Xóm nhỏ.
Cái xóm mình ở nhà nhỏ, nhà này đâm lưng vào nhà kia, gác cái mái hiên qua nhà nọ hay trổ cửa sổ xuống mảnh sân bé tý hon của nhà còn lại. Cái xóm nhỏ đến mức tưởng chừng như bên nhà này hắt hơi, rất nhiều nhà bên cạnh sẽ nghe thấy.
Xóm lao động nhỏ nằm cạnh một ngôi chợ sầm uất, những người khá giả ùm hết ra mặt đường lộ, còn lại những tiểu thương hay chủ cơ sở nhỏ thì chen mình trong những ngõ nhỏ như thế này. Ngôi nhà của mình không lọt ra ngoài mẫu số chung cho những ngôi nhà xung quanh đấy, bị cắt xén đến tàn nhẫn. Trước đây, gia đình mình ở trong một ngôi nhà thuộc khu vực sầm uất, rộng rãi và thảo mái hơn. Ngày xưa, người ta nói khu vực đó thuộc nhà sĩ quan hay lính chế độ cũ, sau cuộc biến động lịch sử họ bỏ đi gần hết nhà nước thu hồi và đưa vào sử dụng như những chung cư mini hay nhà tập thể.
Nhà cũ thuộc sở hữu của một người họ hàng, mình vừa ở và vừa trông coi nhà. Tuy vậy, có những phiền toái về sinh hoạt, điện nước cũng như việc phải leo lên tầng khá cao của ngôi nhà khiến bố mẹ muốn khi nào có cơ hội sẽ chuyển đi.
Căn nhà mình đang ở đến rất ngẫu nhiên, vô tình nghe ai đó nói muốn bán, mẹ đến xem và ưng ý mua. Lúc đó, cũng nghe vài ý kiến phản đối vì ngôi nhà quá nhỏ và nằm trong một hẻm hóc quá chật chội. So đi nghĩ lại, mẹ vẫn vay mượn để mua nhà vì ngôi nhà tuy nhỏ nhưng gần chợ, trường học và tiện cho bố tuần 3 buổi lên bệnh viện gần đấy chạy thận nhân tạo.
Nhà nhỏ, nên thiết kế phải nhỏ gọn, mua vật dụng gì cũng phải án chừng xem có chiếm diện tích lớn không phải vừa vặn. Nhà san sát nhau làm cho không khí những ngày nóng rất bức bối, hầm hầm mùi nóng của mái tôn phả xuống, của động cơ xe cộ và hơi người quyện lại. Nhà nào có điều kiện thì gắn điều hoà, không thì chịu trận.
Xóm nhỏ mà dân số đông vô cùng, đầu xóm có một lớp học thêm khá đông học sinh, những cô cậu học trò ngồi trật tụ trong căn nhà khá bé nhỏ để được nghe giảng bài. Gần đó, có một căn nhà bé ơi là bé, người chồng làm kỹ sư xây dựng buổi chiều hoặc tối hay dẫn anh em về nhậu nhẹt tưng bừng. Đi sâu vào trong là một khoảng sân nhỏ. Trước đây đó là nơi tranh chấp để xe của những ngôi nhà trong hẻm nhỏ, đã từng là lý do cho những xích mích và cuộc chiến không đáng có cho những người sống trong xóm nhỏ. Trước kia cái sân luôn đầy ắp xe cộ, di chuyển khá khó khăn và hay gây va chạm. Rồi đến một ngày có hai gã nghiện ngập giữ trưa nắng xông vào con hẻm, cướp lấy cái xe mà chúng thấy dễ ăn nhất, trên tay lăm lăm cái ống kim chích còn đọng máu tươi. Từ đó, khoảng sân nhỏ không còn thấy ai để xe hay cãi vã chỗ để xe nữa. Chỗ đó nay dành cho trẻ con vui chơi, la hét... Inh ỏi mỗi ngày...