Hôm nay T đi có việc, vậy là đi con đường qua nhà N. Bụi khủng khiếp, có lẽ khi chia tay N xong thì T nghĩ, cứ tránh hết tất cả các con đường mà xác suất gặp N cao nhất. Vậy là T tránh một time dài, kể cả đi chơi, kể cả đi lang thang...vậy là cũng cả một thời gian dài để T đủ nhận thấy rằng mình hít không khí trong lành quá nhiều. Để hôm nay ngẩn ngơ thì đi con đường đó...rồi lại nghĩ nhiều. Chắc chả phải vì nhớ N hay là vô tình cái gì nhắc lại mà đúng hơn là T cố tình đi trên con đường đó!!! Chỉ sợ gặp, chri sợ vô tình rồi T cũng không biết có đủ time ngẩng cao đầu mà đi khi gặp N, không có một câu chào không? Nghĩ cũng lạ, T dở chứng hay sao ấy, sao từng ấy ngày ăn cám thì cuối cùng cũng xong, rồi lang thang một vòng, rồi đi con đường đó. Giờ T chả sợ cái gì nữa, T hài lòng cuộc sống hiện tại, thoải mái với nhiều thứ có lẽ vì không có N...
Nghĩ cũng lạ, nhiều người yêu T cũng chỉ vì tính cách và N cũng thế, để rồi những gì mà T chọn lại là những thứ khác. Đến giờ T vẫn nói, N là người mà T yêu thật lòng, làm hết những gì mà mình mong muốn...nhưng ông trời đã giúp T hiểu N không phải là người phù hợp với T, mặc dù N rất rất già so với T.
Hôm rồi nhóm T tổ chức ăn uống rồi đi hát, chia tay quãng đời học hành, vậy là cậu ấy cứ hát toàn những bài rất tâm trạng chỉ để dành cho T, rồi T còn nhớ cậu ấy hát bài cuối cùng là bài "người con gái thủy chung"...mọi người cứ trêu T mãi, T thấy xấu hổ quá, giá mà mọi thứ đơn giản thì có thể yêu người này người nọ một ít rồi chia sẻ mỗi người một ít như N N nhỉ? Tiếc rằng T không thể sống như thế.
Học hành xong là một điều đáng mừng với T, T chưa nói là T trả nhà rồi N à...giờ T về quê với bố mẹ một thời gian, cái số T nó cứ chơi dài như thế đó. Giờ T béo lên nhiều rồi và tinh thần cũng khác rồi, vì bên cạnh T có một người để T có hy vọng để sống. Nếu nói dối thì không đúng, T yêu cậu ấy trước cái thời gian mà T định là năm nay sẽ finish với N, nhưng chắc ông trời cho T một người để yêu thương. Bọn T ít gặp nhau lắm, chỉ có điều cậu ấy tôn trọng T chứ không như N đâu. à, dĩ nhiên là cậu ấy biết hết những gì xảy ra với T, cậu ấy thương T lắm và muốn T thay đổi.
N ơi, nếu như ngày đó T vẫn còn yêu N, vẫn đồng ý lời đề nghị quay lại với N thì chắc hôm nay T vẫn chết chìm trong cảm giác chết không ra chết mà sống cũng chẳng ra sống N nhỉ? Chưa ai và chưa có cái gì tác động tới T nhiều như N, nhưng gì N nói T thì lần đầu tiên trong cuộc sống từ khi mẹ sinh ra mà T phải nghe, để rồi cứ ngỡ đó là sự xúc phạm đỉnh điểm khiến T chán đời và T uống, sau này nhiều thứ phức tạp hơn khiến T phải thay đổi. Vậy là ông trời khiến T bỏ N, sau này biết một số thông tin từ N thì T bỏ hẳn mà không còn vương vấn gì cả.
Giờ thì T yêu cậu ấy, cậu ấy cho T tất cả những gì T muốn, cậu ấy không ngại khó khăn, không ngại vất vả cũng chỉ mong T bình an và thấy vui vẻ. Chắc số T phải tu mấy đời từ khiếp trước để rồi khi chia tay N rơi vào cùng quẫn của thân thể, học hành, tiền bạc...thì gặp cậu ấy, bắt đầu lại từ đầu và T thấy may mắn nối tiếp may mắn. Dĩ nhiên chả ai có thể may mắn mãi N nhỉ?
T là người con gái có tính cách con trai chiếm khá nhiều, thế nên bạn bè T cũng chỉ toàn là con trai. Hôm nay cậu bạn từ SG về, cứ gọi đt mời T đi uống nước, trên đường đi thì cậu ấy bị tai nạn...khiến T áy náy quá! đưa cậu ấy vá víu vài mũi xong thì thấy thật có lỗi. Chỉ vì nghe thông tin của T, rồi muốn gặp T mà thành ra thế...
Mùa đông trời lạnh, T không chịu được lạn nên toàn ở nhà, thi thoảng vi vu cùng con bạn mua sắm...Dạo này T ít mạng mẽo lắm, có lẽ từ ngày hết yêu N hẳn thành ra cai được...như vậy cũng tốt phải không N???Dạo trước T nói, khi nào T hết yêu N thì T sẽ đổi tên blog, vậy là T đổi từ lâu rồi N à??!! giờ mọi người vẫn chăm chỉ vào blog của T đọc, nhưng chả có gì mà đọc...T biết có rất nhiều người vẫn thường ngày theo dõi những gì T làm mà không phải N? chỉ có điều T rất giỏi làm lơ.
Giờ T thấy thực sự những gì giừa N và T đã hết hẳn, T cũng chả cầu mong nó đẹp hay rất đẹp gì nữa, T cũng chả còn quan tâm về N nữa...thế là thoải mái lắm rồi...
T vẫn nói, để được chết thì T vẫn lựa chọn chết để mong tìm đến sự thanh thản. Nhưng đã chọn phải sống thì T phải sống vì những người thân yêu bên cạnh T N à. T có thể cười giả, T có thể hạnh phúc giả nhưng T không thể sống để nhiều người lo lắng phiền muộn nữa N à. Thế nên T sống, T quên N và T vẫn chọn nụ cười để quên đi tất cả những gì xấu xa và khó khăn nhất. Câu chuyện ngày đó không thể gục ngã được T thì T phải sống để gục ngã lại nó...chả phải là... có câu nói " ta thà phụ người trong thiên hạ chứ không để người trong thiên hạ phụ ta"???... đúng k N?
Chả phải đâu đó T từng đọc câu mà N viết của Ngũ Tử Tư " trời tối, đường xấu buộc phải đi ngược làm trái" ...N làm được với T cớ sao T lại không với N? N nhỉ?
Một ngày lạnh!