến trường còn hơn là chết dưới tay một con quỉ tàn ác như vậy.
Người lái buôn trả lời:
- Chà, ta thì không nghĩ thế! Đời ta thích mạo hiểm, ta chán ngấy những thứ bình thường. Ta nghĩ đây là một thử thách rất thú vị, nếu thành công có thể giàu có suốt đời. Ta có một người bạn ở gần Carpathian – một phù thuỷ vô cùng tài giỏi, thông thuộc lịch sử và bùa chú, đã hứa sẽ giúp ta lấy kho báu trong lâu đài Ecsed. Ta thấy có cảm tình với chú em nên mới rủ đi cùng, nhưng nếu chú sợ mạo hiểm thì thôi, đằng nào sáng mai ta cũng lên đường.
Martan im lặng một lúc rồi nói:
- Xin lỗi ông, tôi phải về sớm, tạm biệt. – Nói rồi Martan quay lưng bước ra ngoài cửa quán, không quên trả tiền rượu.
Lão lái buôn nói với theo sau:
- Ta vẫn ở đây vào sáng sớm mai… nếu anh đổi ý…
…
(Còn tiếp)
|